Chương 5: Trước ngày đại hôn

Nữ tử nhà nghèo thường sẽ chuẩn bị áo cưới cho mình từ rất sớm, còn những tiểu thư nhà quý nhân quan lớn hay thương nhân giàu có đa phần sẽ tìm những tú nương có khả năng thêu thùa xuất sắc chuẩn bị. Lúc trước khăn voan mũ phượng của Vinh Hân quận chúa là do Bùi gia gửi qua cùng sính lễ cho nàng, còn hỷ phục là do đích thân Vinh thân vương phi chuẩn bị cho nữ nhi của mình.

Lan Mân là một nam nhân, cho dù y có là nam thê gả cho người khác cũng không cần tới khăn voan mũ phượng, đại hôn của nam nam đơn giản hơn rất nhiều so với nam nữ. Dù đã giản lược nhiều điều nhưng hỷ phục thì không thể không có, nếu Lan gia không chuẩn bị hay tùy tiện dùng một bộ y phục đỏ cho có lệ thì không chỉ có Lan Mân mất mặt mà toàn bộ Lan gia cũng bị người khác chê cười.

Thái Thúc Lan cũng hiểu rõ điều này, đời này y chưa từng kết hôn bao giờ, tuy rằng đây là thân phận khác nhưng cũng không thể để bản thân mình bị mất mặt được: "Số vải vóc được tiến cống cho Lam quốc khi trước hẳn là vẫn còn chứ? Tìm tú nương tốt nhất trong thành may hết mớ đó thành y phục, sau đó tìm một lý do thích hợp đưa tới Lan phủ đi."

"Nhưng đó là đồ của hoàng cung, làm vậy sẽ tăng thêm phiền toái cho Lan công tử..."

Cả người nam nhân đeo mặt nạ toát ra một luồng khí lạnh lẽo: "Nếu lần sau ta còn nghe thấy câu nói tương tự, ngươi không cần xuất hiện trước mặt trẫm [1] nữa."

Việc khiến y nhọc lòng đã đủ nhiều rồi, nếu những việc nhỏ nhặt như vậy cũng phải để y suy nghĩ thì tên thuộc hạ như hắn quả thực vô dụng.

Người đang quỳ lập tức ngậm miệng, suy nghĩ một lát rồi nói: "Tiểu nhân cho rằng, có thể để một người đem hôn phục đến Lan phủ coi như báo ân cứu mạng, đến lúc đó làm phiền chủ thượng ngài thừa nhận một câu số vải vóc đó là do ngài ban cho người nọ, như vậy nguồn gốc của đồ vật cũng rất hợp lý, không đến nỗi khiến Lan công tử gặp phải phiền toái."

Thái Thúc Lan hất cằm: "Được. Làm cho tốt rồi hẵng đến gặp trẫm."

Những lễ vật được đưa đến để làm nhục nhã Lan Mân bây giờ đều đã được đổi thành bút mực giấy nghiên cùng một ít giấy tờ đất đai và cửa hàng. Lan Y Y bị trưởng bối trách phạt không ít, những phụ nhân ban đầu ưng thuận cùng nhau làm mất mặt Lan Mân giờ đây cũng đều quay ngoắt phản bội, sau đó nói ra không ít lời an ủi khích lệ y, nửa lời xúc phạm cũng không có.

Tuy ở Lan gia Lan Mân không được sủng ái nhưng y vẫn là ý trung nhân được đích thân Bùi nhị công tử định hôn, lỡ may Bùi Thanh Hoằng thật sự thích Lan Mân thì nhất định sẽ dạy dỗ bọn họ một trận. Do cố kỵ thế lực Bùi gia, các nàng sẽ không dám làm chuyện gì ngu xuẩn.

Không chèn ép được Lan Mân còn cho người ta thêm một đống đồ tốt, Vinh Hân quận chúa đương nhiên vô cùng khó chịu, nhưng dù khó chịu đến đâu đi chăng nữa, chỉ cần vẫn muốn ở lại cái nhà này nàng sẽ không mất trí mà làm ra loại chuyện khiến Bùi gia mất mặt.

Bùi phủ đưa sính lễ qua thế nào không phải là việc nàng có thể quản, nàng cũng không thể làm gì đống đồ đó được, vậy nên chỉ có thể chờ "em dâu" mới đến cửa rồi ra oai phủ đầu người ta.

Mới chốc lát mà đã ba ngày đã trôi qua, bên này Bùi Thanh Hoằng đã hoàn thiện tất cả bản vẽ công trình tu sửa tẩm điện của Thái thượng hoàng, đến khi Diệp thị cầm hôn phục tới cho hắn thử mới đột nhiên nhớ ra ngày mai chính mình sẽ thành thân.

"Mộc Chi thử hết những bộ đồ này đi, để nương nhìn xem ngươi mặc bộ nào đẹp nhất." Người còn chưa thấy mà thanh âm đã tới, Diệp thị vừa vào tới cửa Bùi Thanh Hoằng đã thấy núi y phục cao hơn nửa cái đầu so với bà.

Phía sau là Bùi Thanh Lân đang cầm đồ phụ bà, hắn cao lớn là vậy nhưng quần áo nhiều đến nỗi cao hơn cả đầu, nhìn qua thật khiến người ta kinh sợ.

Bùi Thanh Hoằng cảm giác được nụ cười của mình có điểm cứng ngắc: "Mấy bộ y phục này đều rất đẹp, tùy tiện mặc một bộ không phải được rồi sao, ta rất tin tưởng ánh mắt của mẫu thân."

