Bàn tay đang lau tóc cho Bùi Thanh Hoằng của Lan Mân dừng lại một chút. Y chậm rãi lau đến đuôi tóc, thấy khăn đã ướt nhẹp liền đổi chiếc khăn khác rồi tiếp tục lau: "Giống đến vậy sao?"
"Chỉ năm phần mà thôi." Kì thực, nếu nhìn kỹ thì ngũ quan hai người giống nhau đến sáu, bảy phần. Nhưng thần thái, khí chất mang lại cảm giác hoàn toàn khác nhau, rất nhiều chi tiết nhỏ cũng không giống, hợp lại chỉ có thể miễn cưỡng nói là năm phần tương tự.
Có rất nhiều người mang khuôn mặt giống hệt nhau nhưng không có quan hệ gì, huống chi chỉ giống có năm phần mà thôi. Nếu có cũng người quen Lan Mân, lại có phúc được trông thấy diện mạo của Thái thượng hoàng hẳn cũng sẽ liên tưởng hai người với nhau.
Bùi Thanh Hoằng thấy tóc không còn quá ướt liền điều chỉnh tư thế ngồi, nhắm mắt lại nói: "Kì thực cũng không giống đến vậy. Chỉ là sinh thần của bệ hạ và ngươi vô tình là cùng một ngày, cùng một năm, ta không nhịn được suy nghĩ nhiều chút."
"Giống người không giống mệnh." Đột nhiên Lan Mân nói một câu không đầu không đuôi như vậy, tuy động tác vẫn từ tốn dịu dàng nhưng sắc mặt lại có chút phức tạp.
Y đã dùng thân phận Thái thượng hoàng tháo bỏ mặt nạ bạch ngọc, nhưng gương mặt thật vẫn được che giấu bởi tấm mặt nạ da người rất mỏng. Tấm mặt nạ mỏng như cánh ve kia có thể để lộ biểu cảm chân thực của y, không khiến người khác cảm thấy thiếu tự nhiên.
Hơn nữa, thực chất lớp mặt nạ đó chính là gương mặt vốn có của y, chỉ là đã được biến hóa ít nhiều, nếu Bùi Thanh Hoằng nhìn kỹ đương nhiên sẽ cảm thấy giống đến mấy phần. Nguyên nhân thật sự Thái Thúc Lan quyết định đổi mặt nạ bạch ngọc thành mặt nạ da người không liên can gì tới Bùi Thanh Hoằng.
Từ trước khi quen Bùi Thanh Hoằng y đã sớm phái người bắt tay vào làm. Sau khi Kiến Long đế chết Thái Thúc Lan vẫn không có cách nào vượt qua những trở ngại người đàn ông đó gây ra. Nay cũng đã sáu năm từ khi lão già kia về với đất mẹ, rốt cuộc y đã có thể tháo mặt nạ bạch ngọc xuống, tự tay nghiền nát thành bột.
Nhưng tháo bỏ được mặt nạ bạch ngọc không có nghĩa là y đã hoàn toàn vượt qua ranh giới, mặt nạ da người chỉ là một vật thay thế mà thôi. Sống dưới thân phận Thái thượng hoàng, giây phút nào không có thứ gì che giấu gương mặt thì giây phút ấy y không có cảm giác an toàn.
Ban đầu Thái Thúc Lan chỉ định mang một chiếc mặt nạ có hình dáng giống hệt như gương mặt vốn có của mình. Nhưng vì Lan Mân đã kết hôn cùng Bùi Thanh Hoằng, y đành gọi thợ thủ công tới cải biến một chút. Giữ độ tương tự tầm sáu, bảy phần, độn mũi cao hơn chút, chỉnh đôi mắt cong hơn, lông mày dày hơn không ít, toàn bộ khuôn mặt có cảm giác uy phong hơn rất nhiều.
Y còn cố tình để lại một vết sẹo nhàn nhạt nơi đuôi mắt, mỗi lần nhìn vào gương vết sẹo đó sẽ nhắc nhở y vĩnh viễn đừng quên người nào đó, một số chuyện nào đó.
Bùi Thanh Hoằng thấy giọng của y hơi là lạ, vừa mở mắt ra liền đối diện với ánh mắt có chút tối tăm của Lan Mân.
Lại nữa. Cảm giác xa lạ không tài nào nắm bắt được...
