Chương 50: Hương thơm kỳ lạ

Sau khi Bùi Thanh Hoằng và Tô Sầm ngồi vào chỗ, bảo công kia liền lắc hông đi ra ngoài: "Hai vị ngồi chờ chút, để ta gọi người tới."

Bùi Thanh Hoằng nhìn quanh đánh giá bài trí trong phòng, hắn nghe thấy giọng nói lanh lảnh của bảo công vang lên từ bên ngoài: "Phong Hoa Tuyết Nguyệt, còn không mau tới chiêu đãi Tô công tử và Mộc công tử?"

Sau khi nghe bảo công gọi, những tiểu quan* thuộc Phong Hoa Tuyết Nguyệt mang nhạc cụ sở trường của mình tới căn phòng Bùi Thanh Hoằng đang ngồi. Trong bộ tứ Phong Hoa Tuyết Nguyệt chỉ có Tuyết Âm treo thẻ bài, còn lại đều là thanh quan. Ở Thanh Trúc cư, những thanh quan tư sắc thượng hạng đều có một đêm đặc biệt để trao đi lần đầu. Trước khi chính thức tiếp khách, thanh quan chỉ ngồi nói chuyện cùng khách, mặc người "chấm mút".

*Tiểu quan: trai bao.

Không ít người tới Thanh Trúc cư chỉ để nghe đàn hát. Những người muốn lưu lại qua đêm đều sẽ tìm tới những tiểu quan đã treo thẻ, rất hiếm người trực tiếp muốn thanh quan. Những tiểu quan có mấy phần sắc đẹp lại có tài nghệ như bọn họ, đương nhiên hy vọng khách của mình là người trẻ tuổi anh tuấn, thân thể cường tráng chứ không phải mấy lão khọm già.

Theo như bảo công đã nói, chàng trai trẻ tuổi ngồi cạnh Tô công tử hôm nay tới là để mở mang tầm mắt. Từ phong thái phú quý của đối phương có thể thấy, hiển nhiên đây là một công tử xuất thân từ đại gia tộc. Tuy không biết tình tính thế nào, nhưng gương mặt kia và thể diện của Tô công tử đã rất đáng để bọn họ hầu hạ cho chu đáo.

Phong Hoa Tuyết Nguyệt vừa vặn chia đều cho Bùi Thanh Hoằng và Tô Sầm, mỗi người hai tiểu quan. Tuyết Âm là tình nhân cũ của Tô Sầm, vừa bước vào đã ngồi bên cạnh gã rất tự nhiên. Khinh Phong có quan hệ thân thiết với Tuyết Âm do dự một hồi rồi cũng ngồi xuống cạnh Tô Sầm.

Tô Sầm rõ ràng là một tay phong lưu lão luyện, Tuyết Âm vừa ngồi xuống đã bị gã mạnh mẽ kéo lên đùi gã ngồi. Vì Khinh Phong là thanh quan nên có chút ngại ngùng, nhưng cũng nhanh chóng bị Tô Sầm giở trò, cùng hai người kia chơi trò xiếc ngươi đút ta rượu ta mớm ngươi rượu.

Tô Sầm vừa ôm mỹ nhân vừa ngửa đầu uống một chén rượu, nhìn Bùi Thanh Hoằng cười: "Hôm nay chúng ta tới Thanh Trúc cư để hưởng thụ. Các ngươi chớ có quên mất Bùi công tử, khinh nhờn hắn cũng chính là khinh nhờn ta."

Hai tiểu quan còn lại liền thuận thế mà ngồi xuống cạnh Bùi Thanh Hoằng, hai thanh niên hai bên trái phải tên là Hoa Tễ và Nguyệt Linh. Người trước quyến rũ nhiệt tình, người sau thanh nhã xuất trần, có thể gọi là báu vật hiếm có của Thanh Trúc cư. Nghe Tô Sầm nói vậy, tiểu quan tên Hoa Tễ liền cười nói: "Tô thiếu thật biết đùa, chúng ta sao dám khinh nhờn khách quý đây chứ. Mộc công tử đây phong thái ngất trời, mới liếc nhìn đã khiến Hoa Tễ ái mộ không thôi.

