Lý Cẩn tốt nghiệp đại học top 985, cả cử nhân lẫn thạc sĩ, bố mẹ đều là công chức nhà nước, ngoại hình sáng sủa, công việc ổn định. So với những thiên chi kiêu tử sinh ra đã ngậm thìa vàng thì không bằng, nhưng so với mặt bằng chung thì điều kiện của anh ta quả thực thuộc hàng "đỉnh chóp".
Người giới thiệu đối tượng cho anh ta rất nhiều, lâu dần sinh ra thói tự mãn, ảo tưởng một ngày nào đó mình cũng sẽ giống như các sếp lớn, các doanh nhân thành đạt mà mình tiếp xúc trong công việc: nắm quyền lực trong tay hoặc sở hữu khối tài sản kếch xù. Lúc đó thì tuyển phi tần cũng có gì là không thể?
Thực ra ngay từ đầu anh ta đã không ưng ý điều kiện của Kim Chiêu. Con gái cả, mẹ mất sớm, lại đèo bòng thêm một đứa em trai kém tận 16 tuổi, nghề nghiệp là giảng viên đại học. Ấn tượng rập khuôn của Lý Cẩn về giảng viên đại học là: già, nhạt nhẽo, nhan sắc bình thường.
Nếu nhan sắc cô gái chỉ ở mức trung bình thì ít ra bố vợ phải có quyền thế; nếu gia cảnh bình thường thì anh ta muốn tìm một cô gái trẻ trung xinh đẹp, đôi mươi phơi phới. Nhưng Kim Chiêu nghe qua thì chẳng được điểm nào.
Thế nên ban đầu anh ta cố tình coi thường, hết dời lịch lại đến muộn. Nhưng mọi sự coi thường đều tan biến ngay khi nhìn thấy Kim Chiêu. Không hề nói quá, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, anh ta đã tính đến chuyện con cái sau này học trường tiểu học nào rồi.
Anh ta muốn đi thẳng vào vấn đề, nhưng phản ứng của Kim Chiêu lại khá lạnh nhạt. Như con công xòe đuôi, anh ta nóng lòng muốn phô trương các mối quan hệ và nguồn lực xã hội của mình để giành lấy sự ngưỡng mộ và nể phục từ cô.
Đúng lúc hôm nay anh ta về trường Đại học Tuế Nghi, hẹn mấy người bạn cùng khóa đi xem lễ quyên tặng của Mạnh Ngôn Khê. Có lẽ do không khí ở đó quá cuồng nhiệt, dù đứng tít phía sau, giơ điện thoại zoom hết cỡ cũng chẳng nhìn rõ mặt mũi Mạnh Ngôn Khê, nhưng điều đó không ngăn cản anh ta ảo tưởng rằng một ngày nào đó mình cũng sẽ giống như Mạnh Ngôn Khê: một bước lên mây, áo gấm về làng.
Thế là cái miệng nhanh hơn cái não, chưa kịp nghĩ kỹ đã chém gió phần phật, lôi cả Mạnh Ngôn Khê vào câu chuyện của mình.
Nhưng đó chỉ là do thói sĩ diện hão và sự tự tin mù quáng của đàn ông thôi, chứ đầu óc Lý Cẩn không hề ngu, thậm chí còn thông minh hơn đại đa số người thường, nếu không thì sao thi đỗ đại học top đầu được.
Câu hỏi "So với tôi thì thế nào?" của đối phương khiến tim anh ta thót một cái, chuông cảnh báo trong đầu reo vang.
Người đàn ông trước mặt ngồi ngả người trên ghế sô pha với vẻ bất cần, mặc chiếc sơ mi sẫm màu, nằm giữa màu xanh than và đen, không nhìn ra thương hiệu nhưng đường cắt may và chất vải thì tinh tế vô cùng. Tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân xanh nổi lên đầy nam tính. Ngũ quan sắc sảo đến mức diễm lệ, đặc biệt là đôi mắt đào hoa đen thẫm, ẩn chứa sự sắc bén.