"Hôn nhân đại sự đâu phải trò đùa, hôn phục sao có thể tùy tiện chứ! Nếu đã tin tưởng ánh mắt của ta thì thử mỗi bộ một lần, nương nhất định sẽ chọn cho ngươi bộ đẹp nhất, bảo đảm con ta sẽ trở thành tân lang tuấn mỹ phóng khoáng nhất thiên hạ." Diệp thị mới nói một câu đã có thể lấp kín miệng Bùi Thanh Hoằng, khiến hắn không thể không bắt đầu thử từng bộ một.

Bùi Thanh Lân ngồi một bên nhìn hắn thay đồ vui sướng khi thấy người gặp họa, kết quả khi Bùi Thanh Hoằng đang giang tay cho thị nữ mặc cho hắn bộ hỷ phục đỏ thẫm viền đen liền nói với Diệp thị một câu: "Chờ thêm vài năm, mấy cửa hàng và phường may của mẫu thân chắc chắn tốt lên không ít."

"Nâng tay lên chút, lật cổ tay áo chỗ đó lên trên." Diệp thị sai khiến thị nữ đang chỉnh hỷ phục trên người Bùi Thanh Hoằng, có chút tự đắc nói: "Đó là điều đương nhiên." Ánh mắt của bà vô cùng xuất sắc, bà có một chiêu bài là dùng danh nghĩa của huynh đệ Bùi gia buôn bán nên kinh doanh thuận lợi hơn những cửa hàng khác nhiều, lại có mặt mũi của bà cũng là một chiêu bài khác nữa.

Gia quyến nhà quan viên khác đều nguyện ý mua đồ vật chỗ bà.

Tuy luật pháp Lam quốc không cho các quan viên làm việc buôn bán, nhưng không ai cấm thê tử của quan viên kinh doanh cửa hàng của chính mình. Hơn nữa để đảm bảo quyền lợi cho các chính thê, những cửa hàng là của hồi môn sẽ được giảm bớt vài phần tiền thuế.

Tả tướng Bùi Diên luôn luôn chính trực liêm khiết bởi ông có một thê tử rất thích kiếm tiền, cho nên dù một phân tiền cũng chưa từng tham nhũng, tài sản trên dưới Bùi gia cũng không thua kém gì so với mấy đại quan ngày ngày ăn hối lộ kia.

Nghe Diệp thị nói xong Bùi Thanh Hoằng liền dịu dàng nhìn lướt qua tên Bùi Thanh Lân sung sướng khi người gặp họa kia. Người kia bị hắn nhìn như vậy còn chưa kịp phản ứng, một lúc sau mới đột ngột nhận ra: nếu cửa hàng của mẫu thân mình ngày càng phát triển thì chắc chắn kiểu dáng cũng càng thêm phong phú. Đến lúc đó nhất định sẽ thảm hơn Nhị ca nhiều, hắn liền lập tức âm thầm rơi lệ không cười nổi nữa.

Thử suốt cả một buổi chiều Diệp thị mới mỹ mãn mà chọn ra một bộ hôn phục, sai người là lại cho thật phẳng để mai Bùi Thanh Hoằng có cái mặc. Nhìn chủ tử nhà mình chịu khó chịu khổ lại không thể sẻ chia, tên chạy vặt Thập Cửu lập tức nhảy ra đấm tay đấm chân cho Bùi Thanh Hoằng: "Thử nhiều như vậy kết quả lại là chọn bộ đầu tiên, chủ tử khổ cho ngài rồi.

Ta thấy mình thật may mắn vì mẫu thân không có nhiều tiền đến vậy."

Bùi Thanh Hoằng lắc đầu cười: "Thực ra người đã sớm chọn xong rồi, chỉ là hành hạ ta một chút trong lòng mới nguôi ngoai đi phần nào." Không có người làm mẫu thân nào lại nguyện ý để nhi tử của mình cưới một nam nhân, đây là chuyện từ cổ chí kim chưa từng thay đổi. Cho dù bên ngoài Diệp thị đã đồng ý nhưng trong lòng lại chẳng hề thoải mái chút nào, chỉ là nếu hắn thực sự không muốn thì cũng không còn cách nào.

Sở dĩ hắn đáp ứng cũng là vì muốn dùng phương thức hành xác bằng cách thử y phục khiến mẫu thân dễ chịu một chút.

Thập Cửu lại ngồi xuống đấm chân cho Bùi Thanh Hoằng, sau đó chợt nhớ ra cái gì mà vỗ đùi mình cái đét: "Đúng rồi thiếu gia, tí nữa thì quên. Vừa nãy khi lão gia mới trở về có bảo ta nhắc ngài tới thư phòng tìm ông ấy, đó là trước khi phu nhân cho ngài thử y phục, mà mãi bà ấy chẳng rời đi khiến ta quên mất."

Bùi Thanh Hoằng mặc áo khoác rồi nói: "Nếu ngươi nói sớm chút nữa là có thể giải cứu ta rồi, xem ra ta thật sự nên đổi thư đồng."

Hắn vừa ra ngoài thì Thập Cửu liền chạy theo khóc lóc: "Đừng mà thiếu gia, ngài biết ta sợ phu nhân nhất mà, vừa thấy phu nhân là cái gì cũng quên. Thiếu gia, Thập Cửu đối với ngài trung thành tận tâm như vậy, theo ngài không biết đã bao nhiêu năm, ngài ngàn vạn lần đừng thay ta!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!