Sau phần thảo luận sôi nổi, tỉ lệ sinh viên ngẩng đầu nghe giảng bắt đầu tụt dốc không phanh. Nhưng Kim Chiêu đâu dễ dàng bỏ cuộc, dù biết dưa ép chín thì không ngọt nhưng cô vẫn cứ muốn ép. Cô sử dụng phần mềm bốc thăm ngẫu nhiên để gọi sinh viên trả lời câu hỏi, thành công kéo toàn bộ sự chú ý của cả lớp quay lại màn hình.
Chung quy vẫn là tâm tính trẻ con, đám sinh viên vừa sợ bị gọi trúng tên, lại vừa thích xem bạn bè gặp nạn. Thế nên mỗi khi cô quay xổ số, đứa nào cũng tỉnh như sáo, mắt sáng rực nhìn chằm chằm cái tên và mã số sinh viên đang nhảy loạn xạ trên màn hình. Đợi đến khi đáp án công bố, cả lớp lại cười ồ lên thích thú.
Có đứa còn tranh thủ dùng điện thoại quay lại cảnh bạn mình bị gọi lên bảng để làm kỷ niệm.
Hai tiết học trôi qua nhanh chóng. Cuối giờ, một sinh viên mang đề thi tiếng Anh cấp 4 lên hỏi, Kim Chiêu kiên nhẫn giải đáp xong xuôi mới thu dọn đồ đạc ra về.
Ra khỏi cửa lớp, cô kiểm tra điện thoại. Chủ nhiệm khoa nhắn tin bảo cô sang văn phòng 419 bên Học viện Mỹ thuật gặp cố vấn học tập Vương Nam để lấy bài thi lại tối qua. Hạn chót chấm và nhập điểm lên hệ thống giáo vụ là trước ngày 28/9.
Theo quy định, mười phút sau khi kết thúc buổi thi lại tối qua, giáo viên bộ môn phải đến phòng khảo thí nhận bài. Học kỳ này Kim Chiêu mới chính thức đứng lớp, cô không dạy ở học kỳ 1 nên lẽ ra không cần đi lấy. Nhưng nhiệm vụ này là cô làm thay cho cô giáo Tôn đang nghỉ thai sản, hai lớp cô Tôn từng dạy giờ cũng chuyển sang cho Kim Chiêu phụ trách.
Phía dưới tin nhắn là mã số nhân viên của cô Tôn và mật khẩu đăng nhập hệ thống.
Kim Chiêu nhắn lại: "Vâng ạ, thưa chủ nhiệm."
Phòng học này cũng ở tầng 4, đi qua hành lang nối giữa hai tòa nhà là sang được văn phòng 419 bên Mỹ thuật.
Vương Nam là cố vấn chuyên ngành Tranh sơn dầu, cũng là giáo viên mới vào trường cùng đợt với cô. Hồi tập huấn giáo viên hè toàn tỉnh, hai người ngồi cùng bàn nên có kết bạn WeChat. Kim Chiêu vừa đi vừa nhắn tin hỏi Vương Nam có ở văn phòng không.
Vương Nam trả lời rất nhanh: "Có, tớ đang ở đây, cậu qua à?"
Kim Chiêu cúi đầu gõ chữ: "Ừ, tớ qua lấy bài thi lại tối qua."
Vương Nam: "Đang ở chỗ tớ này, tớ đang xử lý sinh viên, cậu đến cứ vào thẳng luôn nhé."
Nhắn vài câu là đã tới nơi. Cửa văn phòng khép hờ, giọng Vương Nam vọng ra từ khe cửa, mang theo sự bực bội đặc trưng của giáo viên khi gặp phải học trò gây họa:
"Em xem lại mình đi, sao có thể gây ra họa lớn thế hả? Để kỷ niệm ngày thành lập trường, nhà trường tổ chức triển lãm ngoài trời tại mấy địa điểm tiêu biểu. Triển lãm gốm sứ ở đường số 3 đã chuẩn bị trước sau cả mấy tháng trời, ba món đồ cổ quan trọng nhất là do Viện trưởng đích thân đi mượn từ phòng tranh Tuế Nghi về. Giờ thì hay rồi, em đập nát bét, không chừa lại món nào cho người ta.
Viện trưởng bắt tôi cho cô ấy một lời giải thích, em bảo tôi phải giải thích thế nào với cô ấy đây?"
Trước mặt Vương Nam là một nữ sinh dáng người mảnh khảnh, tóc xoăn dài, cúi gằm mặt, sợ hãi xin lỗi: "Em xin lỗi, thưa cô, em sai rồi ạ."
Vương Nam mặt nghiêm nghị, gõ gõ ngón tay xuống bàn định nói tiếp thì Kim Chiêu đẩy cửa bước vào, cười tươi gọi: "Cô giáo Nam Nam ơi, tôi đến lấy bài thi đây."
Vương Nam thấy cô thì sắc mặt dịu lại, tạm ngừng mắng sinh viên. Cô ấy đứng dậy, lấy một túi hồ sơ giấy kraft trên máy in đưa cho Kim Chiêu: "Đây, tổng cộng 6 sinh viên thi lại, có 1 em vắng thi, cậu xem thử nhé."
"Ok." Kim Chiêu nhận lấy.
Vương Nam thuận miệng rủ: "Hôm nay cậu có tiết không? Trưa ăn cùng nhé?"
"À, tớ dạy tiết 1-2 sáng nay, mới tan xong." Kim Chiêu đáp: "Nhưng hôm nay không được rồi, trưa nay cô ruột gọi tớ đi ăn, bảo là đặt bàn ở Lộc Khê Biệt Viện trước cả tháng mới có chỗ. Để ngày kia nhé, chiều ngày kia tớ có tiết đầu, trưa tớ qua tìm cậu."
"Được, chốt ngày kia nhé."
"Vậy tớ đi trước đây." Kim Chiêu nói rồi cúi đầu mở chiếc túi vải canvas, định nhét túi hồ sơ vào.
Vương Nam quay đầu, chuẩn bị tiếp tục "lên lớp" cô bé kia.
Đúng lúc này, ở góc phòng, người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng ngồi trên chiếc ghế sofa da màu đen bỗng đứng dậy.
"Phiền cô chuyển lời xin lỗi của chúng tôi đến Viện trưởng. Ngoài ra, với những vật phẩm trưng bày bị hư hại lần này, xin hãy báo cho chúng tôi con số cụ thể sau khi thẩm định, chúng tôi nhất định sẽ bồi thường theo giá thị trường, tuyệt đối không thoái thác."
Chất giọng lạnh nhạt, thanh mảnh vang lên trong văn phòng có phần lộn xộn, tựa như gió mát sương lạnh đọng trên đầu ngọn trúc lúc tờ mờ sáng giữa núi sâu mùa hạ.
Ngón tay Kim Chiêu đang nhét bài thi bỗng khựng lại, run lên.
"Bộp!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!