Người đàn ông này quả thực có ngoại hình xuất chúng, nhưng với kinh nghiệm nhìn người của Lý Cẩn, anh tuyệt đối không chỉ có vẻ bề ngoài. Có lẽ nhan sắc chỉ là ưu điểm kém giá trị nhất của anh mà thôi.
Một người như vậy lại ngông cuồng đến thế, mở miệng ra là so sánh với Mạnh Ngôn Khê. Hoặc là anh quen biết Mạnh Ngôn Khê, hoặc là… Lý Cẩn nghĩ đến một khả năng đáng sợ, da đầu tê rần, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nỗi sợ bị bẽ mặt khiến anh ta không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, bèn quay sang nhìn Kim Chiêu.
Anh ta nhìn người khá chuẩn. Ví dụ như anh ta nhìn ra Mạnh Ngôn Khê là người thâm sâu khó lường, cũng nhìn ra Kim Chiêu tính tình rất tốt, nói năng làm việc đều theo bản năng chừa đường lui cho người khác.
Lý Cẩn: "Vẫn chưa kịp hỏi, vị này là…"
Quả nhiên anh ta không nhìn lầm. So với sự sát phạt quyết đoán của Mạnh Ngôn Khê, Kim Chiêu thiện lương đã đưa cho anh ta một cái bậc thang để leo xuống.
"Lộ Cảnh Việt." Sau thoáng chốc im lặng, Kim Chiêu đành nói dối một câu thiện ý để tránh cho đối phương xấu hổ đến mức độn thổ.
Ngoài trời mưa như trút nước, ánh mắt Mạnh Ngôn Khê nhìn cô lạnh như băng. Kim Chiêu vẫn giữ nguyên tư thế chống tay lên trán, mượn cớ che mặt để tránh ánh nhìn của anh như đà điểu vùi đầu vào cát.
Lý Cẩn được như ý nguyện, biết điều dừng lại đúng lúc. Anh ta buông một câu "Bỗng nhớ ra còn chút việc", hẹn liên lạc sau rồi chuồn lẹ, bảo toàn tính mạng.
Việc đầu tiên sau khi ra khỏi cửa là rút điện thoại, vào fanpage chính thức của Đại học Tuế Nghi xem tin tức hôm nay. Khi nhìn thấy bức ảnh Mạnh Ngôn Khê chụp chung với hiệu trưởng, trái tim đang treo lơ lửng của anh ta cuối cùng cũng chết hẳn.
Lý Cẩn đi rồi, quán cà phê chỉ còn lại Kim Chiêu, Mạnh Ngôn Khê và một bàn khách ngồi tít trong góc.
Nhạc nước ngoài đã tắt, không biết do hết list nhạc hay loa bị hỏng, để lại không gian yên tĩnh cho tiếng mưa rơi lấp đầy, không khí cũng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo.
"Cậu nói xem, tôi là ai?" Mạnh Ngôn Khê gằn từng chữ.
Kim Chiêu khó khăn quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt anh, lập tức bị sự lạnh lẽo trong đáy mắt anh làm cho rùng mình, yếu ớt dời mắt đi.
"Mạnh Ngôn Khê." Cô lí nhí.
Người đàn ông cười khẩy một tiếng: "Tôi còn tưởng bao năm không gặp, cậu coi tôi là thế thân của Lộ Cảnh Việt rồi chứ."
Kim Chiêu vội thanh minh: "Không phải đâu."
Cô khẽ ngước mắt, chân thành giải thích: "Xin lỗi, là tớ suy nghĩ chưa thấu đáo. Tớ chỉ nghĩ anh ta có lẽ không chấp nhận được sự thật, dù sao cũng chẳng phải người quan trọng gì, không cần thiết phải làm cho tình huống quá khó xử."
Mạnh Ngôn Khê: "Ai khó xử?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!