Trang Cùng đã báo cảnh sát. Khi cảnh sát tới, Ngô Quá và hai gã đàn ông đánh anh ta đã nằm đo ván dưới đất, ba người xếp thành một hàng chỉnh tề.
Mặt đất sau cơn mưa vẫn còn ướt sũng, quần áo bọn chúng lấm lem bùn đất đen sì.
Mạnh Ngôn Khê đứng dựa tường cách đó không xa, một chân hơi co lên, cúi đầu xoa xoa nắm tay phải.
Kim Chiêu thấy vô cùng áy náy, đi tới bên cạnh anh, lí nhí hỏi anh có bị thương không.
Mạnh Ngôn Khê không nói gì, khẽ nhướng mi, chìa thẳng tay ra cho cô xem.
Nắm đấm của đại thiếu gia tuy cứng, nhưng có lẽ ngày thường ít động thủ, sống trong nhung lụa đã lâu nên da thịt không quen va chạm mạnh. Đánh người xong thì tay mình cũng trầy da, đỏ ửng, rơm rớm máu.
Tim Kim Chiêu thắt lại, ánh mắt tràn đầy xót xa. Cô theo phản xạ định nâng tay anh lên xem kỹ, nhưng lại thấy hành động đó không thích hợp, đành ngước mặt nhìn anh, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi cậu."
"Xin lỗi cái gì?" Người đàn ông rũ mắt nhìn cô.
Trời sắp tối, ánh sáng lờ mờ, đôi mắt anh trông càng đen và sâu thẳm.
Kim Chiêu cứ nhìn anh như vậy, một lúc lâu sau, hàng mi cô khẽ rung, không đáp mà hỏi lại: "Có phải cậu đang nghĩ, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà cuộc sống của tớ vẫn như xưa, rối như tơ vò, hỗn loạn không?"
"Không." Mạnh Ngôn Khê bình thản đáp, "Không biết toàn cảnh, không bình luận."
Câu trả lời của Mạnh Ngôn Khê khiến Kim Chiêu bất ngờ.
Hôm nay đừng nói là Mạnh Ngôn Khê cao cao tại thượng, mà e rằng đổi lại là bất kỳ ai, tự nhiên bị cuốn vào một vụ ẩu đả trước mắt, đều sẽ nhíu mày ghét bỏ rồi tránh xa ngàn dặm. Thế nhưng người con cưng của trời, buổi sáng vừa diễn thuyết ở Đại học Tuế Nghi, quyên tặng cả trăm triệu tệ, được bao người vây quanh ngưỡng mộ, trong mắt lại không hề có chút ghét bỏ nào, chỉ có sự tôn trọng.
Không biết toàn cảnh, không bình luận.
Lúc bị cướp điện thoại Kim Chiêu còn chưa khóc, nhưng tám chữ nhẹ tênh này bỗng khiến sống mũi cô cay cay.
Mạnh Ngôn Khê dời mắt đi chỗ khác.
Cách đó không xa, Ngô Niệm đang ngồi xổm nhặt sách dưới đất.
Khác hẳn với cô gái nhuộm tóc vàng hoe, chửi bới om sòm mười năm trước, Ngô Niệm đã thay đổi rất nhiều, ít nhất là về ngoại hình.
Tóc nuôi dài, đen nhánh tự nhiên, xõa ngang lưng, trang điểm ăn mặc tinh tế. Gương mặt trái xoan, đôi mắt to trời sinh khiến chị ấy trông rất ngoan hiền, lại còn tết kiểu tóc công chúa, nhìn đúng chuẩn một ngôi sao nhỏ ngoan ngoãn xinh đẹp.
Năm đó Ngô Niệm hát ở quán bar, tình cờ có cơ hội tham gia một cuộc thi tuyển chọn ca sĩ. Tuy không đạt thứ hạng cao nhưng ngoại hình nổi bật cũng giúp chị thu hút được một lượng fan nhỏ. Sau đó chị ký hợp đồng với công ty quản lý, cũng tranh thủ được vài vai phụ, có vai có tên, có vai không tên, vai không tên thì nhiều hơn nên dĩ nhiên chẳng tạo được tiếng vang gì. Hiện tại chị vẫn chỉ là một nữ nghệ sĩ vô danh, chẳng nhận được hoạt động nào kiếm ra tiền.
Chị cũng từng thử livestream, nhưng vì thiếu điểm nhấn nội dung nên ít người xem, bán hàng cũng chẳng kiếm được bao nhiêu.
Ngô Niệm 28 tuổi có khá hơn Ngô Niệm 18 tuổi một chút, nhưng không nhiều. Để giữ thể diện cho cái mác nữ minh tinh, nuôi trợ lý vệ sĩ, chị đã bán căn hộ duy nhất của mình. Khi Kim Chiêu về nước, chị vẫn mượn xe công ty đi đón.
Kim Chiêu nhìn thấu sự gồng mình của bạn, nên dù sau này tìm được việc, trường phân nhà cho, cô vẫn lấy cớ ký túc xá giáo viên có nhiều côn trùng để không chuyển đi, tiếp tục ở chung với Ngô Niệm, giúp chị chia sẻ tiền thuê nhà.
Mấy tháng nay cuộc sống của mỗi người thực ra đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Kim Chiêu tìm được việc làm, Ngô Niệm cuối cùng cũng giành được một vai diễn có đất diễn kha khá, ngày 3/10 là nhập đoàn phim. Tối hôm nhận vai, hai người đi ăn hải sản nướng, chị dường như tìm lại được khí phách thiếu niên năm nào, nâng cốc bia cụng ly với Kim Chiêu, nói: "Hẹn gặp nhau trên đỉnh núi nhé!"
Chị biết Kim Chiêu khác mình, vòng tròn cuộc sống rất sạch sẽ. Chị chưa bao giờ dẫn người lạ về nhà, ngoại trừ Ngô Phỉ và Ngô Quá tự tìm đến cửa.
Giá như hai anh em này đừng có âm hồn bất tán như vậy thì tốt, chị đã chẳng phải nhẫn nhịn đến mức không chịu nổi mà dạy cho họ một bài học, sẽ không để Kim Chiêu bắt gặp, lại còn suýt liên lụy đến cô.
Ba cuốn giáo trình Kim Chiêu mang về rơi xuống đất, dính đầy bùn đất và nước mưa, những trang giấy trắng tinh trở nên bẩn thỉu lem luốc.
Ngô Niệm ngồi xổm dưới đất, cúi đầu dùng khăn ướt ra sức lau chùi.
Tuyển tập thơ ca Anh Mỹ, Chú giải danh tác thơ ca Anh Mỹ, còn một cuốn dày cộp toàn tiếng Anh, Ngô Niệm không biết tên, chị thậm chí đã quên bảng chữ cái tiếng Anh có bao nhiêu chữ rồi. Chị chỉ biết cắm cúi lau từng trang sách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!