Chương 93: Không thể tách rời

Nhiệt độ ấm áp và cảm giác an toàn từ bàn tay kia truyền đến Thái Thúc Lan một cảm giác thân thuộc vô cùng. Vẫn còn đang sững sờ chưa kịp định thần lại, y đã được chủ nhân của bàn tay đó kéo lên.

Bùi Thanh Hoằng tốn rất nhiều sức lực mới có thể kéo được Thái Thúc Lan lên. Hắn chỉ tạm buông tay sau khi đảm bảo người kia đã an toàn trên mặt đất. Trọng lượng của một nam nhân trưởng thành quả thật không thể nói là nhỏ, cánh tay của hắn dùng hết sức đến mức như muốn rụng ra. Sức lực dường như bị rút cạn, còn chẳng buồn để tâm sạch bẩn mà gục ngay xuống đất, dựa tạm vào vách đá hổn hển nuốt từng ngụm khí lớn.

Trong khi hắn còn đang thở không ra hơi thì thanh niên mới được kéo về từ cửa cõi chết kia vẫn ngồi ngốc tại chỗ. Bùi Thanh Hoằng còn chưa kịp hô hấp bình thường trở lại đã bị người kia bổ nhào lên người. Đối phương dùng hết sức lực ôm lấy như muốn ghì hắn đến chết. Bùi Thanh Hoằng quả thật không có nửa phần sức lực đẩy y ra, cực kỳ chật vật mới thốt ra được mấy từ: "Mau… buông, buông tay ra…!

Ngươi là đang muốn… mưu sát… phu quân sao…!"

Thái Thúc Lan bấy giờ mới giật mình, vội vội vàng vàng nới lỏng cánh tay đang ôm Bùi Thanh Hoằng chặt cứng. Nhưng mà y dù đã nới cũng chẳng buông lỏng được mấy phần. Hai người rốt cuộc vẫn như cũ dính chặt thành một cục. Chính xác hơn, là Bùi Thanh Hoằng hoàn toàn bị y ôm vào lồng ngực.

Bùi Thanh Hoằng khi quyết định nhảy xuống vách núi đương nhiên không phải do hắn muốn tìm đường chết. Chỉ là hắn từng có kỷ niệm sâu sắc ở nơi này, chính là lần trước đến đây hắn đã suýt ngã xuống vách núi, thiếu chút nữa là biến thành một đống xương thịt lẫn lộn. Đại nạn không chết tất là có phúc, may mắn lúc ấy Bùi Thanh Hoằng phát hiện ra một động khuất dưới núi, chỉ cách đoạn đường mòn phía trên mười mét.

Với dây leo trợ giúp, hắn có thể dễ dàng đu vào hang, đi bộ tầm trăm bước sẽ thấy một đoạn đường chật hẹp dẫn ra ngoài.

Nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, Bùi Thanh Hoằng sẽ trực tiếp chạy trốn bằng con đường phía trên, còn cửa hang này để phòng hờ hắn trốn không kịp. Lần ấy, trước khi rời đi Bùi Thanh Hoằng đã dùng dao khắc một hoa văn phức tạp trên đỉnh hang động, không ngờ hành động vô ý lúc ấy lại cứu hắn một mạng vào hôm nay.

Những nơi cung thủ của Hồ Mạn Thành bắn trước đó vẫn chưa chạm tới dấu ấn Bùi Thanh Hoằng khắc năm ấy, vì vậy hắn mới ngồi xuống cẩn thận nhích qua mấy mũi tên kia. Lúc sau có một mũi tên chỉ cách hắn mười mét, hắn chỉ đi năm mét rồi dừng lại. Không phải vì thể lực cạn kiệt, mà bởi vì nơi hắn dừng lại chính là nơi khắc ấn.

Bùi Thanh Hoằng đã rời đi nhiều năm như vậy, cây cối ngổn ngang ngoài cửa hang lại càng rậm rạp, người bình thường chỉ cần liếc xuống vực thẳm đã choáng váng, sợ bất cẩn ngã xuống liền thịt nát xương tan. Người phụ trách dẫn đường bình thường cũng sẽ dặn mọi người đừng nhìn xuống vực. Vì vậy sẽ không có người nào đi qua nhìn xem bên dưới có hang động không, lại càng không có ai dò tìm dấu ấn trên vách đá.

