Tối nay trên sòng bài, Mạnh Ngôn Khê một mình cân ba nhà, trong đó Lộ Cảnh Việt thua thảm nhất.
Lạc Hoành nói không sai, phàm là ván bài dính đến tiền nong, Mạnh Ngôn Khê chưa bao giờ thua. Anh trời sinh đã có vận may cực tốt ở khoản này, đến trò cào vé số hoàn toàn dựa vào may rủi mà anh cào mười vé trúng sáu bảy, thắng nhiều hơn thua, huống chi là mấy trò cờ bài cần động não.
Nhưng Mạnh Ngôn Khê từ nhỏ đã không tham lam, luôn biết kiềm chế. Ví dụ như dù biết cào vé số dễ trúng, nhưng ngay cả khi còn bé, tiền tiêu vặt chưa nhiều, anh cũng rất ít khi mua vé số. Chính vì điểm này mà ông nội Mạnh Hoài đặc biệt yêu quý anh. Trong đám cháu chắt, ông cưng Mạnh Ngôn Khê nhất, không liên quan gì đến giới tính. Mỗi lần Mạnh Thời Tự mắng con trai là đồ hỗn láo, ông Mạnh Hoài đều lên tiếng bênh vực.
Ông Mạnh Thời Tự bảo ông Mạnh Hoài thương cháu hơn con, ông Mạnh Hoài chỉ cười bảo con trai sướng mà không biết hưởng.
Trước đây Mạnh Ngôn Khê cũng không thắng tiền dã man như thế, dù anh hoàn toàn có thể. Nhưng tối nay anh nhìn ba người kia thế nào cũng thấy ngứa mắt, nên chẳng nương tay chút nào.
Thực ra Lộ Cảnh Việt cũng rất thông minh, nhưng về khoản tài vận thì đúng là thua Mạnh Ngôn Khê một bậc. Không biết có phải do lúc đầu huênh hoang quá đà, dồn ép Kim Chiêu vào đường cùng nên nghiệp quật đến nhanh quá hay không.
Cuối cùng khi đã thua sạch sành sanh mà Thần Tài vẫn chưa hài lòng, Lộ Cảnh Việt nhanh trí xuống nước, cười cầu hòa: "Thôi đừng chơi nữa, chơi tiếp mọi người đi ngủ hết, lúc đó có thắng cũng như áo gấm đi đêm. Thế này đi, chơi thêm ván nữa, nếu tôi thua thì tôi sẽ vào bếp làm bánh hoa quế cho ông, ông mang lên cho Kim Chiêu nếm thử."
Lạc Hoành và Triệu Dư nghe đề nghị này mà cảm động rơi nước mắt.
Không còn cách nào khác, vừa rồi hùa theo bắt nạt tay mơ, giờ bị Thần Tài hành cho ra bã, chơi tiếp chắc phá sản mất.
Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa hài lòng lắm, nhướng mi: "Cậu làm có ăn được không đấy?"
Lộ Cảnh Việt nhướng mày, hỏi lại đầy ẩn ý: "Đấy có phải trọng điểm không?"
Ừ, đúng là không phải thật.
Thần Tài hiểu ý, cuối cùng cũng đại phát từ bi gật đầu.
Quả không hổ danh Lộ Cảnh Việt đầu óc linh hoạt, cậu ta biết làm bánh hoa quế quái đâu. Chẳng qua trước bữa tối nghe Phùng Trì buột miệng nói muốn ăn bánh nếp, đoán là bếp làm dư nhiều. Đánh bài xong cả đám xuống bếp xem, quả nhiên còn thừa. Việc duy nhất Lộ Cảnh Việt làm là ra vườn bẻ cành hoa quế, rắc ít cánh hoa lên trên, thế là bánh nếp biến hình thành bánh hoa quế trong nháy mắt.
Mạnh Ngôn Khê chê bai món "đồ ăn làm sẵn" của Lộ Cảnh Việt, cậu ta liền vặc lại: "Thế giờ tôi hấp lại cho ông nhé?"
Hấp lại mất ít nhất cả tiếng đồng hồ, lúc đó Kim Chiêu ngủ rồi, ai đó sẽ mất cơ hội vàng để lấy lòng người đẹp.
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Mạnh Ngôn Khê phán: "Được, cậu hấp ngay bây giờ đi."
Miệng nói lời tàn nhẫn nhất, nhưng tay lại nhẹ nhàng đón lấy đĩa bánh hoa quế "làm sẵn" kia.
Lộ Cảnh Việt tức đến bật cười: "Ông mang đi rồi thì tôi hấp cái quái gì nữa?"
"Đợi tôi về ăn." Mạnh Ngôn Khê kiêu ngạo bước ra khỏi bếp, không quên chọc tức Lộ Cảnh Việt, "Có chơi có chịu."
Lộ Cảnh Việt: "…"
Bên ngoài trời đang mưa phùn, Phùng Trì ân cần chạy theo: "Hộp đựng thức ăn mang ra ngoài hết rồi, anh Ngôn đợi chút, em cho người mang tới ngay."
Có người không chờ nổi, bảo: "Không cần đâu, đưa tôi cái ô là được."
"Ô to bọn họ cầm hết rồi, ở đây chỉ còn ô nhỏ thôi. Anh à, để em che ô cho anh mang bánh." Phùng Trì sốt sắng bật ô.
Mạnh Ngôn Khê: "Không cần."
Anh tự cầm ô nhỏ, bước vào màn mưa.
Ô che cho đĩa bánh hoa quế trên tay, mưa rơi ướt đẫm bờ vai rộng của anh.
Phùng Trì đúng là nịnh nọt đến cùng, còn không yên tâm gọi với theo: "Trời mưa đường trơn, anh Ngôn đi cẩn thận nhé."
So với sự nịnh nọt của Phùng Trì, Lộ Cảnh Việt lại tỏ ra cực kỳ ngứa đòn, kéo dài giọng: "Đúng rồi, phải cẩn thận đấy, kẻo đỏ bạc đen tình."
Mạnh Ngôn Khê: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!