Chỉ sợ chúng ta không lọt được vào mắt công tử..."

"Tiểu Mộc xưa nay luôn thương hương tiếc ngọc với mỹ nhân, nào có cái gì mà không lọt vào mắt. Nếu thật sự không vào mắt, vậy rõ ràng là có người cho hầu hạ không đủ chu đáo." Tô Sầm hé miệng ngậm lấy một quả nho Tuyết Âm đút cho. Nửa câu đầu còn mang sắc thái khách khí, nửa câu sau lại đánh thẳng vào vấn đề.

So với Tô Sầm buông thả phóng túng, Bùi Thanh Hoằng bên này thật không đáng để tâm. Với gia giáo nghiêm khắc của Bùi gia cùng tính cách của Bùi Thanh Hoằng, dù có ngồi cạnh tiểu quan kiều diễm trong bầu không khí ái muội này hắn vẫn mang phong thái quân tử đoan chính. Hắn luôn mang dáng vẻ nghiêm túc đứng đắn, tới Thanh Trúc cư mà chẳng hề giống người tới chơi trai, trái lại giống người bị chơi kìa.

Hoa Tễ táo bạo hơn, thấy Bùi Thanh Hoằng bất động liền đưa bàn tay mảnh khảnh cầm lấy chén rượu trên bàn, đưa đến bên miệng vị Mộc công tử anh tuấn vô song: "Rượu của Thanh Trúc cư chúng ta ủ cũng không tệ, Mộc công tử là khách, đừng ngại ngùng làm chi."

Khác với Tô công tử phong lưu, lần đầu tiên chạm mặt Mộc công tử trẻ tuổi này y đã nhìn trúng hắn. Nghe giọng điệu của bảo công, y đoán đây chưa chắc đã là tên thật của đối phương. Tô Sầm ăn chơi bừa bãi, bao Tuyết Âm suốt một thời gian dài vì Tuyết Âm hợp khẩu vị của gã, khiến gã một lòng say mê. Nhưng y cũng hiểu rõ, dù có si mê đối phương cũng sẽ chẳng đưa Tuyết Âm ra khỏi Thanh Trúc cư.

Nhưng Mộc công tử trước mặt đây lại khác. Thoạt nhìn đã biết đối phương là người vô cùng đứng đắn, nói không chừng hắn tới đây chỉ vì Tô Sầm nằng nặc cưỡng ép. Người như vậy hẳn là coi trọng danh tiết, hơn nữa còn rất si tình. Nếu hôm nay có thể nắm lấy người này y sẽ có cơ hội rời khỏi Thanh Trúc cư. Cho dù không được chuộc thân, ít nhất cuộc sống cũng không còn khó khăn như trước.

Một tiểu quan khác ngồi cạnh Bùi Thanh Hoằng

- Nguyệt Linh – cũng có tính toán của riêng mình, chỉ là không nghĩ xa như Hoa Tễ. Y chỉ nghĩ đơn giản rằng, nếu được trao lần đầu tiên cho vị khách anh tuấn thế này thì quả là không còn gì hơn, tốt hơn ngàn vạn lần mấy tên đàn ông đầu heo mặt đỏ lừ lừ ăn mặc lòe loẹt.

Chỉ có những hoa khôi của Thanh Trúc cư mới có quyền lựa chọn, còn những thanh quan như họ phải trao lần đầu cho bất kỳ ai có thể ra giá cao. Dù có xấu có mập đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần đối phương có tiền thì bọn họ không có lựa chọn nào khác.

Mà những người kia lại chẳng buồn bận tâm đến những tài nghệ y đã tốn biết bao công sức để học. Nguyệt Linh học nhiều từ khúc như vậy, đọc nhiều sách như vậy cũng chỉ là mong có thể hiểu được thứ gọi là phong nhã. Lần đầu tiên nhìn thấy Mộc công tử y đã biết, dối phương là một người thanh nhã am hiểu thi từ ca phú.