Tiếng thét gào của gió đã át đi mọi bước đi của Bùi Thanh Hoằng. Sau khi tính toán hướng gió, góc độ và cường độ, Bùi Thanh Hoằng đã thuận lợi chạm đất. Lúc nấp trong hang, hắn vẫn không quên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Ban đầu hắn vốn định đợi đến khi mọi chuyện ngoài kia đã được giải quyết ổn thỏa, sức lực cũng khôi phục lại rồi sẽ chậm rãi men theo lối đi hẹp dẫn ra ngoài.

Nhưng trăm tính ngàn tính hắn cũng không thể ngờ tới sẽ tận mắt thấy cảnh Thái Thúc Lan thậm chí còn chẳng thèm buộc dây thừng, cầm kiếm nhảy thẳng xuống vực.

Tâm trạng lúc này của Bùi Thanh Hoằng vô cùng rối loạn. Hắn phải đánh Thái Thúc Lan thì y mới chịu buông tay, đương nhiên không phải vào mặt mà vào tay. Cánh tay lần trước bị y lôi ra làm công cụ khổ nhục kế, lần này lại phải chống đỡ sức nặng của toàn bộ cơ thể, không những vừa trật khớp mà còn chảy máu ròng ròng.

Còn Thái Thúc Lan chỉ trong một thời gian quá ngắn như vừa rồi mà đã phải trải qua biết bao nhiêu đại bi đại hỷ. Lúc tận mắt trông thấy Bùi Thanh Hoằng nhảy xuống, y liền kích động nhảy theo. Tưởng gặp một cái họa lớn thế mà ngay lúc ấy không biết có cánh tay nào vươn ra từ vách núi cứu lấy sinh mệnh y. Hóa ra cánh tay ấy chẳng phải của người nào khác, mà lại chính là của Bùi Thanh Hoằng y cứ ngỡ là đã một đi không trở về.

Cảm giác bị đưa lên thật cao rồi thả rơi tự do liên tục thế này khiến Thái Thúc Lan còn mơ hồ hoài nghi có phải y đã lạc vào mộng. Mãi đến khi Bùi Thanh Hoằng đột ngột đánh một cái vào cánh tay, y mới giật mình đau tới mức kêu thành tiếng. Dù sức chịu đựng của y vốn rất tốt nhưng loại đau đớn này thật sự đã vượt qua cực hạn của con người, Thái Thúc Lan lại không phòng bị nên mới nhất thời thất thố.

Cơ mà, còn có lý do khác khiến y chẳng ngại lộ ra chút vẻ yếu đuối. Đó là người trước mặt y đây chính là trượng phu của y, là người thương thân thiết nhất của y. Thế nên thỉnh thoảng cũng nên làm nũng rồi tỏ ra yếu đuối một chút, như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều so với cắn răng ngẩng cao đầu, gồng mình tỏ ra quật cường dù trong lòng mong được người ta dỗ dành muốn chết.

Mà Bùi Thanh Hoằng cũng sẽ không cười Thái Thúc Lan chỉ vì y sợ đau mà kêu thành tiếng. Mỗi lần hoán đổi thân phận, Lan Mân cũng không quản tiểu tiết đến mức cải trang cả bàn tay. Vì thế, bàn tay đang nằm gọn trong lòng bàn tay đem lại cảm giác vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc. Đây là bàn tay của thê tử hắn, Lan Mân, là bàn tay trước kia Bùi Thanh Hoằng thường xuyên vuốt ve âu yếm, đồng thời cũng là bàn tay của Thái thượng hoàng, sát phạt quyết đoán.

Do ban nãy cật lực bám vào núi đá nên da đối phương bị rách nhiều chỗ, lòng bàn tay toàn là máu thịt be bét, nhìn qua đã dọa người. Dù thế, Bùi Thanh Hoằng cũng không thể tỏ ra nửa điểm thương hương tiếc ngọc. Hắn nắm chặt tay đối phương, dứt khoát bẻ một cái, tiếng xương cốt rắc một tiếng giòn giã. Lần này Thái Thúc Lan có chuẩn bị nên chỉ cau mày nhịn đau, không kêu nửa lời.

