Chương 20: (Vô Đề)

Vu Lỗi lĩnh trọn một cú đấm bay người, một tay ôm mặt một tay ôm bụng, người cong lại như con tôm nằm lăn lộn trên mặt đất.

Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa hả giận, định lao vào bồi thêm thì Kim Chiêu sực tỉnh, vội vàng lao tới can ngăn: "Mạnh Ngôn Khê!"

Giờ tan học, cổng trường đông nghịt người, vụ ẩu đả lập tức thu hút sự chú ý. Bảo vệ trường cũng phát hiện ra, lớn tiếng quát: "Làm gì đấy! Cấm đánh nhau!"

Hai bác bảo vệ từ phía đối diện chạy tới, mỗi người một bên chặn đứng Mạnh Ngôn Khê và Vu Lỗi.

Mạnh Ngôn Khê bị Kim Chiêu giữ chặt cổ tay, đứng yên tại chỗ. Vu Lỗi nằm dưới đất, mặt mũi sưng vù, bụng đau quặn, bị bảo vệ lôi dậy thì tức tối chửi đổng: "Đánh nhau cái chó gì! Nó đơn phương hành hung tôi! Hành hung! Tôi muốn báo cảnh sát!"

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến đám học sinh đi qua chưa kịp định thần. Giờ nghe thấy hai từ khóa "hành hung" và "báo cảnh sát", có mấy đứa lén lút móc điện thoại ra định quay phim chụp ảnh.

Bảo vệ trường học được huấn luyện chuyên nghiệp về kiểm soát dư luận, độ nhạy cảm cực cao, một bác bảo vệ lập tức quát lớn: "Không được mang điện thoại đến trường! Em kia lớp nào? Tịch thu điện thoại!"

Hai đứa học sinh vừa lôi máy ra vội vàng quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Bác bảo vệ còn lại trừng mắt nhìn mái tóc vàng chóe của Vu Lỗi, đanh giọng chất vấn: "Cậu lớp nào? Ai cho phép cậu nhuộm tóc thế này hả? Coi thường nội quy nhà trường đúng không? Vào đây, vào phòng bảo vệ ngay, tôi sẽ gọi giáo viên chủ nhiệm đến làm việc!"

Nói rồi bác lôi xềnh xệch Vu Lỗi về phía phòng bảo vệ.

Vu Lỗi vừa ăn đòn đau điếng, giờ lại bị lôi suýt trật khớp tay, tức muốn hộc máu, gào lên: "Tôi không phải học sinh trường này!"

Khổ nỗi đối phương chẳng thèm nghe, cứ thế lôi tuột hắn vào trong trường.

Mạnh Ngôn Khê và Kim Chiêu đương nhiên cũng không thoát, bị điệu về phòng bảo vệ, có điều được giữ chút thể diện là tự đi bộ vào.

Hôm nay là thứ Bảy, cô Trần Thuật đã tan làm, lại bị một cú điện thoại từ phòng bảo vệ gọi giật ngược về trường.

Học sinh lớp A tuy có nghịch ngợm nhưng vẫn tuân thủ những nguyên tắc lớn. Cô Trần Thuật lần đầu tiên nhận được cuộc gọi kiểu này, thậm chí còn nghi ngờ có học sinh nào khai bừa tên giáo viên chủ nhiệm. Nhân viên bảo vệ hỏi lại: "Mạnh Ngôn Khê không phải học sinh lớp cô à?"

"Hả? Mạnh Ngôn Khê á?!" Cô Trần Thuật thầm kêu khổ trong lòng.

Phòng bảo vệ nằm ngay cạnh cổng chính, cửa đóng lại ngăn cách những ánh mắt tò mò bên ngoài. Cô Trần Thuật đẩy cửa bước vào thì nghe thấy giọng nói khàn đặc gào lên: "Bố mày muốn báo cảnh sát!"

Mạnh Ngôn Khê dựa hờ vào cạnh bàn, hất hàm chỉ tay về phía chiếc điện thoại bàn: "Điện thoại ở kia kìa."

Cô Trần Thuật đau đầu.

Đánh nhau ở cổng trường còn đòi lôi nhau lên đồn công an, rốt cuộc là thù hằn sâu sắc đến mức nào vậy?

Cô ấy hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý để làm dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng chẳng ai thèm để ý đến cô ấy.

Nửa mặt bên trái của gã tóc vàng sưng vù, ép đôi mắt vốn đã híp tịt càng thêm nhỏ lại. Hắn chỉ vào mặt Mạnh Ngôn Khê chửi bới: "Mày cứ đợi đấy!" rồi lao tới chộp lấy điện thoại bàn.

Bảo vệ lập tức giữ hắn lại, giọng điệu hòa hoãn hơn nhiều: "Ngồi xuống đã nào, có gì từ từ nói chuyện."

Kim Chiêu nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng Mạnh Ngôn Khê, bỗng nhiên bước lên phía trước, giọng nói không lớn nhưng đầy kiên quyết: "Muốn báo cảnh sát thì người báo phải là tôi mới đúng."

Có lẽ do Mạnh Ngôn Khê luôn che chắn cho cô, và cô cũng không lên tiếng nên ngay cả cô Trần Thuật cũng không để ý đến sự hiện diện của cô. Lúc này cô đột ngột lên tiếng lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc đen mượt buộc đuôi ngựa gọn gàng, làn da trắng ngần, dáng vẻ ngọt ngào mềm mại, trông như kiểu chỉ cần nhìn thấy học sinh cá biệt là sợ phát khóc. Nhưng lúc này cô đứng cạnh Mạnh Ngôn Khê, lưng thẳng tắp, bình tĩnh nhìn thẳng vào gã tóc vàng đối diện.

"Anh chặn đường tôi ở cổng trường suốt một tuần nay, quấy rối tôi, nếu có báo cảnh sát thì cũng phải là tôi báo." Kim Chiêu chỉ tay vào màn hình camera giám sát bên cạnh, lập luận rõ ràng, "Nhìn xem, xe máy của anh vẫn còn đỗ lù lù ở kia kìa."

Cuối cùng trước thái độ kiên quyết đòi trích xuất camera và truy cứu hành vi quấy rối của Kim Chiêu, bên này cứng bên kia mềm, khí thế của đối phương xẹp xuống hẳn. Hắn ta ôm bụng, xám xịt chuồn khỏi phòng bảo vệ.

Vừa ra khỏi cửa, thấy mấy học sinh xung quanh nhìn ngó, hắn nhe răng trợn mắt chửi đổng: "Nhìn cái gì mà nhìn! Bố móc mắt chúng mày ra giờ!"

Nói rồi tập tễnh rời khỏi trường. Rất nhanh sau đó, tiếng rú ga ầm ĩ của xe máy vang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!