Được thiên vị là cảm giác như thế nào? Trước đây Kim Chiêu không hề hay biết.
Có lẽ hồi còn rất nhỏ cô đã từng được nếm trải, nhưng lúc đó bé quá, ký ức không sâu sắc. Sau này suốt thời niên thiếu đều bị gạt sang một bên, cho đến khi bị bỏ rơi hoàn toàn, dần dà hai chữ này cũng biến mất khỏi từ điển của cô.
Thực ra cô cũng chẳng thấy tiếc nuối gì, rốt cuộc thì sự thiên vị cũng đâu phải là thứ thiết yếu để sống sót.
Mãi cho đến lúc này, khi nghe Mạnh Ngôn Khê nói hai chữ "lúc này", cô ngẩn ngơ nhìn anh, bỗng nhận ra có những thứ quả thực không thiết yếu, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hạnh phúc vô ngần.
Cô không kìm được mỉm cười, siết chặt bàn tay, dưới lòng bàn tay là những ngón tay thon dài, rắn rỏi của người đàn ông.
Cô chạm vào đường gân xanh trên mu bàn tay anh, ấm nóng, nhất thời không phân biệt được sự rạo rực trong mạch máu là của anh hay của cô.
Cô chợt nhận ra, dường như mỗi khoảnh khắc trôi qua cô lại càng thích Mạnh Ngôn Khê hơn, nhiều hơn khoảnh khắc trước đó. Rõ ràng khoảnh khắc trước đó đã đủ khiến cô không thể kiềm chế rồi.
Cô nói với vẻ rất biết nghĩ cho anh: "Cũng không cần miễn cưỡng đâu, nếu anh quen ai thì giới thiệu giúp em là được."
Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê nhìn cô bỗng trở nên rất kỳ quái: "Em tưởng anh ngốc à?"
Kim Chiêu: "?"
Mạnh Ngôn Khê cười khẽ, giọng trầm thấp: "Để thằng khác đến xun xoe trước mặt bạn gái anh, thế thì anh yêu đương phí công à."
Kim Chiêu cũng chẳng hiểu sao anh lại suy diễn ra như thế, vội giải thích: "Không phải, ý em là tọa đàm chỉ là một nhiệm vụ của trường thôi, không nhất thiết anh phải đích thân đến."
Mạnh Ngôn Khê nhướng mày: "Thế ý em là, không có anh thì em cũng chẳng sao chứ gì?"
Kim Chiêu: "…" Lại chụp mũ rồi.
Thôi, cãi không lại anh, anh không thấy miễn cưỡng thì cứ đến đi.
Bạn trai cô đúng là kiểu người rất khó để người ta đau lòng quá 30 giây, à không, 3 giây.
Vừa lúc đi đến bãi đỗ xe, Kim Chiêu cúi đầu nhắn tên Mạnh Ngôn Khê cho chủ nhiệm khoa.
Cuộc gọi thoại của chủ nhiệm khoa vang lên ngay giây sau đó.
"Ai? Em nói ai cơ?!"
Kim Chiêu chậm một giây chưa kịp chuyển sang nghe bằng loa trong, giọng nói đầy kinh ngạc và phấn khích của chủ nhiệm khoa đã vang lên oang oang qua loa ngoài.
Kim Chiêu liếc nhanh Mạnh Ngôn Khê, vừa vặn bắt gặp ai đó đang nhếch mép cười đắc ý.
Thôi xong, để anh đắc ý rồi.
Kim Chiêu chuyển sang loa trong, cầm điện thoại đi ra một góc.
Kiên nhẫn xác nhận lại một lần nữa với chủ nhiệm khoa, nhưng giọng bà vẫn đầy vẻ không thể tin nổi: "Sao em mời được cậu ấy thế? Cậu ấy là trùm đầu tư khét tiếng trong nước, Đại học Tuế Nghi nhờ cậu ấy mà quỹ tài chính tăng vọt đấy. Văn phòng hiệu trưởng mời cậu ấy về diễn thuyết bao nhiêu lần cậu ấy đều từ chối, dù cậu ấy tốt nghiệp Đại học Tuế Nghi, đó là trường cũ của cậu ấy đấy."
Kim Chiêu nhất thời không biết nên giới thiệu quan hệ giữa mình và Mạnh Ngôn Khê thế nào.
Nói là bạn trai thì quá phô trương; nói là bạn học cũ… thì mất mặt quá.
Nghĩ mà xem, cô và Mạnh Ngôn Khê là bạn học, nhưng Mạnh Ngôn Khê thì "đỉnh của chóp" như thế, còn cô… thế này. Thời niên thiếu hai người đã khác biệt một trời một vực, không ngờ lớn lên rồi, cô đã thành giảng viên đại học mà vẫn cách xa anh cả vạn dặm.
Kim Chiêu chỉ đành nói tránh đi: "Nhưng Đại học Tuế Nghi được cậu ấy cho tiền mà."
Chủ nhiệm khoa quả nhiên im bặt.
Sau khi bình tĩnh lại, chủ nhiệm khoa dặn dò cặn kẽ qua điện thoại rằng sẽ báo cáo lên trường, bảo cô hỏi kỹ nhu cầu của Mạnh Ngôn Khê, thời gian phải ưu tiên thuận tiện cho anh nhất, có yêu cầu gì thì báo ngay với nhà trường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!