Lễ hội nghệ thuật năm đó của trường Trung học Phụ thuộc kết thúc với kết quả rực rỡ. Tiết mục múa Lạc Thần của Kim Chiêu giành giải Nhất, màn múa kiếm của Mạnh Ngôn Khê và hài kịch của Tư Điềm – Lạc Hoành lần lượt ẵm giải Nhì và Ba. Đó là về mặt giải thưởng chính thức.
Ngoài ra, diễn đàn trường còn trao tặng cho Mạnh Ngôn Khê giải "Gương mặt được yêu thích nhất".
Không có cúp, chỉ có sức nóng và những cuộc thảo luận kéo dài suốt cả tuần.
Mọi người dùng những lời lẽ hoa mỹ nhất để ca ngợi màn múa kiếm "mặt không cảm xúc, động tác như trả bài" của cậu, kèm theo đó là đủ loại ảnh chụp từ mọi góc độ, được "soi" kỹ càng bằng kính lúp 360 độ rồi tâng bốc lên tận mây xanh.
Mạnh Ngôn Khê chỉ muốn xóa bài đăng.
Lộ Cảnh Việt đúng là đồ gian tà, lần nào "dậu đổ bìm leo" cũng có mặt cậu ấy. Cậu ấy khoác vai Mạnh Ngôn Khê, vẻ mặt đầy đồng cảm: "Ngay từ giây phút ông đồng ý lên sân khấu, ông nên biết rằng đây sẽ là lịch sử đen tối vĩnh viễn không thể xóa nhòa của ông. Ăn một quả khế trả một cục vàng, lần sau nhớ khôn hơn nhé, làm gì cũng phải uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, Mạnh thần ạ."
Mạnh Ngôn Khê gạt tay cậu ấy ra, nhét cái cúp vào lòng cậu ấy: "Ghen tị thì cứ nói thẳng, cho ông đấy."
Lộ Cảnh Việt chỉ liếc nhìn cái cúp rồi lại bám theo, khoác vai Mạnh Ngôn Khê, giọng điệu thiếu đánh: "Lần đầu tiên trong đời nhận giải bắt đầu bằng chữ "Nhì" phải không? Kể ra cũng hợp với ông phết."
Mạnh Ngôn Khê không thể nhịn được nữa, tung một cú đá về phía Lộ Cảnh Việt. Lộ Cảnh Việt phản xạ cực nhanh, lách người né được. Nhưng không ngờ Mạnh Ngôn Khê quyết tâm tẩn cậu ấy, cú đá đầu trượt thì cú sau ác hơn đá thẳng vào khoeo chân. Lộ Cảnh Việt không tránh kịp, quỳ rụp xuống ngay tại chỗ. Tiếc là hai anh em nhà này mạnh miệng y hệt nhau, Lộ Cảnh Việt quỳ rồi mà vẫn còn nâng niu cái cúp của Mạnh Ngôn Khê, cười cực kỳ gợi đòn: "May quá chưa vỡ."
Lần này Mạnh Ngôn Khê không chỉ muốn xóa bài đăng, mà còn muốn thủ tiêu luôn nhân chứng.
Cũng may trên diễn đàn vẫn còn người bình thường. Ngay bên dưới bài đăng tâng bốc Mạnh Ngôn Khê một cách mù quáng là bài thảo luận về "Lạc Thần".
Lạc Thần chính là Kim Chiêu.
Học sinh cấp ba dường như luôn có niềm đam mê đặc biệt với việc đặt biệt danh. Chỉ cần một câu nói vu vơ hay một sự kiện nhỏ, thế là một biệt danh mới ra đời. Sau lễ hội nghệ thuật, Kim Chiêu trở thành Lạc Thần. Người quen hay không quen đều gọi cô là Lạc Thần.
Thần tính là một sự khen ngợi cực cao, cao đến mức khó ai có thể nảy sinh lòng ghen tị.
Mấy ngày nay, Mạnh Ngôn Khê thường xuyên mở bài đăng đó ra xem. Bên dưới, dù là nam hay nữ, tất cả đều dành cho Kim Chiêu những lời khen ngợi thuần túy và chừng mực.
Ngay cả Triệu Dư khi quay lại lớp học cũng cười tủm tỉm gọi cô: "Lạc Thần."
Danh xưng này khiến Kim Chiêu xấu hổ muốn độn thổ, đỏ mặt xua tay: "Không có đâu, mọi người trêu cho vui thôi, cậu thừa biết mà, tớ chỉ là bản giản lược của cậu thôi."
Triệu Dư tuy đã đi học lại nhưng chân vẫn bó bột, giờ ra chơi gác chân lên ghế của bạn cùng bàn, hào sảng nói: "Quản gì bản giản lược hay phồn thể, cứ đẹp là được! Sau này có cơ hội, hai đứa mình song kiếm hợp bích."
Kim Chiêu cười đồng ý, quay về chỗ ngồi, tiếp tục đau đầu tìm cách làm sao để mọi người thôi gọi mình như vậy.
"Lạc Thần, bài thi của cậu này."
Mạnh Ngôn Khê chọn đúng lúc này để châm dầu vào lửa, đưa bài thi toán cho cô, tiện thể trêu chọc bằng cái tên cô đang muốn né tránh.
Kim Chiêu xấu hổ đến tê cả da đầu, nhìn cậu bằng ánh mắt vô hồn: "Cậu có thể gọi tớ là Thúy Hoa được không?"
Mạnh Ngôn Khê: "?"
Kim Chiêu giảng giải: "Tớ thà bị gọi là Thúy Hoa còn hơn là Lạc Thần."
Mạnh Ngôn Khê buồn cười: "Tệ đến thế cơ à?"
Kim Chiêu lấy ví dụ: "Nếu tớ gọi cậu là Thái Tử, cậu có vui không?"
Mạnh Ngôn Khê ngẫm nghĩ: "Cũng không phải là không được."
Kim Chiêu: "…"
Tuy cô nghi ngờ cậu chỉ mạnh miệng, nhưng chung quy vẫn đánh giá thấp độ dày da mặt của cậu.
Lộ Cảnh Việt đi ngang qua nghe thấy cũng ngứa tai, xen vào: "Cậu gọi cậu ta là Tương Vương đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!