Đêm nay Đường Tuyết ngủ rất say, không có nằm mơ.
Buổi sáng thức dậy, kí ức say rượu đêm qua đều vụn vặt, lẻ tẻ, quên hơn một nửa. Cô nhớ rõ ràng hình như mình ca hát, hát đặc biệt tốt, Lê Ngữ Băng vỗ tay khen cô, còn đề nghị cô báo danh tranh tài ca hát, cậu cũng sẽ kéo vi
- ô
- lông cho cô.
Đường Tuyết không xác định được cô có muốn để lại cho cậu chút mặt mũi hay không nữa.
Phòng ngủ lúc này ngoại trừ cô không còn ai khác. Vì đêm qua say rượu, đầu vẫn còn chút choáng váng nên cô vẫn nằm lại trên giường. Một lát sau, Hạ Mộng Hoan đem đồ ăn sáng trở về, thấy Đường Tuyết đã tỉnh liền nói:" Rời giường ăn bữa sáng thôi."
" Hạ Mộng Hoan" Đường Tuyết lười biếng nói:" Buổi tối hôm nay, mình mời các cậu ăn cơm."
" Được, vì cái gì mà cậu lại mời?"
"Bởi vì.." Đường Tuyết nghĩ đến nguyên nhân, liền cười cười lăn lộn trên giường một vòng:" Bởi vì hôm nay mình có thể rời chức ở chỗ Lê Ngữ Băng, trưa nay sẽ đi tìm Ngô quản lí để lấy tiền lương. Cuối cùng cũng không cần phải theo cái tên tâm thần kia nữa, ha ha ha....."
____
Giữa trưa tan học, còn chưa kịp ăn cơm Đường Tuyết đã không chờ nổi mà đi tìm Ngô quản lí.
Hai người trong phòng làm việc ngồi đối diện nhau. Ngô quản lí một mặt hòa khí, cầm văn kiện cẩn thận xác nhận một lượt, nói:" Tôi đưa tiền lương cho cậu trước, cậu nhìn tiền lương tháng này của mình một chút đi. Tiền lương bình thường sẽ là 2450 khối tiền." Nói xem đưa bảng tiền lương cho cô.
Đường Tuyết nhắc nhở cậu:" Ngô quản lí, Lê Ngữ Băng còn nợ tôi một vạn khối tiền, cậu ấy không nói với cậu sao?"
"Có nói, phí phục vụ đặc thù (*), dòng cuối cùng cột một."
(*): Là khoản tiền được tính thêm vào.
"Phí phục vụ đặc thù" mấy chữ này làm cho lông mày Đường Tuyết nhảy lên, cảm giác như mình sắp phát tài.
Tiền lương bề ngoài sở hữu kim ngạch cổng lại tổng cộng là 12450, Đường Tuyết mặt mày hớn hở, nâng bút kí xong đưa cho Ngô quản lí, sau đó hỏi:"Ngô quản lí, cả tiền nợ và tiền lương, chúng ta thêm Wechat, vẫn là e
-banking(*)?"
(*): dịch vụ ngân hàng điện tử
"Ừm" Ngô quản lí cầm bảng lương nhẹ gật đầu, rồi lấy ra một bảng biểu khác:" Tất cả tháng này cậu phải giao ra năm vạn đồng tiền phạt, trừ đi tiền lương phải đưa cho tôi ba vạn bảy ngàn năm trăm đồng. Còn nữa..."
"Cậu đợi chút đã." Đường Tuyết giật mình, vội vàng ngắt lời Ngô quản lí:" Tiền phạt là chuyện gì xảy ra vậy? Ngô quản lí cậu đừng làm tôi sợ, tôi vẫn còn nhỏ tuổi nha."
Ngô quản lí đưa bảng biểu mới cho Đường Tuyết, lắc đầu thở dài, một mặt bất đắc dĩ:"Đường Tuyết, cậu nhậm chức ba mươi ngày, buôn bán phi pháp riêng tư cá nhân của Lê Ngữ Băng 29 lần, tất cả bán cho 20 người, tôi nói không sai chứ?"
Đường Tuyết sững sờ:" Cái đó... là có ý gì hả?"
"Ý là mỗi buổi sáng, riêng tư của Lê Ngữ Băng đều sẽ bị cậu bán một lần, trước sau tính gộp lại là 29 đợt người, tình tiết đặc biệt ác liệt, ảnh hưởng đặc biệt nghiêm trọng."
Đường Tuyết mau chóng giải thích:" Tôi chỉ là giúp người ta đưa đồ ăn sáng cho Lê Ngữ Băng, không đến mức đó chứ?"
"Vậy tôi hỏi cậu, cậu có thu tiền không?"
"Tôi..." Trên trời rơi xuống khoản làm ăn tại sao cô không làm. T^T
Ngô quản lí dùng ngón tay trỏ gõ lên mặt bàn, khó xử nhìn cô:" Đường Tuyết, tôi thật phục cậu. Cậu chỉ cần lấy tiền, đã là dùng riêng tư của người khác làm mục đích buôn bán mà thu lợi nhuận, tính chất liền hoàn toàn khác nhau. Lại nói cậu có biết không, đều là bởi vì cậu buôn bán riêng tư của cậu ta, hiện tại nằm vùng tại đông thao trường bắc lối ra luôn luôn có người chờ cậu ta tập thể dục buổi sáng, thậm chí vì tranh giành tình nhân mà xảy ra xung đột.
Việc này đối với Lê Ngữ Băng mà nói, người làm công vụ chúng ta, thậm chí là câu lạc bộ, đều bị quẫy nhiễu và tổn thất lớn. Để cậu bồi năm vạn khối, thật không oan uổng cho cậu."
Đường Tuyết nắm tóc, bực bội một trận:" Thế nhưng tôi nào có nhiều tiền như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!