Bùi Thanh Hoằng không kìm được mà cong cong khóe miệng. Hắn ngồi lên chiếc ghế đối diện Lan Mân, nhìn thẳng vào mắt đối phương: "Vấn tóc cho ta... Là vì mẫu thân căn dặn, hay bản thân ngươi thực sự muốn làm?"
"Mẫu thân không có dặn dò ta những điều ấy." Điều này là thật. Tuy Diệp thị rất có tài về mảng kinh doanh, nhưng bà không có đôi tay khéo léo, đương nhiên sẽ không làm càn mà phá hủy hình tượng của Bùi Diên. Ai ai cũng nói Tả tướng Bùi Diên đội vợ lên đầu, nhưng ở ngoài Diệp thị luôn luôn chú ý đến thể diện của tướng công mình.
Tuy Lan Mân là thê tử của Bùi Thanh Hoằng, nhưng bà không hề đối xử với người "con dâu" này như nữ nhân, lại càng không yêu cầu đối phương phải dịu dàng tinh tế, phải biết may vá thêu thùa, vấn tóc, mặc y phục cho tướng công. Nếu Lan Mân làm không tốt, người bị hủy hoại hình ảnh chính là con trai ruột của bà chứ không phải Lan Mân.
"Quả thật mẫu thân sẽ không làm vậy. Người đã nói gì với ngươi, có thể kể cho ta nghe không?" Với tình tính của Lan Mân, chắc chắn y sẽ không tự mình nói ra những lời như vậy, chắc hẳn là đột nhiên bị thứ gì thôi thúc. Cách đây không lâu Diệp thị từng kéo Lan Mân qua dặn dò này kia, bởi vậy Bùi Thanh Hoằng mới nghĩ đến khả năng này.
"Mẫu thân chỉ dạy ta vài kinh nghiệm quản lý gia đình mà thôi. Chẳng hạn như cách lập uy trước mặt hạ nhân, cách nói chuyện sao cho đúng mực, ngoài ra còn có thân phận vài vị khách quý của Bùi gia." Việc có thể dễ dàng đối chất thế này Lan Mân sẽ không nói dối, cũng không cần thiết phải che giấu.
Bùi Thanh Hoằng gật đầu: "Những điều này quả thực rất quan trọng, tuy nhiên không phải tất cả đều áp dụng với chúng ta. Mẫu thân có quy tắc của mẫu thân, viện chúng ta có quy tắc của viện chúng ta. Nếu ngươi cảm thấy có chỗ không ổn thì cứ nói với ta."
Lan Mân gật đầu đáp lại, cuối cùng lại quay về chuyện vấn tóc mặc y quan: "Sáng mai không muốn Lan Tâm tới, cũng không muốn người khác."
"Không được. Nếu để Tử Giác bưng nước mỗi ngày chẳng phải là đoạt mất công ăn việc làm của hạ nhân sao? Vi phu không nhẫn tâm." Thấy Lan Mân vẫn chưa chịu thỏa hiệp, hắn nói tiếp: "Ta có thể tự mình mặc y quan, việc này không cần Tử Giác nhọc lòng. Chỉ là trước giờ Tử Giác chưa từng vấn tóc, nếu để đầu bù tóc rối lên triều thì là đại bất kính với thiên tử.
Ngươi có thể học từ từ, khi ngươi thuần thục ta sẽ không để bọn họ làm nữa, nhé."
Lan Mân nhìn sắc mặt hắn liền biết không thể quá tùy hứng, cự nự đáp lại: "Không muốn chờ tới ngày mai, bây giờ Mộc Chi dạy ta luôn đi. Thập Cửu và ta đều là nam nhân, không có lý nào hắn làm được ta lại không làm được."
Trong viện của Bùi Thanh Hoằng không có bao nhiêu nha hoàn, hạ nhân hầu hạ bên cạnh đều là nam nhân. Thư đồng Thập Cửu chính là một trong những nam tử còn thông minh khéo léo hơn cả nha hoàn.
Bùi Thanh Hoằng nhìn chăm chú vào đôi mắt của Lan Mân. Sau khi xác nhận đối phương quả thực không muốn người khác chạm vào mình, hắn kéo y ngồi xuống chiếc ghế đối diện với tấm gương, đứng cạnh Lan Mân rồi cúi người nói khẽ: "Ta rất vui."
Đây là lần thứ hai Bùi Thanh Hoằng nói với Lan Mân rằng hắn rất vui. Chỉ ba chữ này đã đủ để bày tỏ tâm tình vui sướng trong lòng hắn. Tình yêu có tính độc chiếm, hôn nhân cũng vậy. Bùi Thanh Hoằng không thích Lan Mân bị người khác chạm vào, nguyên nhân lớn nhất là bởi đối phương là thê tử của hắn, là người bạn đời mai sau của hắn. Bùi Thanh Hoằng rất có thiện cảm với Lan Mân, nhưng tình cảm ấy vẫn chưa sâu đậm đến mức vượt qua trách nhiệm và sự coi trọng với hôn nhân.
Trước mắt, Lan Mân là thê tử cùng hắn trải qua khó khăn hoạn nạn, nhưng vẫn chưa hẳn là người yêu.
