Hôm nay lượng người đổ về quá đông, Kim Chiêu và Vương Nam đi một vòng quanh hội trường báo cáo, cuối cùng cũng không tìm được chỗ ngồi, đành ngậm ngùi quay lại đứng ở cuối phòng, nhìn xa xa từ giữa đám đông.
Vương Nam cố dùng điện thoại zoom lên nhưng vẫn quá xa, đến cả camera xịn cũng chẳng thể tái hiện rõ nét gương mặt người trên sân khấu. Cô ấy không nhịn được lầm bầm: "Ngày xưa nghe tọa đàm có thấy đông thế này đâu, nghỉ lễ Quốc khánh mà sao lại tích cực thế không biết? Hay là nhà trường ép buộc đi để lấp đầy chỗ trống, không đi thì trừ điểm rèn luyện, trừ lương?"
"Không phải đâu."
Một nam sinh đứng cạnh Vương Nam, không rõ là nhân viên trường hay cựu sinh viên, dáng người hơi mập, rướn cổ nhìn chằm chằm lên sân khấu: "Tôi thấy thông báo trên fanpage, phải đổi vé tàu cao tốc đi chơi sang ngày mai để đến đây đấy."
Vương Nam ngạc nhiên: "Hiệu trưởng đẹp trai đến thế cơ à?"
"Ai thèm xem hiệu trưởng?" Nam sinh cười khẩy, "Xem Mạnh Ngôn Khê chứ!"
Cô gái bên cạnh đang giơ điện thoại lên chụp ảnh lia lịa, Kim Chiêu không cẩn thận bị khuỷu tay cô ta thúc vào người, cơn đau âm ỉ truyền đến từ ngực.
Vương Nam vẫn mải mê tám chuyện với nam sinh kia: "Con trai các cậu cũng thích ngắm trai đẹp à?"
"Ai thèm ngắm trai đẹp? Đến ngắm sự giàu có của anh ấy đấy! Một trăm triệu tệ đấy, chắc cả đời này tôi chỉ có cơ hội nhìn thấy số tiền lớn như thế qua sự kiện này thôi." Nam sinh chép miệng, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, "Tôi chỉ muốn lao lên đón lấy, quỳ xuống mà đón ấy chứ!"
Vương Nam phì cười: "Một trăm triệu có vung ra đâu mà đón."
"Khí vận hiểu không? Người giàu có khí trường… Không, Mạnh Ngôn Khê không phải người giàu bình thường đâu, cô mà biết câu chuyện về anh ấy thì sẽ thấy, Mạnh Ngôn Khê quả thực là con cưng của trời. Những người như thế đều có từ trường đặc biệt, tôi mà được bắt tay anh ấy một cái… chậc chậc, biết đâu tôi cũng kiếm được mười triệu tệ không chừng!"
Kim Chiêu cúi đầu nhìn bàn tay mình, thầm nghĩ trong lòng: Cũng chẳng có đâu, nghèo vẫn hoàn nghèo thôi.
Vương Nam cũng nói đùa: "Thôi cậu tìm chỗ ngồi trước đi đã. Kìa, hàng đầu hình như còn chỗ trống đấy, cậu lên đấy ngồi đi, tiện thể bắt tay Mạnh Ngôn Khê luôn."
Nam sinh: "…"
Mạnh Ngôn Khê đang phát biểu trên sân khấu. Giọng anh vẫn lạnh lùng như xưa, nhưng lại rất trong trẻo, tựa giọt sương trên lá trúc buổi sớm cuối thu. Anh mặc âu phục sẫm màu, đứng quá xa nên Kim Chiêu chỉ nhìn thấy lờ mờ dáng người cao lớn đĩnh đạc, không rõ trên tay anh có cầm giấy phát biểu hay không. Chắc là không, bởi vì anh thực sự chỉ nói vài câu ngắn gọn, kết hợp với chất giọng lạnh lùng, tạo cảm giác xa cách như đỉnh núi cao vời vợi, không thể với tới.
So với anh, tiếng vỗ tay bên dưới có vẻ thật giản dị và gần gũi. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt, như thể ai vỗ to hơn thì sẽ nhận được một trăm triệu thật vậy.
Lúc này nhạc nền lễ quyên tặng vang lên, hiệu trưởng bước lên sân khấu nhận bảng tượng trưng số tiền quyên tặng từ Mạnh Ngôn Khê, hai người đứng giữa sân khấu chụp ảnh lưu niệm.
Đèn flash nhấp nháy liên tục, tiếng vỗ tay vang dội không dứt.
Sau nghi thức quyên tặng hoành tráng, Mạnh Ngôn Khê còn ký kết thỏa thuận hợp tác giữa nhà trường và doanh nghiệp.
Có lẽ một trăm triệu tệ là con số quá xa vời, nên Vương Nam xem màn trao tiền không mấy cảm xúc, nhưng đến phần ký kết hợp tác thì cô nàng mới thực sự ghen tị: "Năm học này tớ có chỉ tiêu hợp tác doanh nghiệp, chắc không hoàn thành nổi rồi, chẳng có mối quan hệ nào cả."
Vương Nam thở dài: "Tớ cũng muốn nhắn tin cho Mạnh Ngôn Khê lắm, nhưng chắc anh ấy chẳng thèm để mắt đến trường chúng ta đâu."
Lông mi Kim Chiêu khẽ động.
Quay sang, cô khẽ hỏi Vương Nam: "Cậu có WeChat của Mạnh Ngôn Khê à?"
Vương Nam: "Có chứ, lần trước em gái anh ấy gây rắc rối ở văn phòng tớ đấy thôi? Anh ấy chủ động kết bạn WeChat với tớ mà."
Kim Chiêu mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó. Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, là cô Kim Lệ Di gọi.
Cô nói với Vương Nam một tiếng rồi len qua đám đông, đi ra cửa sau.
"A lô, Linh Linh, cháu đi chưa?" Cô Kim Lệ Di hỏi qua điện thoại.
Tưởng cô sợ mình đổi ý không đi xem mặt, Kim Chiêu vội đáp: "Cháu đến trường rồi ạ, qua lấy bộ giáo trình đặt trước, giờ cháu đi ngay đây."
"Không vội đâu, cô vừa nhận được điện thoại của người làm mối, bên kia báo có việc đột xuất không đến kịp, đổi sang 3 giờ chiều uống cà phê nhé."
Kim Chiêu hơi nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!