Có điều trong bốn người Phong Hoa Tuyết Nguyệt, da mặt của Nguyệt Linh mỏng hơn Hoa Tễ rất nhiều. Lúc Hoa Tễ đặt tỳ bà trên bàn, thân thể y như muốn dán chặt lên người vị khách kia vậy. Còn Nguyệt Linh chỉ một mực ôm cổ cầm trong lòng, hơn nữa còn ngồi cách xa Bùi Thanh Hoằng một khoảng. Vì có chút ngượng ngùng nên Nguyệt Linh không nói không cười, nhìn qua quả thực là một mỹ nhân lãnh đạm mười phần.

Thái độ của Nguyệt Linh nguợc lại khiến Bùi Thanh Hoằng âm thâm thở phào trong lòng. Hắn đến để học hỏi kinh nghiệm chứ không phải để chơi trai thật sự. Loại nhiệt tình táo bạo như Hoa Tễ hắn thật sự chịu không nổi. Lúc đối phương đưa chén rượu đến miệng, Bùi Thanh Hoằng vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm mà nhích người ra xa.

Hoa Tễ càng nghiêng về phía hắn, hắn lại càng đến gần Nguyệt Linh. Nguyệt Linh đang ôm cổ cầm gần như sắp ngã xuống đất, sức nặng của ba người dồn cả về một phía nên ghế trông như có thể lật bất cứ lúc nào.

Lúc Hoa Tễ ra sức bám chặt hắn, đột nhiên Bùi Thanh Hoằng đứng bật dậy. Hoa Tễ bất ngờ không kịp phòng bị nên đụng phải Nguyệt Linh, hai người một cầm dính thành một khối ngã sõng soài dưới đất. Cả ghế cũng bị lật, một góc ghế còn đập "cốp" một tiếng lên đầu Hoa Tễ

- người còn đang đè lên Nguyệt Linh, để lại một dấu đỏ trên cái trán trắng như tuyết của y.

Ly rượu Hoa Tễ muốn đút cho Bùi Thanh Hoằng cũng đổ sạch lên Nguyệt Linh, khiến y phục trắng tinh bị nhiễm bẩn một vết nâu nâu vàng vàng lớn.

Tô Sầm vẫn đang ôm mỹ nhân trong lòng, sung sướng nhìn bộ dạng chật vật của Bùi Thanh Hoằng. Gã nhịn không nổi bật cười thành tiếng, phun toàn bộ rượu mới được Khinh Phong đút cho ra ngoài: "Ta nói chứ Tiểu Mộc, ngươi đáp ứng ta kiểu gì vậy? Nơi này không phải triều đình của ngươi, chúng ta tới để thư giãn mà. Ngươi cứ nghiêm túc như vậy, dọa mỹ nhân đến phát sợ rồi kìa."

Nói đến đây, đột nhiên giọng điệu gã thay đổi: "Hay là... ngươi sợ kiều thê trong nhà, không dám thả lỏng?" Vừa nghĩ tới cái người tên Lan Mân kia tâm tình Tô Sầm liền xấu đi. Lần trước Bùi Thanh Hoằng khiến gã mất hết thể diện trước mặt mọi người cũng chỉ vì gã trêu chọc Lan Mân.

Thế nhưng Lan Mân là thê tử đã được người ta cưới hỏi đàng hoàng, gã chỉ có thể kìm nén ngọn lửa giận trong lòng không biết đi đâu phát tiết. Hiện tại vất vả lắm mới có được cơ hội này, cho dù Bùi Thanh Hoằng chỉ có ý định tới đây ngồi một lúc gã cũng phải tận lực xúi bẩy hắn, người thật việc thật cho họ Lan kia tức chết luôn!

Bùi Thanh Hoằng không hỉ không nộ, cũng không trực tiếp trả lời Tô Sầm. Hắn đưa tay về phía Nguyệt Linh đang nằm dưới Hoa Tễ định kéo y lên. Nguyệt Linh còn chưa kịp đưa tay ra, một bàn tay trắng nõn khác đã vội vàng nắm lấy tay của Bùi Thanh Hoằng, nương theo sức lực của hắn mà đứng lên. Thế mà chẳng hiểu sao y vẫn không đứng vững, suýt chút nữa ngã vào lòng Bùi Thanh Hoằng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!