Lúc này, trong lòng Bùi Thanh Hoằng dần dần lan tỏa cảm giác sung sướng lạ kỳ. Hắn có thể cảm nhận được sự coi trọng của đối phương với cuộc hôn nhân này. Nếu đảo ngược mối hôn sự này lại, Lan Mân là người tuyển vợ còn hắn mới là người xuất giá, chắc chắn đối phương sẽ ân cần không kém gì hắn. Tuy nhiên điều đó đi kèm với một điều kiện, đó là y phải vừa lòng với mối hôn sự ấy.
Lan Mân đã nói, y không muốn người khác.
Bùi Thanh Hoằng không cần biết mong muốn ấy xuất phát từ sự chấp nhận của y với thân phận thê tử này hay xuất phát từ tình yêu của đối phương với hắn. Chỉ riêng biểu hiện tiến bộ vượt bậc này của Lan Mân đã đủ khiến hắn vui mừng khôn xiết.
Cũng không biết có phải Bùi Thanh Hoằng sáp lại quá gần hay không, đột nhiên Lan Mân nhớ tới cảnh tượng hai người dán mặt vào nhau lúc sáng sớm. Đôi tai ẩn dưới mái tóc của y lặng lẽ ửng đỏ, nhưng sắc mặt vẫn bình thản vô cùng: "Cái này có gì hay để vui chứ?"
Bùi Thanh Hoằng càng dựa sát vào y hơn, ngay khi hơi thở của Lan Mân trở nên gấp gáp hắn liền lui trở về: "Không có gì, đừng nói chuyện này nữa. Không phải Tử Giác muốn học vấn tóc sao, để ta tìm người lại đây chỉ ngươi."
"Ngươi dạy ta một lát là được rồi mà? Dùng gương là được, ta có thể học." Lan Mân nhíu mày.
"Vậy cũng phải cho ngươi thấy đỉnh đầu mới được." Bùi Thanh Hoằng có mấy phần dở khóc dở cười. "Chỉ dạy bằng lời thì không hiệu quả, tốc độ rất chậm. Ta có thể dạy ngươi vài kỹ năng trước, hôm nay ngươi thử một chút xem. Ngày mai, khi nào rảnh ngươi có thể gọi hạ nhân tới vấn tóc để quan sát thử. Tử Giác thông tuệ hơn người, lại có đôi tay vô cùng khéo léo, chuyện đơn giản thế này chắc chắn có thể học được rất nhanh."
Lan Mân vẽ đẹp như vậy, chắc chắn sẽ học vấn tóc nhanh hơn hắn nhiều. Bùi Thanh Hoằng vừa nghĩ vừa tháo ngọc quan trên đầu xuống, mái tóc đen nhánh đổ xuống như thác, để người mới Lan Mân luyện tập.
Thấy Lan Mân sững sờ, hắn vỗ đối phương: "Còn ngồi đó làm gì, thử một chút đi."
Lan Mân liền đứng dậy, cầm lược lên, vừa nghe Bùi Thanh Hoằng truyền thụ kinh nghiệm vừa nhớ lại cảnh tượng Thập Cửu vấn tóc cho hắn. Y tỉ mỉ từng chút từng chút, cố gắng hồi phục lại mái tóc của Bùi Thanh Hoằng thành dáng vẻ khi nãy.
Lan Mân làm đi làm lại gần nửa cảnh giờ, cuối cùng ngọc quan vẫn là xiêu xiêu vẹo vẹo mà cắm trên đầu Bùi Thanh Hoằng. Luôn có vài sợi tóc bay bay trước mặt Bùi Thanh Hoằng, triệt để phá hủy hình tượng của hắn. Có lúc Bùi Thanh Hoằng cảm thấy tóc của mình cũng coi như tạm ổn, nhưng Lan Mân vẫn không hài lòng, mở tóc ra vấn lại lần nữa.
Bùi Thanh Hoằng ngồi trên ghế để đối phương tùy ý dằn vặt tóc của mình, mông đã ngồi đến tê dại, nhưng Lan Mân vẫn còn luyện tập. Hắn ngủ gà ngủ gật, kết quả vừa nhắm mắt lại, đầu gục xuống nhưng tóc vẫn trong tay Lan Mân khiến da đầu hắn bị kéo đau khủng khiếp: "Đau đau đau... ngươi buông tay ra mau!"
Lúc này nam nhân đang nắm tóc hắn mới tâm không cam lòng không nguyện mà thả tay ra. Mái tóc của Bùi Thanh Hoằng buồn thảm rũ xuống. Nam nhân trong gương mang mái tóc rối bù chẳng khác nào mấy tay công tử mới trải qua một trận phong tình. Hắn cầm lược lên chải lại tóc mình, xoay người lại thấy gương mặt Lan Mân vẫn còn chút tiếc nuối vì chơi chưa đã: "Được rồi, hôm nay đã muộn rồi. Sáng mai thử lại lần nữa đi.
Nếu giờ còn làm nữa, tóc của ta sẽ rụng sạch mất."
Tóc của hắn vốn rất mượt nhưng lại bị Lan Mân làm ra mấy nút thắt, khi chải xuống giật ra tới mười mấy sợi tóc vẫn còn khỏe mạnh. Tuy tóc của hắn rất dày, nhưng lực kéo mạnh đến vậy thì mái tóc nào chịu nổi chứ...
Lan Mân vẫn còn muốn nói gì đó nhưng Bùi Thanh Hoằng mạnh mẽ ấn y xuống giường: "Không cho chải tóc nữa, đi ngủ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!