Chương 42: (Vô Đề)

Ban đầu Mạnh Ngôn Khê dựa lưng vào cửa, bàn tay to ấn Kim Chiêu vào lòng. Không biết từ lúc nào, người đàn ông vốn dĩ định ra về lại chẳng chịu đi, ngược lại càng lúc càng tiến sâu vào phòng cô.

Từ cạnh cửa đến ghế sô pha.

Sau đó Mạnh Ngôn Khê ngồi trên sô pha, Kim Chiêu ngồi trong lòng anh. Tay anh ôm eo cô, tay cô vòng qua cổ anh.

Kim Chiêu học hỏi khá nhanh, còn Mạnh Ngôn Khê thì khỏi phải nói, từ nhỏ đến lớn luôn xuất sắc vượt trội, giỏi nhất là khoản tự mày mò dù không ai dạy.

Ngoài ban công là núi rừng, từng cơn gió thổi tới, cây cối dây leo trên núi phát ra tiếng xào xạc dữ dội trong đêm.

Gió và cây quấn quýt lấy nhau không rời.

Nụ hôn đầu tiên của Kim Chiêu khiến cô tan chảy thành vũng nước.

Như thể bị rút hết xương cốt. Sau đó, mãi đến khi Mạnh Ngôn Khê dừng lại, hơi thở rối loạn bên tai cô, cô mềm nhũn nằm trong lòng anh, đôi mắt long lanh như ngấn nước, thất thần nhìn bóng cây lay động ngoài cửa sổ.

Cảm giác vừa chân thực lại vừa hư ảo. Cô không biết diễn tả thế nào, chỉ muốn dùng hết sức ôm chặt lấy người đàn ông này.

Hai người ôm nhau thật chặt.

Khi Mạnh Ngôn Khê rời đi đã gần 12 giờ đêm.

Anh cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa.

Rõ ràng biết sáng mai cô có tiết dạy sớm, thế mà anh còn nán lại lâu đến thế. Mà nán lại lâu đến thế, rốt cuộc cũng chỉ để hôn nhau.

Lúc đi, đôi mắt như có ý thức riêng, ánh nhìn dừng lại trên chiếc giường đơn nhỏ bé của cô trong tích tắc.

Chăn ga gối đệm đều màu nhạt, trông rất mềm mại, ấm áp và thoải mái.

Ban đầu Kim Chiêu không biết anh nhìn gì, nhìn theo ánh mắt anh thì chẳng thấy gì đặc biệt, lại quay sang nhìn vào mắt anh.

Ga trải giường màu nhạt làm nổi bật ánh mắt sâu thẳm đến đáng sợ của anh.

Mặt Kim Chiêu đỏ bừng.

Mạnh Ngôn Khê vốn lý trí, dù thi thoảng để lộ bản năng thì lý trí cũng quay lại rất nhanh. Nhận ra sự càn rỡ vô thức của mình, anh lập tức dời mắt đi.

Ánh đèn sợi đốt trắng sáng, người con gái dưới ánh đèn đẹp đến nao lòng.

Gương mặt trắng nõn ửng hồng, vài lọn tóc mai vương vãi hơi rối. Môi bị anh hôn đến sưng đỏ, trong mắt long lanh nước.

Anh nhìn cô chăm chú, yết hầu vô thức chuyển động.

Anh khẽ hắng giọng, tìm một cái cớ vừa đạo mạo vừa hơi trẻ trâu cho mình: "Vừa nãy trên đó có con muỗi."

Kim Chiêu giật mình.

Anh nói ngay: "Bay mất rồi."

Người đàn ông đứng yên, vài giây sau lại nói: "Hay là anh đi mua tinh dầu đuổi muỗi cho em nhé?"

Kim Chiêu chỉ vào ổ cắm trong góc.

Trên đó đang cắm lọ tinh dầu đuổi muỗi, đèn đỏ sáng lên lặng lẽ trong góc, như đang cười nhạo ai đó.

Mạnh Ngôn Khê: "…"

"Ừm, vậy anh về trước đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!