Chương 12: (Vô Đề)

Kim Chiêu quay lại lớp, đi vào từ cửa sau thì thấy Mạnh Ngôn Khê đã ngồi ở chỗ của mình.

Chưa đến giờ vào học, Lạc Hoành đang quay xuống nói chuyện gì đó với cậu. Mạnh Ngôn Khê lười biếng dựa lưng vào ghế, chân dài duỗi ra lối đi, tay phải lơ đãng xoay bút. Nốt ruồi hay vết bớt đỏ thẫm ở mặt trong cổ tay cậu cũng chao đảo theo nhịp xoay.

Tim Kim Chiêu bỗng đập nhanh không kiểm soát. Cô thử hít thở sâu để bình tĩnh lại nhưng chẳng ăn thua. Hít thêm hai hơi cho có lệ, cô bước đến bên cạnh Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê nhận thấy có người đứng sau lưng nhưng không quay lại, chỉ thu chân về.

Kim Chiêu đứng yên không nhúc nhích. Lạc Hoành để ý thấy cô, ngừng nói chuyện, nháy mắt ra hiệu với Mạnh Ngôn Khê. Lúc này Mạnh Ngôn Khê mới quay đầu lại.

Ánh mắt chạm nhau, Kim Chiêu cảm nhận rõ ràng máu nóng đang dồn hết lên mặt. Cô rất sợ mình đỏ mặt nhưng chẳng có cách nào ngăn lại được.

"Tớ…" Giọng cô còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.

Đúng lúc đó, chuông vào học reo lên, nhấn chìm tiếng nói lí nhí của cô không thương tiếc.

Kim Chiêu nghĩ chắc cậu cũng chẳng nghe thấy mình nói gì, đành im lặng cúi đầu đi lướt qua cậu.

Tiết đầu là tiếng Anh, cô giáo vào muộn hai phút, giải thích là do có học sinh lên văn phòng hỏi bài nên bị chậm trễ.

Kim Chiêu mở sách giáo khoa ra nhưng tâm trí lại treo ngược cành cây.

Thực tế là cả buổi chiều hôm đó, cô đều trong trạng thái lơ đễnh.

Mạnh Ngôn Khê nhìn thì lạnh lùng nhưng xung quanh cậu hiếm khi nào vắng vẻ. Hết Lạc Hoành tìm, đến Lộ Cảnh Việt tìm, rồi lại đến mấy cậu bạn của Lạc Hoành tiện mồm quay sang trêu chọc vài câu. Điều này khiến Kim Chiêu mãi chẳng tìm được cơ hội nào để nói chuyện riêng với cậu.

Tư Điềm lén đưa điện thoại cho cô xem bài đăng trên diễn đàn, rồi ra hiệu bảo cô nhìn chỗ ngồi mới của Quý Hạo Hiên. Chiều nay Quý Hạo Hiên nghỉ học, nhìn cái ghế trống trơn mà Tư Điềm hả hê: "Ác giả ác báo, loại người này phải để Mạnh Ngôn Khê trị cho một trận mới chừa!"

Nhưng Kim Chiêu cứ thấy áy náy không yên. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Mạnh Ngôn Khê, cậu vô cớ bị lôi vào cuộc, cũng chính là bị cô làm liên lụy bởi cái sự hiểu lầm tai hại kia.

Mãi mới đợi được đến giờ tan học, Kim Chiêu định lao ngay đến chỗ Mạnh Ngôn Khê thì lại bị nẫng tay trên. Lạc Hoành nhanh nhảu hỏi: "Đi làm vài ván bóng rổ không?"

Kim Chiêu bất chấp tất cả, vội vàng lên tiếng: "Cho tớ mượn cậu ấy một chút để nói chuyện được không?"

Mạnh Ngôn Khê ngồi trên ghế, khí trường tỏa ra mạnh mẽ đến đáng sợ. Đôi mắt đào hoa đen láy nhàn nhạt ngước lên nhìn cô, nhưng lại tạo cảm giác như đang nhìn từ trên cao xuống.

"Cậu muốn mượn tôi một chút để nói chuyện?" Cậu lặp lại câu hỏi.

Lớp học giờ tan tầm ồn ào náo nhiệt, tiếng nói cười qua lại phả vào mặt Kim Chiêu nóng hầm hập.

Ngón tay cô vô thức siết chặt, khẽ gật đầu: "Ừ."

Mạnh Ngôn Khê không nói đồng ý hay từ chối, chỉ đứng dậy.

Đến khi cậu đi lướt qua người cô, Kim Chiêu mới sực tỉnh, vội vàng đuổi theo.

Thiếu niên chân dài bước rộng, Kim Chiêu suýt chút nữa thì mất dấu. Loay hoay một hồi cô mới phát hiện Mạnh Ngôn Khê đang đi lên cầu thang.

Lớp học của họ nằm ở tầng cao nhất, bên trên là một cái gác mái nhỏ. Mùa hè, không gian chật hẹp ấy oi bức ngột ngạt, chẳng ai dám bén mảng tới. Giờ tuy đã là cuối tháng 10 nhưng không khí vẫn hầm hập, hít thở thôi cũng thấy khô khan khó chịu.

Kim Chiêu tưởng cậu định nói chuyện ở đó, nhưng khi cô đi đến bên cạnh, Mạnh Ngôn Khê chỉ dừng lại đợi cô một chút rồi tiếp tục đi lên cầu thang, đẩy cửa sân thượng ra.

Ánh sáng từ sân thượng chiếu rọi vào cầu thang tối tăm. Kim Chiêu lên tiếng ngăn cản: "Nhà trường cấm học sinh lên sân thượng mà."

Thiếu niên giữ cánh cửa, thân hình mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh đứng nửa trong nắng, nửa trong bóng râm. Phần cơ thể được chiếu sáng như được dát vàng, phần chìm trong bóng tối lại sâu thẳm như dòng nước ngầm.

"Cậu cũng muốn bị chụp lén rồi đăng lên diễn đàn à?" Mạnh Ngôn Khê hỏi ngược lại.

Kim Chiêu không do dự nữa, bước theo cậu lên sân thượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!