Chương 4: (Vô Đề)

Cả ngày hôm đó, Kim Chiêu ra vào lớp đều chỉ dám đi cửa trước. Cửa sau cứ như là biển lửa, sợ đi qua sẽ bị thiêu cháy.

Thực tế thì "biển lửa" ấy gần như ngủ li bì cả ngày.

Các giáo viên dường như luôn dành sự khoan dung đặc biệt cho những học sinh giỏi. Liên tiếp mấy tiết học, thầy cô đều thấy Mạnh Ngôn Khê nằm gục trên bàn, nhưng lạ thay, chẳng ai ném phấn vào cậu cả. Ai nấy đều không hẹn mà cùng hỏi một câu: "Bị ốm à?"

Lạc Hoành ngồi sau Kim Chiêu phụ trách làm "người phát ngôn": "Dạ không ốm đâu ạ, sáng nay máy bay vừa hạ cánh, cậu ấy chưa chỉnh được đồng hồ sinh học ạ."

Nghe đến đây, phần lớn các thầy cô đều chấp nhận bỏ qua.

Chỉ có thầy giáo Sinh học là gặng hỏi: "Lệch múi giờ thì khó chịu lắm đấy. Ơ, sao em ấy không xin nghỉ cùng Lộ Cảnh Việt? Hai đứa đi cùng nhau cơ mà?"

Thầy Sinh học họ Từ, lớn tuổi, dáng người hơi gầy gò, học sinh thường lén gọi là "Lão Từ".

Lạc Hoành hiếu động, ngả người ra sau bập bênh trên hai chân ghế, cười hì hì: "Tại cậu ấy ham học quá đấy thầy."

Câu nói vừa thốt ra, cả lớp lập tức cười ồ lên, ai nấy đều biết thừa là cậu ta chém gió. Nhưng Lão Từ thì tin sái cổ và chấp nhận lý do này. Cũng giống như các giáo viên khác, thầy để Mạnh Ngôn Khê ngủ ngon lành suốt cả tiết.

Kim Chiêu: "…"

Thấy chưa, học sinh ngoan bao giờ cũng được ưu ái mà.

Thật ra Kim Chiêu cảm thấy Mạnh Ngôn Khê mệt mỏi như vậy chưa chắc đã hoàn toàn do lệch múi giờ. Gói "áo mưa" trong ngăn bàn cậu có lẽ cũng góp phần giải thích được chút ít manh mối.

Tất nhiên Mạnh Ngôn Khê cũng có tỉnh dậy một lần vào giờ ra chơi lớn, khi cô Trần Thuật gọi riêng cậu lên văn phòng.

Tư Điềm kéo Kim Chiêu đi siêu thị mua nước, trên đường đi cứ quả quyết: "Chắc chắn là do vụ yêu sớm với Ngô Phỉ rồi."

Kim Chiêu nhớ lại cô bạn mắt đỏ hoe trong giờ truy bài hôm qua, rồi lại nghĩ đến năm hộp "áo mưa" Mạnh Ngôn Khê nhét nhầm vào ngăn bàn mình sáng nay. Cô cúi đầu nhìn mũi giày, không nói gì.

Tư Điềm tiếp tục thì thầm bên tai: "À đúng rồi, chắc cậu không biết Ngô Phỉ đâu nhỉ, học kỳ này cậu ấy bị chuyển xuống lớp dưới rồi. Trước đây Ngô Phỉ ngồi ngay cạnh chỗ cậu bây giờ ấy, là bạn cùng bàn với Mạnh Ngôn Khê. Nhưng hai người họ cũng chẳng ngồi cùng bàn được bao lâu, chắc chỉ tầm một tháng thôi."

"Mới có một tháng mà Ngô Phỉ đã tụt dốc thê thảm, bị đá văng khỏi lớp A." Tư Điềm tặc lưỡi, "Mạnh Ngôn Khê đúng là "họa thủy" mà. Thế mà ngôi vị số 1 của cậu ta vẫn vững như bàn thạch, thậm chí còn bỏ xa người đứng thứ hai hơn nữa chứ."

