Chương 24: (Vô Đề)

Trong lúc Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê đang ngấm ngầm đấu khẩu thì lớp phó văn thể mỹ Triệu Dư ở phòng tập bên cạnh đã gặp nạn thật sự.

Triệu Dư là học sinh duy nhất của lớp A theo đuổi cả hai con đường văn hóa và nghệ thuật. Mấy năm nay cô bạn vẫn chăm chỉ học múa, lần này chơi lớn chọn hẳn bài múa chuyên nghiệp Lạc Thần. Bài múa này có rất nhiều động tác khó, trong lúc thực hiện cú xoay người nhanh liên tục, Triệu Dư không may bị trượt chân, gãy xương mắt cá.

Tuy là bài múa tập thể nhưng sáu bạn nữ còn lại đều chưa từng học múa bài bản, toàn bộ những động tác kỹ thuật khó đều dồn hết lên vai Triệu Dư. Giờ người múa chính chấn thương, tiết mục này coi như phá sản.

Các cô gái tham gia đều tiếc nuối ngẩn ngơ. Dù sao mọi người cũng đã cùng nhau tập luyện vất vả suốt mấy ngày, tranh thủ từng chút thời gian rảnh giữa những giờ học căng thẳng. Kim Chiêu cũng thấy tiếc, không bàn đến cái bảng bình chọn bát quái trên diễn đàn, bản thân cô cũng mong chờ tiết mục Lạc Thần của Triệu Dư nhất, vì cô rất thích điệu múa này.

Hôm sau là thứ Bảy, giờ ra chơi lớn không tập thể dục giữa giờ, cô Trần Thuật bỗng gọi Kim Chiêu lên văn phòng, hỏi cô có muốn thay thế Triệu Dư múa Lạc Thần không.

Kim Chiêu kinh hãi, không hiểu sao cô giáo lại có ý tưởng điên rồ đến thế, vội vàng từ chối: "Không được đâu cô ơi, bài đó chuyên nghiệp quá. Tuy hồi bé em có học nhưng đã bao nhiêu năm rồi em không luyện tập bài bản, em không nhảy nổi đâu ạ!"

Cô Trần Thuật cũng ngạc nhiên, nhìn Kim Chiêu đăm chiêu: "Không được sao? Nhưng Mạnh Ngôn Khê cứ khăng khăng đề cử em, em ấy bảo em làm được."

Kim Chiêu: "…"

Về đến lớp, Kim Chiêu tức điên người.

Mạnh Ngôn Khê đang ngồi xoay bút, Lộ Cảnh Việt đứng dựa hờ vào bàn đối diện ở lối đi bên cạnh, thì thầm to nhỏ gì đó với cậu. Mạnh Ngôn Khê vẻ mặt lơ đễnh, không đáp lời.

Nhưng cậu lại là người đầu tiên phát hiện cô quay về. Đáy mắt lạnh nhạt lập tức ánh lên vẻ ấm áp. Nhìn thấy vẻ giận dữ trên mặt cô, cậu tự giác đứng dậy từ xa, nhường đường cho cô vào chỗ.

Lúc lướt qua người cậu, Kim Chiêu chỉ muốn đá cho một cái bõ ghét.

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười vừa bỉ ổi vừa hư hỏng, đúng chất một tên hỗn đản.

Lộ Cảnh Việt liếc nhìn hai người, câu chuyện đang nói dở cũng bỏ ngang, thức thời tránh đi chỗ khác. Cậu ấy thừa biết giờ này có nói gì cũng chẳng ai nghe lọt tai.

"Tại sao cậu lại nói với cô giáo là tớ múa được Lạc Thần?" Vừa ngồi xuống, Kim Chiêu đã hạ giọng chất vấn.

"Cậu không múa được à?" Tên đầu sỏ gây chuyện trưng ra bộ mặt vô tội.

"Không được." Con thỏ bị dồn vào đường cùng còn biết cắn người, giờ phút này Kim Chiêu chính là con thỏ đang xù lông ấy. Cô trừng mắt nhìn cậu đầy giận dữ, hốc mắt đỏ hoe: "Tớ chưa bao giờ nói là tớ muốn múa Lạc Thần cả!"

Mạnh Ngôn Khê nghiêng đầu nhìn cô chăm chú, im lặng một lát rồi hỏi: "Tại sao?"

Kim Chiêu: "Cái gì?"

Mạnh Ngôn Khê: "Tại sao không muốn múa Lạc Thần?"

Kim Chiêu choáng váng, hỏi ngược lại: "Không phải… Tớ không muốn thi vào Thanh Hoa, Bắc Đại là vì tớ không muốn à?"

Mạnh Ngôn Khê: "…"

Cảm xúc của Kim Chiêu thực sự rất ổn định. Đã đến nước này mà cô vẫn chưa lao vào đánh cậu, vẫn cố gắng giảng giải đạo lý: "Cậu có biết Lạc Thần là bài múa chuyên nghiệp đến mức nào không? Đúng là tớ học múa từ bé, có chút căn bản, nhưng đã bao nhiêu năm rồi tớ không luyện tập bài bản. Giờ tớ chỉ múa được mấy bài nhạc trẻ thôi, chứ mấy bài chuyên nghiệp thế này tớ chịu chết!

À không, nếu không phải cậu lừa tớ đăng ký thì đến nhạc trẻ tớ cũng chẳng biết múa."

Càng nói cô càng bực mình: "Tớ cũng chẳng hiểu cậu lấy đâu ra cái niềm tin mù quáng đáng sợ ấy vào tớ, đến tớ còn chẳng tin nổi mình. Cậu có biết tình trạng của tớ bây giờ là thế nào không? Tớ thuộc dạng học giỏi không bằng đứa biết múa, múa đẹp không bằng đứa học giỏi, mỗi thứ biết một tí nhưng chẳng có cái nào thực sự xuất sắc cả."

Mạnh Ngôn Khê lẳng lặng nghe cô nói hết, rồi đăm chiêu hỏi: "Không xuất sắc à?"

Kim Chiêu khẳng định chắc nịch: "Không xuất sắc."

Cơn giận bốc lên đầu, Kim Chiêu vạch trần luôn dã tâm đen tối của cậu: "Tớ nhìn thấu cậu rồi. Thực ra cậu chẳng thích múa may gì sất, cậu cũng chẳng muốn múa, thậm chí còn ghét cay ghét đắng việc biểu diễn. Lúc tập luyện cậu cứ nằng nặc đòi đóng cửa trước cửa sau, ai đi qua nhìn một cái cậu cũng khó chịu! Cậu lừa tớ đăng ký, giờ lại muốn đẩy tớ sang múa Lạc Thần, thế là tiết mục của chúng ta bị hủy, một mũi tên trúng hai đích.

Mạnh Ngôn Khê, cậu thực sự, thực sự…"

Kim Chiêu tức đến phát khóc, nhưng dù vậy cô vẫn không thể thốt ra lời nào nặng nề với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!