Chương 41: (Vô Đề)

Khu tập thể giáo viên không giống ký túc xá sinh viên cấm người ngoài ra vào. Tuy gọi là khu tập thể giáo viên trẻ, nhưng giáo viên trẻ dạy đại học cũng chẳng còn trẻ con gì. Ở đây có không ít người đã lập gia đình, thi thoảng vẫn có người nhà đến chơi, Kim Chiêu còn từng thấy trẻ con chạy nhảy quanh đây.

Nhưng hai chữ "bạn trai" dứt khoát của Mạnh Ngôn Khê vẫn khiến vành tai Kim Chiêu lặng lẽ đỏ lên.

Bao nhiêu nỗi lo được lo mất suốt dọc đường dường như tan biến không còn một mảnh trước sự khẳng định chắc nịch của anh.

Dù cô tỏ tình rất vòng vo, nhưng anh nhận lời lại rất kiên quyết.

Dùng chìa khóa mượn từ phòng quản lý mở cửa, lúc cúi đầu, lợi dụng ánh sáng lờ mờ, cô lén lút cong môi cười.

Ký túc xá giáo viên là phòng đơn, có một tiền sảnh nhỏ, nhà vệ sinh riêng và một ban công. Cửa ban công không đóng, khi mở cửa chính, gió núi trong lành từ bên ngoài ùa vào.

"Ở đây không khí tốt lắm, chỉ hơi nhỏ một chút."

Kim Chiêu cũng chẳng biết mình đang giải thích cái gì, nghe như đang mời bạn trai vào nhà chơi, nhưng Mạnh Ngôn Khê đã tự nhiên bước theo cô vào trong từ lúc nào. Anh cao lớn, chân dài, đứng trong căn phòng ký túc xá nhỏ bé này có vẻ chật chội, khiến Kim Chiêu hơi lúng túng.

Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê quét một vòng quanh căn phòng nhỏ. Phòng rất nhỏ, chỉ kê vừa một chiếc giường, một tủ quần áo, một bàn làm việc, nhưng Kim Chiêu sắp xếp rất gọn gàng sạch sẽ. Chăn ga gối đệm đều tông màu sáng ấm áp, trong không khí vương vấn mùi hương ngọt ngào trên người cô, như hương hoa dành dành mới nở đầu xuân. Cô còn kê thêm một bộ bàn ghế sofa mini, trên bàn trà tùy tiện đặt một hộp bút và vài cuốn sách.

"Anh ngồi đi."

Có lẽ do thiếu kinh nghiệm yêu đương, cô chẳng biết sau khi xác nhận quan hệ thì nên làm gì, tự nhiên lại khách sáo hơn cả lúc trước.

Mạnh Ngôn Khê thì không khách sáo như cô, anh đứng dưới ánh đèn, nhìn cô đầy suy tư rồi đột ngột hỏi: "Chột dạ thế, em làm mất cái gì rồi đúng không?"

Kim Chiêu: "…"

Cô không biết sao anh nhìn ra cô chột dạ, nhưng nếu đã nhìn ra rồi thì sao lại nói toạc móng heo ra thế? Chẳng phải bảo nhìn thấu nhưng không nói toạc sao?

"Mất ở đâu?" Anh hỏi như đã nắm rõ trong lòng bàn tay, "Ở hội quán hay trên taxi?"

Anh đã đoán trúng phóc, Kim Chiêu hết đường chối cãi, đành khai thật: "Trên taxi. Nhưng ngoài chìa khóa ra thì không có gì quan trọng cả, chìa khóa đó cũng là chìa khóa phòng và văn phòng thôi, sau này em đi đánh lại được."

Mạnh Ngôn Khê: "Điện thoại đâu?"

Kim Chiêu: "Điện thoại vẫn còn."

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô với vẻ không mấy tin tưởng, bỗng lấy điện thoại từ trong túi ra, ngón tay thon dài mở khóa màn hình.

Rất nhanh, tiếng chuông cuộc gọi video WeChat vang lên từ trong túi áo khoác của Kim Chiêu.

Kim Chiêu biết là anh gọi, không buồn nhúc nhích, ngẩng mặt lên nhìn anh với vẻ mặt "chết lặng": "Niềm tin giữa người với người đâu rồi?"

Người này da mặt dày thật, đối mặt với câu hỏi chất vấn linh hồn mà mặt không đổi sắc, giơ điện thoại lên gật đầu tỉnh bơ: "Ừ, giờ thì có rồi."

Kim Chiêu: "…"

Vừa cãi không lại anh, vừa nghi ngờ anh đang cậy đẹp trai làm càn.

Tuy anh tỏ ra cực kỳ không tin tưởng cô, nhưng đối diện với khuôn mặt đẹp trai đến mức yêu nghiệt này, cô không sao giận nổi.

Bỗng nhiên cô chú ý đến tên gợi nhớ anh đặt cho cô trên màn hình điện thoại.

Chiêu Chiêu Mộc Mộc (Mộc là gỗ, đồng âm với Mộ).

"Anh lưu tên em là gì đấy?"

Mạnh Ngôn Khê khựng lại, lập tức ngắt cuộc gọi, tiếng chuông điện thoại trong túi Kim Chiêu im bặt.

Mạnh Ngôn Khê tắt màn hình, thần sắc tự nhiên hỏi ngược lại: "Có gì đâu? Chẳng phải em tên là Chiêu Chiêu Mộ Mộ sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!