Chương 32: (Vô Đề)

Những bài thi tiếng Anh thời đi học dường như luôn bị chiếm cứ bởi những bài đọc hiểu dài lê thê. Kim Chiêu đến nay vẫn nhớ rõ một bài đọc từng làm hồi cấp ba.

Nội dung kể về một nữ chính xui xẻo, trong vòng một ngày gặp đủ chuyện đen đủi. Để kết thúc tất cả, cô vội vàng lên giường đi ngủ sớm. Kết quả sáng hôm sau dậy mới phát hiện tối qua ngủ vội quá quên cho mèo ăn, con mèo đói meo đã phá tan hoang nhà cô.

Khách sạn bình dân, phòng ốc khá nhỏ, trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc. Kim Chiêu tranh thủ từng giây từng phút tắm rửa rồi leo lên giường đi ngủ ngay, sợ lại gặp thêm chuyện xui xẻo gì nữa.

Nằm trên giường, cô nhớ tới bài đọc hiểu niên đại xa xưa kia, trong lòng thầm cảm thấy may mắn: Còn may là mình không nuôi mèo.

Một ngày xui xẻo rốt cuộc cũng trôi qua.

Sáng hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng đóng mở cửa của phòng bên cạnh. Mò mẫm lấy chiếc điện thoại đầu giường, thời gian hiển thị 8 giờ 30 phút sáng.

WeChat có vài tin nhắn chưa đọc, quá nửa là của cô ruột gửi tới, hỏi han tình hình xem mặt hôm qua thế nào. Chắc là đã nghe phản hồi từ người làm mối, bà lại không cam lòng mà tiếp tục khen ngợi điều kiện khách quan của Lý Cẩn, uyển chuyển bày tỏ rằng mới gặp một lần chưa nói lên điều gì, có thể thử làm bạn trước, từ từ tìm hiểu sâu hơn.

Kim Chiêu không tiện bác bỏ ý tốt của cô, nhưng cũng thực sự không thể nhắm mắt đưa chân mà đồng ý qua loa, bèn dứt khoát không trả lời vội.

Tin nhắn trên cùng là của Mạnh Ngôn Khê, chỉ có một tin duy nhất, thời gian hiển thị là 23 giờ 52 phút tối qua. Lúc đó anh rời đi chưa lâu, có lẽ đang trên đường hoặc vừa về đến nhà. Khi ấy để tránh phát sinh thêm chuyện xấu hổ, chắc cô đang tranh thủ tắm rửa nên không xem điện thoại.

Tin nhắn của Mạnh Ngôn Khê cứ nằm trơ trọi ở đó, suốt một đêm không nhận được hồi âm.

Mạnh Ngôn Khê: [Quan hệ giữa cậu và học sinh tốt nhỉ?]

Rèm cửa cản sáng của khách sạn đóng chặt, trong phòng ánh sáng lờ mờ như vẫn còn ban đêm. Kim Chiêu nằm trên giường, hai tay ôm điện thoại, tim bỗng đập thình thịch.

Cô nên cảm thấy may mắn vì Mạnh Ngôn Khê không hỏi thẳng câu "chú ý an toàn" của cô học sinh kia có nghĩa là gì.

Nhưng anh không hỏi, cô lại càng nghi ngờ anh đã hiểu thừa rồi. Rốt cuộc đến cô còn hiểu, huống chi là Mạnh Ngôn Khê.

Từ thời niên thiếu anh đã có "800 cái tâm cơ", lòng dạ chín khúc, giờ lại trưởng thành với cái dáng vẻ yêu nghiệt họa thủy này, lại còn giàu nứt đố đổ vách, chắc chắn có rất nhiều cô gái vây quanh, kiểu trêu chọc ám muội nào mà anh chưa từng thấy qua?

Tiêu đời rồi, anh chắc chắn đã hiểu!

Học sinh của cô tưởng hai người đến khách sạn thuê phòng.

Cảm giác xấu hổ từ ngón chân bò dọc lên tận da đầu, Kim Chiêu vùi đầu vào chăn trong sự tuyệt vọng.

Một tiếng sau tin nhắn mới được trả lời.

Kim Chiêu mất nửa tiếng để gian nan lôi mình ra khỏi chăn, lại mất thêm nửa tiếng rửa mặt, đánh răng, thu dọn đồ đạc. Trong suốt quá trình đó, đầu óc cô vắt kiệt sức lực để nghĩ xem nên trả lời thế nào.

Mặc dù cô không hiểu tại sao cái người thâm sâu khó lường như Mạnh Ngôn Khê lại không chịu giả vờ như không hiểu, rõ ràng chuyện đã qua rồi mà còn nhất quyết phải nhắn tin hỏi một câu.

Cuối cùng, Kim Chiêu trả lời một cách khuôn phép: [Xin lỗi, tối qua tớ ngủ quên mất nên không thấy tin nhắn.]

Cô giải thích với tâm thế "cây ngay không sợ chết đứng": [Tuổi tác chênh lệch không lớn, trước đây các em ấy hay gọi tớ là chị, tớ thấy giống nhân viên tiếp thị quá nên không cho gọi như thế nữa.]

Mạnh Ngôn Khê tối qua về ngủ tại nhà cũ họ Mạnh. Giờ này anh đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn.

Ông nội Mạnh Hoài và bố Mạnh Thời Tự không có ở Tuế Nghi. Mạnh Trục Khê được nghỉ, ngủ nướng đến mặt trời lên cao mới lười biếng mò xuống, thấy anh liền gọi ngọt xớt: "Anh hai."

Tháng trước Mạnh Trục Khê gây họa, Mạnh Ngôn Khê phải đền không ít tiền thay cô bé, nên dạo này cô bé ngoan ngoãn lạ thường. Cô bé ngồi xuống cạnh anh, hỏi: "Tối qua anh ngủ ở nhà à? Chẳng phải anh bảo dạo này bận lắm, chỉ rảnh mỗi hôm Trung Thu thôi sao?"

Mạnh Ngôn Khê không đáp, nhìn em gái với ánh mắt đăm chiêu.

Mạnh Trục Khê không hiểu sao bỗng có dự cảm chẳng lành, sống lưng lạnh toát. Cảm giác này đã lâu lắm không xuất hiện, lần gần nhất là hồi cô bé học tiểu học, khi Mạnh Ngôn Khê bị chập mạch dây thần kinh nào đó, cứ nhất quyết bắt cô bé đi học múa.

Điện thoại đặt trong tầm tay rung lên hai tiếng liên tiếp, Mạnh Ngôn Khê thu hồi tầm mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!