Giờ học tối kết thúc lúc 8 giờ rưỡi. Giờ này sinh viên thường ở lại lớp tự học tiếp hoặc về thẳng ký túc xá, ít khi la cà ngoài đường. Khu giảng đường đông đúc trong chốc lát rồi cũng nhanh chóng vắng vẻ.
Mạnh Trục Khê nán lại dưới lầu nói chuyện với Kim Chiêu. Thực ra Kim Chiêu chẳng nói gì cả, là Mạnh Trục Khê tinh ý nhận ra cô giáo dường như có điều muốn nói nên lễ phép đứng lại chờ.
Kỳ thực trong lòng cô bé rất thấp thỏm, thi thoảng lại chột dạ liếc nhìn chiếc Rolls
-Royce đang đậu bên kia đường. Cô bé rất sợ Mạnh Ngôn Khê bỗng nhiên làm ra chuyện gì mất mặt, ví dụ như mở cửa xe bước xuống, đi về phía Kim Chiêu với vẻ "tổng tài bá đạo" sến súa, ép người ta vào tường rồi phán một câu: "Người phụ nữ này, em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi."
Chỉ nghĩ đến cảnh đó thôi, Mạnh Trục Khê đã thấy mặt mũi mình bị vứt hết xuống sông xuống biển rồi.
May thay, cho đến khi Kim Chiêu chào tạm biệt và rời đi, chiếc Rolls
-Royce vẫn nằm im lìm không một động tĩnh. Nó đậu lặng lẽ bên đường, như thể bên trong chẳng có ai.
Mạnh Trục Khê nhìn qua cửa kính xe hạ một nửa, liếc thấy sườn mặt tuấn tú của anh trai, rồi lại quay đầu nhìn bóng lưng Kim Chiêu đang xa dần.
Đèn đường không sáng lắm, màn đêm bao phủ, dù thị lực của Mạnh Ngôn Khê có tốt đến đâu thì cũng chẳng mấy chốc sẽ không còn nhìn rõ cô nữa.
Cửa ghế phụ được mở ra, Mạnh Trục Khê còn chưa kịp lên xe, giọng nói cảnh giác đã vang lên trước: "Anh hai, anh đến đây làm gì?"
Mạnh Ngôn Khê thu hồi tầm mắt, quay sang nhàn nhạt nhìn em gái: "Đón em về nhà."
Anh em ruột thịt hiểu nhau đến chân tơ kẽ tóc, nói dối kiểu này có ý nghĩa gì không? Mạnh Ngôn Khê lười đến mức nào cô bé lạ gì, tin anh đến đón cô bé về nhà thà tin cô bé là Tần Thủy Hoàng còn hơn.
Mạnh Trục Khê lầm bầm: "Trong tuần em có về nhà đâu."
Mạnh Ngôn Khê: "Gia quy nhà họ Mạnh điều thứ hai: Từ nay về sau, tối thứ Tư hàng tuần phải về nhà."
Đầu óc Mạnh Trục Khê nhất thời đình trệ, chưa kịp phản ứng, buột miệng hỏi: "Điều thứ hai á? Thế điều thứ nhất là gì?"
Mạnh Ngôn Khê liếc cô bé một cái: "Mỗi lần gây họa phải học thêm hai tín chỉ, đủ mười lần thì đổi sang thi cao học."
Mạnh Trục Khê: "…" Cái miệng độc địa!
Xe chạy về hướng cổng Tây, vượt qua Kim Chiêu trước ngã tư số 3. Cô đi bộ một mình trên vỉa hè, ôm sách trong lòng, ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng trên bầu trời, bước chân chậm rãi, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Cửa kính xe Rolls
-Royce đóng kín, bánh xe lăn êm ru trên mặt đường nhựa, lướt qua cô với tốc độ không nhanh không chậm.
Như thể không hề chú ý đến cô, và Kim Chiêu cũng không hề để ý đến anh. Lướt qua nhau, chiếc Rolls
-Royce nhanh chóng chạy ra cổng Tây, còn Kim Chiêu rẽ phải ở đường số 3, đi về phía khu chung cư giáo viên ở phía Bắc.
Hai con đường, hai ngả rẽ khác biệt.
Sự im lặng bao trùm trong khoang xe.
Mạnh Trục Khê im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: "Anh hai, buổi học đầu tiên hôm nay, anh biết cô Kim Chiêu nói gì với bọn em không?"
Mạnh Ngôn Khê nhìn con đường phía trước, vài giây sau, "Ừm" một tiếng. Rất nhẹ, không rõ là hỏi lại hay khẳng định.
Mạnh Trục Khê tự hỏi tự trả lời: "Cô ấy giảng về Petrarch, chính là Petrarch thời Phục hưng ấy. Ông ấy yêu một người phụ nữ năm 23 tuổi, và suốt 20 năm sau đó đã viết cho nàng 366 bài thơ tình. Cô Kim Chiêu rất ngưỡng mộ tình yêu long trọng và bền bỉ như thế."
Mạnh Ngôn Khê lái xe, không nói gì, không biết là không nghe thấy hay đơn thuần không muốn trả lời em gái.
Mạnh Trục Khê quay sang, đôi mắt đào hoa to tròn chớp chớp: "Anh hai, anh có biết làm thơ không?"
Mạnh Ngôn Khê đáp gọn lỏn: "Không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!