Chương 21: (Vô Đề)

Gió đêm đầu hạ mang theo hơi nóng, khẽ lay động những lọn tóc con trên trán thiếu nữ.

Lông mày Kim Chiêu không đậm nhưng dáng lại rất đẹp, thanh thoát như núi xa trong tranh thủy mặc Giang Nam. Đôi mắt hạnh trong veo sạch sẽ, bọng mắt cười tựa như hai vầng trăng non nhạt màu.

Sự trong trẻo ấy dường như tỏa ra một loại tiên khí, khiến người ta bất giác muốn che chở.

Đứng trước đôi mắt ấy, Mạnh Ngôn Khê thậm chí không nỡ tiếp tục dìm hàng Lộ Cảnh Việt. Nhưng mà người trong sáng thì nhìn cái gì cũng trong sáng, Kim Chiêu hoàn toàn không nghĩ theo hướng đen tối của cậu.

Cô ngước mặt lên, mờ mịt nhìn cậu, không hiểu ý tứ câu nói vừa rồi. Một lát sau, dường như đã hiểu ra, cô nhỏ giọng dò hỏi: "Ý cậu là muốn tớ nhắn cậu ấy chăm chỉ học tập hơn phải không?"

Mạnh Ngôn Khê: "?"

Kim Chiêu gật gật đầu tán thành: "Lộ Cảnh Việt đúng là thông minh thật, bài thầy cô giảng cậu ấy nghe một lần là có thể suy một ra ba. Cậu ấy chỉ hơi lười, không thích làm bài tập thôi, nếu chịu khó hơn một chút thì việc lọt vào top đầu khối chắc không khó đâu."

Mạnh Ngôn Khê: "…" Đủ rồi đấy.

"Tạm biệt."

Mạnh Ngôn Khê quay người bỏ đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại.

Thậm chí cậu còn vội vàng băng qua đường như chạy trốn.

Tuy con phố này chỉ là đường nhánh nhỏ, chỉ đủ hai làn xe, xe cộ không đông đúc và người đi bộ thường tiện đâu đi đấy chứ không nhất thiết phải tìm vạch kẻ đường, nhưng Mạnh Ngôn Khê thì khác. Mạnh Ngôn Khê rất có nguyên tắc, vừa nãy cậu còn khinh bỉ Vu Lỗi và đám bạn du côn của hắn vượt đèn đỏ cơ mà.

Kim Chiêu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của thiếu niên, ngẫm nghĩ lại logic của mình.

Mạnh Ngôn Khê đột nhiên nói với cô: Lộ Cảnh Việt không phải người đứng đầu khối.

Không có đầu không có đuôi, ngụ ý chẳng phải là hy vọng cậu ấy trở thành người đứng đầu khối sao? Hơn nữa với cái đầu của Lộ Cảnh Việt, dù không đứng nhất thì đứng nhì khối chắc cũng nằm trong tầm tay.

Mạnh Ngôn Khê sải bước nhanh sang bên kia đường, hội họp với Lộ Cảnh Việt. Lộ Cảnh Việt nhìn qua vai cậu, vẫy tay chào Kim Chiêu một cách thân thiện.

Kim Chiêu càng tin chắc vào suy luận của mình. Lộ Cảnh Việt quả là một người bạn cùng bàn tốt. Cô mỉm cười đáp lại, rồi một mình đi về phía trạm xe buýt.

"Sao ông lại ở đây?"

Mạnh Ngôn Khê đi lướt qua Lộ Cảnh Việt, không biết do đường hẹp hay cố ý mà va mạnh vào vai cậu ấy, khiến Lộ Cảnh Việt phải lùi lại một bước.

Lộ Cảnh Việt chẳng hề giận, dù giọng điệu đối phương nghe đầy mùi thuốc súng, cậu ấy vẫn điềm nhiên đáp: "Tôi vừa từ phòng bảo vệ ra, cùng đường với ông."

Mạnh Ngôn Khê cau mày.

Lộ Cảnh Việt cười như không cười: "Mạnh Ngôn Khê, ông mất cảnh giác quá đấy. Tôi đi theo ông lâu như thế mà ông cũng không phát hiện ra à? Nếu tôi là người xấu thì hôm nay ông toi đời rồi."

Mạnh Ngôn Khê liếc xéo: "Thế ông là người tốt chắc?"

Lộ Cảnh Việt ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù: "Cũng coi là thế. Nhưng nếu vừa nãy ông choảng nhau thật với đám du côn đó, ít nhất tôi cũng sẽ nhảy vào giúp một tay."

"Tôi cảm ơn ông."

Xe đón họ đang đợi ở bãi đỗ xe ngoài cổng trước. Hai người đi vòng từ cổng sau ra cổng trước. Mạnh Ngôn Khê sải bước đi trước, toàn thân toát ra vẻ khó ở, ương bướng.

Lộ Cảnh Việt tụt lại phía sau vài bước, ngắm nghía bóng lưng lạnh lùng kia rồi trầm ngâm: "Sao tôi cứ có cảm giác người ông thực sự muốn đấm hôm nay lại là tôi thế nhỉ?"

Mạnh Ngôn Khê im lặng, không biết là không nghe thấy hay ngầm thừa nhận.

Lộ Cảnh Việt gật đầu đầy vẻ tự hiểu: "Vậy xem ra đúng là tôi rồi."

Cậu ấy không hỏi thêm xem mình đắc tội gì, sải bước chân dài đuổi kịp Mạnh Ngôn Khê, sóng vai cùng đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!