Chương 35: (Vô Đề)

Tối đến, đám Lạc Hoành hái nấm từ trên núi về, Phùng Trì sai người mang nấm vào bếp cho đầu bếp chế biến.

Vùng núi cao, đặc sản là dê núi, tối đó mọi người cùng thưởng thức món lẩu dê hầm nấm ngay tại chỗ.

Kết quả cả đám đều thuộc dạng "Diệp Công thích rồng", lúc hái nấm thì hăng hái hơn ai hết, chém gió phần phật, đến khi nồi lẩu bưng lên thì đùn đẩy nhau, chẳng ai dám ăn vì sợ nấm độc.

"Không được, nhà tôi chín đời độc đinh, tôi còn chưa có người nối dõi, không thể làm bố mẹ thất vọng được."

"Tôi càng không được, tôi là thân trâu ngựa làm công ăn lương, còn phải cống hiến cho xã hội, chỉ có thể da ngựa bọc thây nơi sa trường chứ không thể trúng độc bỏ mình được."

"Phì! Dùng thành ngữ linh ta linh tinh, Trái Đất bớt đi một kẻ thất học như ông cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu!"

Đám đàn ông con trai sức dài vai rộng mà cái nấm cũng không dám ăn, khiến Tư Điềm cực kỳ khinh bỉ. Cô nàng đang định làm gương cho đám nhát gan này thấy thế nào là nữ trung hào kiệt thì thấy Mạnh Ngôn Khê đã múc cho mình một bát canh, thong thả uống.

Cả đám lập tức im bặt, đồng loạt nhìn chằm chằm vào anh.

Mạnh Ngôn Khê nếm một ngụm, nhận xét: "Vị cũng được đấy."

Kim Chiêu thầm bội phục anh sát đất, Triệu Dư nói hộ nỗi lòng cô: "Đại gia cũng không tiếc mạng sống thế cơ à?"

Lạc Hoành lập tức đổi chiều như chong chóng: "Đã thế thì tôi cũng làm một bát!"

"Đúng đấy, Mạnh Ngôn Khê còn dám lấy thân thử độc, thân phận trâu ngựa cỏn con như tôi sợ cái gì? Tôi cũng theo!"

Kim Chiêu đứng bên cạnh nhìn đến há hốc mồm. Bao nhiêu năm trôi qua rồi, sao đám người này vẫn trẻ trâu như hồi xưa thế nhỉ? Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà làm như đi vào chỗ chết đến nơi.

Người biết thì bảo ăn nấm, người không biết lại tưởng vua ban rượu độc.

Cảm nhận được ánh mắt cô, Mạnh Ngôn Khê quay sang nhìn.

Ánh đèn vàng ấm áp từ trên cao rọi xuống, đổ bóng hàng mi dài của anh, khiến đôi mắt đào hoa trông càng sâu thẳm.

Kim Chiêu chột dạ, vội vàng nịnh bợ một câu: "Cậu dũng cảm thật đấy."

Mạnh Ngôn Khê ngẩn ra, rồi nhanh chóng nhướng mày. Không nói gì, anh quay lại uống cạn bát canh nấm.

Lộ Cảnh Việt đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình: "…"

Lại bị cậu ta làm màu rồi.

Sự thật là cho Phùng Trì mười cái gan cậu ta cũng không dám bưng nấm có vấn đề lên. Mạnh Ngôn Khê mà có mệnh hệ gì ở đây tối nay thì sáng mai nhà họ Phùng xong đời.

Chắc chắn số nấm này đã được chuyên gia kiểm định, trước khi bưng lên đầu bếp và Phùng Trì còn thay phiên nhau thử độc rồi.

Người hiện đại cứ đến tối là tỉnh như sáo. Ăn tối xong, cả nhóm lại tụ tập chơi UNO, đánh mạt chược.

Kim Chiêu cảm thấy ở một mức độ nào đó, ấn tượng rập khuôn của Lý Cẩn về cô cũng không sai lắm, tính cách cô quả thực rất nhạt nhẽo. Game không biết chơi, mạt chược cũng mù tịt. Kết quả đám người này chắc điên rồi, cô vừa mới bảo "Tớ không biết chơi UNO…", Triệu Dư đã kéo tuột cô sang bàn mạt chược: "Được thôi, thế thì sang đây đánh mạt chược!"

Kim Chiêu: "?" Đây là kiểu lựa chọn loại trừ nhau à?

"Tớ cũng không biết đánh mạt chược." Kim Chiêu vội vàng nói nốt vế sau.

Nhưng bên bàn mạt chược, Lạc Hoành, Lộ Cảnh Việt và Triệu Dư đã yên vị, ba người thiếu một chân đang gào khóc đòi người, chẳng ai định tha cho cô.

Lộ Cảnh Việt: "Đơn giản lắm, tôi nói luật một lần là cậu biết ngay."

Kim Chiêu chẳng còn tí niềm tin nào vào Lộ Cảnh Việt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!