Chương 26: (Vô Đề)

Hai con người ở hai thế giới khác nhau, như hai đường thẳng song song, chỉ vì quãng thời gian học đường ngây ngô và nhiệt huyết ấy mà có một điểm giao nhau ngắn ngủi.

Tựa như cơn gió lùa bất chợt qua cửa sổ lớp học, gió ngừng, nếp gấp rèm cửa từ từ phẳng lặng trở lại; lại tựa như lỡ cắn phải một miếng xoài xanh, vị chua ngọt k*ch th*ch đầu lưỡi dữ dội, gió thổi qua, chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo nơi đầu ngón tay.

Chín năm trôi qua, dường như anh không thay đổi nhiều, nhưng dường như cũng đã thay đổi rất nhiều.

Sao cô có thể nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên nhỉ? Kim Chiêu tự hỏi. Rõ ràng cô mắc chứng hay quên mặt người khác, rất nhiều người từng gặp tình cờ gặp lại cô đều không nhận ra. Mà Mạnh Ngôn Khê thay đổi cũng đâu có ít.

Anh cao hơn, vạm vỡ hơn, làn da trắng lạnh ngày xưa giờ rám nắng hơn một chút nhưng vẫn toát lên vẻ thư sinh. Vẫn tuấn tú như xưa, nhưng những nét sắc sảo trên gương mặt đã trầm lắng hơn, toát lên vẻ thâm trầm khó đoán.

Thiếu niên năm nào giờ đã trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ, cao lớn, chững chạc và sâu không lường được.

Suốt dọc đường Mạnh Ngôn Khê không nói một lời. Hàng cây ngô đồng bên đường mang theo những mảng sáng tối loang lổ vùn vụt lùi lại phía sau.

Kim Chiêu vô thức nhìn chằm chằm vào cánh tay đang cầm vô lăng của anh. Đường nét cơ bắp trên cơ thể anh đẹp hơn chín năm trước rất nhiều, những đường gân xanh nổi trên mu bàn tay toát lên vẻ quyến rũ khó tả.

Kim Chiêu mấp máy môi, cảm thấy mình nên nói gì đó.

Nhưng nói gì bây giờ? Hàn huyên xã giao? Hay là giả vờ như không quen biết, đạo đức giả giữ thể diện cho nhau?

Thôi, cứ chân thành một chút vậy.

Cô đối với người ngoài còn chưa bao giờ giả tạo, huống chi là đối với anh. Bất kể anh có cần hay không, ít nhất trong lòng cô, cô cảm thấy mình nợ anh một lời giải thích, dù cho đó chỉ là sự đa tình của riêng cô.

"Năm đó tớ…"

"Két…"

Kim Chiêu vừa mở miệng, người đàn ông ngồi ghế lái đột ngột đạp phanh, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít chói tai.

Theo quán tính, người Kim Chiêu chúi về phía trước, suýt đập đầu vào lưng ghế trước. Câu nói dở dang bị nuốt ngược trở lại, cô hoảng hốt ngẩng đầu lên.

Phía trước không có chướng ngại vật nào, thậm chí đường còn rất thoáng. Nhìn sang bên cạnh, bên đường là một tảng đá khắc tên mộc mạc, bên trên khắc bốn chữ "Lộc Khê Biệt Viện" nét rồng bay phượng múa.

Sau tảng đá là một con đường trải rộng dẫn sâu vào mảng xanh ngút ngàn, xa xa thấp thoáng những tòa nhà kiến trúc kiểu Trung Hoa tường trắng ngói đen nằm rải rác giữa rừng cây.

"Đến rồi." Người đàn ông ngồi ghế lái cuối cùng cũng lên tiếng.

Anh không quay đầu lại, chỉ hơi nhướng mắt nhìn cô qua gương chiếu hậu. Dù là ánh mắt lạnh nhạt hay giọng điệu, anh đều giống hệt một tài xế taxi công nghệ sắp kết thúc chuyến đi với khách.

Vấn đề duy nhất là cô không thể trả tiền cho anh, và hình như cô cũng chưa hề nói với anh là cô muốn đi đâu.

Cô nhìn lại bốn chữ "Lộc Khê Biệt Viện" trên tảng đá, đúng là địa điểm cô ruột hẹn cô.

"Sao cậu biết?" Cô ngạc nhiên.

Trong gương chiếu hậu, đôi mắt đào hoa đen thẫm lạnh lùng, không chút cảm xúc.

"Tôi bảo tôi đến rồi, xuống xe đi."

Kim Chiêu: "…"

Tuyệt tình thật đấy.

Dù không phải bạn bè thì ít nhất cũng từng là bạn cùng bàn mà. May mà chỗ cô hẹn đúng là ở đây, nhỡ đâu không phải, thậm chí ngược đường thì sao? Anh chở cô đi một vòng lớn như thế, ngoài việc đuổi cô xuống xe thì chẳng nói với cô câu nào, cuối cùng cô lại phải tự bắt xe vòng lại à?

Anh không biết cô rất nghèo sao?

Kim Chiêu biết điều xuống xe, đi bộ vào trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!