Chương 27: (Vô Đề)

Cho đến khi bữa ăn kết thúc, cô Kim Lệ Di vẫn còn xuýt xoa: "Cậu thanh niên đó trông được đấy, cao ráo đẹp trai, tuổi tác chắc cũng trạc tuổi cháu, quan trọng nhất là vẫn còn độc thân."

Kim Chiêu thầm nghĩ, cô xem Thanh Hoa Bắc Đại cũng được đấy chứ, tỷ phú giàu nhất thế giới cũng không tồi đâu.

Cô Kim Lệ Di lại quay sang hỏi chồng: "Ông mau nghĩ xem, bạn bè mình có ai quen biết cậu này không? Nhờ bắc cầu làm mối, hỏi thăm xem tính cách thế nào."

Dượng Triệu Tự đáp: "Chắc là không có đâu, cậu ta nhìn qua là biết không cùng thế giới với chúng ta rồi."

Cô Kim Lệ Di đang hứng thú bừng bừng thì bị chồng tạt gáo nước lạnh, không vui ra mặt: "Ông có bao nhiêu học trò thành đạt, lễ tết nào cũng về thăm, ông chịu khó nghĩ kỹ lại xem nào."

"Bà cũng biết là nhiều học trò thế cơ mà, tôi chẳng lẽ đi hỏi từng đứa một à?" Dượng Triệu Tự dở khóc dở cười, bắt đầu diễn sâu ngay tại chỗ, "A lô, em có quen Mạnh tổng nào khoảng 26-27 tuổi, cao to đẹp trai không?"

Diễn xong, dượng phân tích một cách logic cho vợ: "Hơn nữa bà có để ý cô phóng viên lúc nãy không? Đó là người dẫn chương trình nổi tiếng của đài truyền hình Tuế Nghi đấy, thường xuyên lên sóng các chương trình toàn quốc, không phải hạng nhất thì cũng hạng nhì trong nước. Thế mà bà xem thái độ của cô ấy vừa rồi khúm núm thế nào? Bà suy ngược lại đi, cậu thanh niên này có thể là người thường được sao?

Trẻ tuổi mà đã có địa vị như vậy, gia thế chắc chắn không phải dạng vừa đâu."

"Cậu ta giỏi thì giỏi thật, nhưng chúng ta cũng không thể tự coi thường mình được." Cô Kim Lệ Di thậm chí còn lấy ví dụ ngay bên cạnh, "Con gái đồng nghiệp chúng ta đấy, ông còn nhớ không?"

Lần này thì dượng Triệu Tự chịu thua, chỉ đành nói: "Duyên phận đúng là kỳ diệu thật."

Cô Kim Lệ Di lại hào hứng kể cho Kim Chiêu nghe câu chuyện đầy cảm hứng đó. Con gái của một giáo viên cấp ba bình thường, thời đại học quen biết con cháu cán bộ cao cấp ở Bắc Kinh, sau khi kết hôn sống hạnh phúc viên mãn như hoàng tử và công chúa. Cô dùng câu chuyện đó để cổ vũ Kim Chiêu hãy tin rằng mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Kim Chiêu không biết nên nói gì.

Cô cảm thấy mình đã phải uống loại "canh gà tâm hồn" (súp gà cho tâm hồn – ý chỉ những lời khuyên sáo rỗng) này từ hồi mẫu giáo rồi. Chỉ khác là hồi mẫu giáo thì "hầm" bằng thành tích và đại học, giờ cô không phải đi học nữa thì lại chuyển sang "hầm" bằng tình yêu và hôn nhân. Dù sao chủ đề muôn thuở vẫn là "con nhà người ta".

Kim Chiêu lấy cớ đi vệ sinh để tranh thủ thanh toán, nhưng bị cô Kim Lệ Di phát hiện. Hai cô cháu chạy đua ra quầy lễ tân như thi chạy tiếp sức.

Một người bảo muốn làm tròn bổn phận chủ nhà, một người bảo cháu mới đi làm mấy ngày, làm gì có chuyện để bậc con cháu mới đi làm mời khách.

Cô Kim Lệ Di khí thế hừng hực của giáo viên lâu năm, thậm chí còn tịch thu luôn điện thoại của Kim Chiêu.

Nhưng nhân viên lễ tân lại thông báo: "Bàn của các vị hôm nay được miễn phí ạ."

Kim Chiêu: "?"

Cô Kim Lệ Di: "Miễn phí? Tại sao lại miễn phí?"

Cô gái lễ tân trẻ trung, mắt to da trắng, gương mặt sắc sảo xinh đẹp hơn cả hotgirl mạng, cười tươi như hoa nói: "Mạnh tổng dặn là hôm nay có phóng viên đột xuất đến phỏng vấn, làm phiền các vị dùng bữa. Để tạ lỗi, bữa này ngài ấy mời ạ."

Kim Chiêu vốn biết Mạnh Ngôn Khê giàu nứt đố đổ vách, nhưng thế này thì quá đáng lắm rồi.

Tính ra anh chỉ đi qua bàn cô và nói hai câu, không ồn ào cũng không chụp ảnh, lại đi rất nhanh, làm sao mà quấy rầy đến bữa ăn của họ được?

Cô Kim Lệ Di cũng từ chối: "Không cần đâu, chúng tôi không thấy phiền gì cả, hết bao nhiêu tiền cứ tính bấy nhiêu."

Cô gái lễ tân cười đáp: "Không chỉ bàn của các vị đâu ạ, hôm nay cả nhà hàng đều được miễn phí."

"Cả nhà hàng?" Cô Kim Lệ Di kinh ngạc.

Lộc Khê đi theo hướng cao cấp, mỗi ngày chỉ phục vụ 30 bàn. Gia đình cô Kim Lệ Di tuy không nghèo nhưng tuyệt đối không giàu, nhà hàng đắt đỏ như Lộc Khê thì vợ chồng cô cũng tiếc tiền không dám đến. Lần này vì chúc mừng Kim Chiêu tìm được việc nên mới đắn đo mãi rồi cắn răng đặt bàn.

Giờ được miễn phí toàn bộ luôn?

Lễ tân: "Vâng ạ, Lộc Khê chúng tôi rất chú trọng trải nghiệm của khách hàng. Mạnh tổng nói hôm nay làm phiền các vị dùng bữa, ngài ấy vô cùng xin lỗi, hy vọng không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của mọi người."

Kim Chiêu: "…" Vốn dĩ không ảnh hưởng, giờ thì ảnh hưởng rồi đấy.

Cô bắt đầu thấy hơi… thù giàu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!