Tình cảm của thiếu niên như hoa bồ công anh, bình thường thì chẳng ai để ý, nhưng gió vừa thổi qua là bay rợp trời, ai ai cũng biết.

Hồi còn ở lớp Thực nghiệm, Kim Chiêu đã nghe đồn chuyện Mạnh Ngôn Khê và Ngô Phỉ hẹn hò. Ai cũng bảo họ là cặp kim đồng ngọc nữ, nổi tiếng nhất là vụ Ngô Phỉ "vì yêu mà thi đại học". Nghe nói nhà Ngô Phỉ cũng rất giàu, tuy không bằng nhà họ Mạnh nhưng cũng ở biệt thự, có tài xế, có bảo mẫu, tiền tiêu vặt mỗi tháng lên đến mấy vạn tệ. Gia đình vốn định cho cô ấy học hệ quốc tế rồi đi du học, nhưng vì Mạnh Ngôn Khê, Ngô Phỉ quyết tâm ở lại lớp A để thi đại học trong nước.

"Nhưng tớ thấy Mạnh Ngôn Khê chẳng để tâm gì cả. Ngô Phỉ rời khỏi lớp A, cậu ta chẳng hỏi han lấy một câu, ngủ say như chết, giáo viên gọi cũng chẳng thèm dậy." Tư Điềm không kìm được buông lời chê trách, "Mạnh Ngôn Khê đúng là kẻ vô tâm… Không biết đến lúc cậu ta thực sự thích một người, thực sự lún sâu vào tình yêu thì sẽ như thế nào nhỉ."

Kim Chiêu chợt nhớ lại cảnh tượng lúc sáng sớm. Trên tay cầm thứ đồ vật nóng bỏng nhất, nhưng vẻ mặt lại lý trí đến mức lạnh lùng, thậm chí còn thản nhiên xoay xoay nó như xoay bút.

"Trên đời này làm gì có nhiều tình yêu đích thực đến thế? Rất nhiều người cả đời cũng chẳng thực sự yêu ai đâu." Kim Chiêu buột miệng nói.

Tư Điềm không đồng tình, bỗng nhiên ghé sát mặt vào Kim Chiêu, nháy mắt tinh nghịch: "Nói thật đi, cậu có từng lén tưởng tượng cảnh Mạnh Ngôn Khê thích cậu không? Không chỉ thích bình thường, mà là thích ơi là thích ấy. Trước mặt người khác thì lạnh lùng băng giá, nhưng riêng với cậu lại đặc biệt quan tâm. Cậu ta để ý từng cảm xúc của cậu, hiểu rõ tâm sự của cậu, biết hết sở thích của cậu.

Để làm cậu vui, một anh chàng cool ngầu như thế sẵn sàng biến thành tên ngốc, cậu ta sợ cậu ghen nên chủ động giữ khoảng cách với các cô gái khác, dành trọn sự dịu dàng của cả đời này cho riêng mình cậu."

Kim Chiêu nhìn Tư Điềm, ngẩn ra vài giây không biết nói gì.

Gió lạnh cuốn theo những chiếc lá xoay tròn thổi tới, Kim Chiêu thành khẩn hỏi: "… Tớ cứu mạng cậu ta hay sao mà được thế?"

Tư Điềm sững sờ, rồi ngay sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo: "Kim Chiêu ơi là Kim Chiêu, ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Trên đường mua nước về, họ gặp cô giáo dạy tiếng Anh. Tư Điềm là cán sự môn này nên bị cô giáo gọi đi có việc. Kim Chiêu một mình về lớp, đi ngang qua văn phòng cô Trần Thuật.

Cửa mở, Mạnh Ngôn Khê đã tỉnh, đang đứng bên trong nghe giáo huấn.

Gió lạnh từ điều hòa thổi bay tà áo đồng phục của thiếu niên. Lớp vải xanh trắng dán sát vào người, phác họa lên vóc dáng mảnh khảnh nhưng đầy sức sống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!