Chương 34: (Vô Đề)

Hôm nay có mặt tổng cộng mười một người, phần lớn đều là bạn học thân thiết với Kim Chiêu hồi cấp ba. Ngoài Lộ Cảnh Việt, Lạc Hoành, Tư Điềm, còn có Tào Bác và Triệu Dư. Mọi người đều đã trở thành những người mà mình mơ ước thuở thiếu thời. Lạc Hoành là luật sư giỏi, Tư Điềm thành bác sĩ, Tào Bác vẫn đang dùi mài kinh sử làm nghiên cứu sinh tiến sĩ. Triệu Dư sau này không theo con đường nghệ thuật mà học lên thạc sĩ chuyên ngành báo chí, giờ làm MC đài phát thanh, thường xuyên được gặp gỡ các ngôi sao.

Bạn cũ gặp lại, ôn chuyện ngày xưa, chín năm đằng đẵng như chưa từng tồn tại. Trong lòng Kim Chiêu bỗng trào dâng một nỗi xúc động khó tả, như thể nhiệt huyết thanh xuân vẫn còn rực cháy.

Phùng Trì mang rượu nếp do người dân dưới chân núi tự ủ lên, bảo là rượu không độ, trẻ con cũng uống được. Kim Chiêu ngửi thử thấy thơm phức. Mạnh Ngôn Khê ngồi bên cạnh, thấy cô rục rịch muốn thử liền cúi người nhắc nhở: "Đừng tin."

Kim Chiêu nếm thử một chút, ngọt ngào mà không gắt, hương rượu vương vấn đầu lưỡi, cô hoàn toàn bỏ ngoài tai lời cảnh báo của Mạnh Ngôn Khê, thế là không tránh khỏi việc uống hơi nhiều.

Rượu nếp lúc uống thì như nước ngọt, nhưng hậu vị lại cực mạnh. Tư Điềm ngồi bên kia, hai cô nàng chụm đầu vào nhau uống đến say bí tỉ, má đỏ hây hây.

Có người thích náo nhiệt mượn rượu để khuấy động không khí, nhắc đến điệu múa Lạc Thần kinh điển năm nào của Kim Chiêu, bảo rằng đó là ánh trăng sáng trong lòng biết bao người. Triệu Dư cười sảng khoái bảo cũng thường thôi, chỉ là ánh trăng sáng thôi mà, nếu năm đó chân cô nàng không bị thương thì biết đâu đã debut ngay tại chỗ, giờ thành minh tinh rồi cũng nên.

Mọi người cười ồ lên, trêu cô nàng xinh đẹp mà da mặt dày quá thể.

Kim Chiêu cũng nghiêng đầu cười theo.

Tào Bác nhân cơ hội hùa vào, yêu cầu đại minh tinh và ánh trăng sáng cùng múa một bài.

Lời đề nghị được hưởng ứng nhiệt liệt, mọi người gõ chén, vỗ tay, đồng thanh hô lớn: "Múa đi! Múa đi!"

Kim Chiêu bị hơi men làm cho chếnh choáng, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trong đáy mắt long lanh nước, cô cười hì hì nhìn mọi người hò reo, cho đến khi bắt gặp ánh mắt cười như không cười của Mạnh Ngôn Khê, cô mới chậm chạp nhận ra nhân vật chính trong câu chuyện chính là mình.

"Ăn dưa" trúng ngay đầu mình, Kim Chiêu vội xua tay: "Không được đâu, tớ gần mười năm không múa rồi, quên sạch sành sanh rồi!"

Đúng là bạn học cấp ba là cái lũ "trời đánh thánh đâm" nhất quả đất, ai cũng nắm rõ tẩy của nhau, lại còn thích chọc gậy bánh xe. Có người liếc mắt đưa tình về phía Mạnh Ngôn Khê ngồi cạnh cô, cố tình nói: "Thế thì cậu tìm người múa thay đi!"

"Đúng đấy! Tìm người thay thế!"

"Chuẩn! Cậu với ai có quan hệ mờ ám nhất thì tìm người đó!"

Trong tình yêu, muốn chọc thủng lớp giấy mỏng ngăn cách, bầu không khí là vô cùng quan trọng. Đám người này vẫn y như hồi đi học, nhiệt tình "đẩy thuyền" hết mình. Dù là người chậm chạp như Kim Chiêu, tim cũng bắt đầu đập loạn nhịp không kiểm soát.

Má cô đỏ bừng, liếc nhanh Mạnh Ngôn Khê một cái. Mạnh Ngôn Khê cũng đang nhìn cô. Giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, đáy mắt anh tĩnh lặng như hồ nước sâu, bỗng nhiên anh cười khẽ một tiếng trầm thấp: "Đã bảo đừng uống rồi mà."

Kim Chiêu chẳng hiểu sao chuyện này cũng có thể đổ lỗi cho việc cô uống rượu được.

Tư Điềm vẫn trượng nghĩa như năm nào, lại thêm sẵn hơi men trong người, cô nàng đứng phắt dậy, khí thế ngút trời: "Tớ múa thay cậu ấy!"

"Lên đây nào Triệu Dư!" Tư Điềm hào hùng xắn tay áo.

Triệu Dư liếc nhìn Mạnh Ngôn Khê và Kim Chiêu, che miệng cười khúc khích: "Tư Điềm, cậu là khúc gỗ à?"

Lạc Hoành ngồi bên kia không nhìn nổi nữa, kéo cô nàng ngồi xuống: "Ngồi xuống đi bác sĩ Khổ, không ai gọi cậu đâu!"

Ý đồ của đám người này rõ rành rành ra đấy, Kim Chiêu có là khúc gỗ thật cũng phải nhận ra. Không ngờ chỉ vì bước xuống từ xe Mạnh Ngôn Khê mà gây ra hiểu lầm tai hại thế này. Nhân vật chính lại còn ngồi lù lù ngay bên cạnh, cô xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống đất, vội vàng đỏ mặt giải thích: "Không phải đâu, các cậu hiểu lầm rồi…"

"Tôi cũng không biết múa."

Gần như cùng lúc, hoặc có thể chậm hơn một nhịp, Mạnh Ngôn Khê lên tiếng. Giọng nói không nhanh không chậm, vừa vặn át đi lời thanh minh yếu ớt của cô.

Như giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi, hiện trường bùng nổ hoàn toàn. Không biết ai là người đầu tiên cười phá lên: "Có ai hỏi anh đâu anh Ngôn!"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha có câu thành ngữ gì ấy nhỉ? Lạy ông tôi ở bụi này…"

"Giấu đầu hở đuôi!"

"Chuẩn! Anh Ngôn à, bọn em bảo em gái Kim Chiêu chọn người có quan hệ mờ ám nhất để múa thay, anh vội vàng thanh minh thế là có ý gì đây?"

"Khó đoán quá đi mất ha ha ha ha ha!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!