"Ra là bệ hạ cũng còn biết đau. Vi thần lại đang tưởng bệ hạ đã quên mất chuyện chính mình đang bị thương luôn rồi." Bùi Thanh Hoằng vừa nói vừa giúp Thái Thúc Lan nắn lại khớp xương bị trật. Lát nữa đường ra còn hẹp hơn cả đường phía trên, bàn tay mềm nhũn vô lực sẽ rất dễ ngã.

Giọng điệu của Bùi Thanh Hoằng nếu nói là dịu dàng thì có phần quá miễn cưỡng, nhưng đối với Thái Thúc Lan, cách nói chuyện thân mật cùng sự quan tâm ẩn sau lời trách móc lại mười phần trân quý. Bởi vậy y chẳng những không để bụng mà còn vô cùng thật thà nở một nụ cười không giấu giếm.

Trong hang động nhỏ này chỉ có hai người ngồi đối mặt nhau, Bùi Thanh Hoằng đương nhiên không bỏ lỡ ý cười trên môi đối phương. Thấy nét mặt y vui vẻ, Bùi Thanh Hoằng đưa tay sờ trán Thái Thúc Lan, sau đó còn sờ sờ chung quanh đầu y: "Kỳ quái. Trán không nóng, cũng không bị thương chỗ nào trên đầu." Hắn chưa từng nghe nói đến trường hợp nào bị ảnh hưởng đến trí thông minh sau khi nhảy xuống vách đá ngoại trừ mấy nhân vật nam chính nữ chính bị mất trí nhớ vì rơi xuống núi.

Huống chi đối phương còn nhảy vực không thành. Hắn sờ đến gáy Thái Thúc Lan, cũng không thấy dính máu tươi nhơm nhớp.

Lại nói ban nãy ở trong hang động, Bùi Thanh Hoằng không rõ tình huống bên ngoài ra sao. Hắn biết Thái thượng hoàng nhảy xuống là lúc nghe thấy âm thanh va chạm của kiếm và đá, tiếng kim loại rạch vào đá chát chúa đến xuyên thủng màng não.

Bùi Thanh Hoằng vừa ló đầu ra liền trông thấy một bóng người quen thuộc rơi từ trên xuống, tuy nhiên vận tốc rơi đã chậm lại đáng kể nhờ thanh kiếm ghim vào vách đá.

Thời khắc cành cây kia gãy đôi, trong phim điện ảnh có thể là một pha quay chậm cực kỳ gay cấn. Nhưng trên thực tế, mọi thứ chỉ xảy ra trong nửa cái chớp mắt.

Nếu không phải nhờ vào Bùi Thanh Hoằng nhanh tay nhanh mắt, lại đánh cược toàn bộ mạng sống, dùng toàn bộ sức lực kéo người lên thì nói không chừng, đối phương cứ như vậy mà bị khoảng không bao la dưới kia nuốt chửng.

Ta chớp mắt, người biến mất khỏi nhân gian.

Dù đã kéo được người lên nhưng bây giờ nghĩ lại, trong lòng Bùi Thanh Hoằng vẫn không tránh được một phen hoảng loạn. Hắn nhìn người thanh niên còn đang tỏ ra cái vẻ ủy ủy khuất khuất – ngươi đánh ta đau muốn chết – kia mà xạc cho một trận: "Ngươi là phát điên hay là đột nhiên không muốn sống nữa? Trong tay có mỗi một thanh kiếm mà dám nhảy thẳng xuống vực, ngươi tưởng mình là cao thủ võ lâm số một thiên hạ trong truyện sao?!"

Trong truyện có định luật nhân vật chính dù nhảy từ vách núi cũng không hề hấn chi. Còn bản thân hắn mà nói thì cũng đã phải tính toán kỹ lưỡng đủ đường, trước khi hành động phải đảm bảo xác suất thành công cao hơn chín mươi phần trăm, nếu không phải bị dồn vào đường cùng thì cũng sẽ không dùng tới hạ sách này.

Còn kẻ kia thì hay rồi, não cũng không buồn mang vào mà cứ như vậy nhảy theo. Nếu y không tạo ra động tĩnh lớn đến vậy, hoặc hắn ra ngoài chậm một giây thì chẳng phải thiên hạ này đại loạn rồi sao!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!