Hắn vội vàng lắc lắc đầu, sau khi nhìn kỹ đối phương thêm lần nữa lại có cảm giác như chưa có gì xảy ra.
"Ta xin lỗi... khiến ngươi nghĩ đến những chuyện không vui rồi." Bùi Thanh Hoằng chân thành xin lỗi, hắn cho rằng có lẽ đối phương lại nhớ đến cuộc sống trước kia ở Lan gia. Hắn vô ý vạch trần vết sẹo cũ của Lan Mân, để thê tử của mình vui lòng thì dịu dàng mềm mỏng một chút đâu có hề chi.
"Không sao, chuyện này không liên quan gì tới ngươi." Bầu không khí âm u quanh Lan Mân lập tức biến mất, thay vào đó là sự ôn hòa thanh nhã thường ngày. "Nếu không có bọn họ, ta sẽ không được gả vào Bùi gia, cũng sẽ không quen biết Mộc Chi." Ở cùng Bùi Thanh Hoằng cũng lâu, Lan Mân đã học được cách nói lời đường mật ngọt ngào.
Bùi Thanh Hoằng rất hưởng thụ câu nói này, hắn không nhiều lời nữa mà gối đầu lên đùi Lan Mân nhắm mắt nghỉ ngơi. Có lẽ do chung giường chung gối với Lan Mân đã quen, sau khi tóc được lau khô hắn liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, Bùi Thanh Hoằng bị thứ gì đó đè lên ngực, choàng tỉnh dậy vì hít thở không thông. Mở mắt ra thấy mình đang nằm trên giường, hắn gạt thứ đang đè trên ngực mình xuống, mắt nhắm mắt mở vén màn lên. Trong phòng vẫn tối đen, đưa tay không thấy năm ngón. Hắn mơ hồ nhớ rằng hôm qua mình gối đầu lên đùi Lan Mân ngủ quên mất, có lẽ là đối phương đã chuyển mình lên giường.
Suy nghĩ một hồi, Bùi Thanh Hoằng lại vén màn xuống.
Chẳng mấy chốc mắt hắn đã thích ứng với bóng tối, Bùi Thanh Hoằng có thể thấy rõ dáng dấp của người bên cạnh. Hắn thích nằm thẳng hướng mặt lên trên, nhưng hình như Lan Mân lại thích nằm nghiêng. Hơn nữa mỗi khi ngủ y đều nghiêng người về phía hắn, chỉ cần lại gần một chút là có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của đối phương.
Nghĩ tới sáng mai còn phải dậy sớm lên triều, Bùi Thanh Hoằng nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ tiếp. Vậy mà mới nhắm mắt chưa đầy năm giây, thứ khiến hắn khó thở khi nãy lại đè lên ngực.
Bùi Thanh Hoằng lại mở mắt đặt bàn tay đang làm loạn kia xuống, thế mà chẳng bao lâu sau cái tay kia lại mò tới. Sau hai ba lần, hắn còn tưởng rằng đối phương đang cố ý trêu chọc mình, nhưng hơi thở của Lan Mân không quá sâu, đều đặn không đổi, hẳn là vô thức quờ quạng lúc ngủ say. Sau khi thả tay của đối phương xuống lần thứ tư, hắn không thể làm gì khác ngoài nghiêng người, đưa lưng về phía Lan Mân mà ngủ.
Hiện tại đương lúc lập thu, đêm qua Yến đô còn đổ một cơn mưa lớn. Bên ngoài gió thổi không ngừng, không khí mát mẻ vô cùng. Hai người cùng ngủ chung chăn, Bùi Thanh Hoằng đưa lưng về phía Lan Mân. Chưa được bao lâu thì hắn cảm thấy một luồng gió lạnh buốt xối thẳng vào đầu, nếu mặc kệ thì ngày mai sẽ cảm lạnh mất.
Bùi Thanh Hoằng âm thầm cảm thán kiếp trước có các loại thuốc tiện lợi biết bao, đời này mới cảm chút đã phải uống các loại thuốc đắng kinh khủng. Hắn lập tức trở mình, quay mặt về phía Lan Mân cùng y ngủ. Bùi Thanh Hoằng vốn đã vô cùng buồn ngủ, mí mắt trên dưới díu lại làm một, không chống đỡ nổi nữa nhanh chóng rơi vào giấc ngủ. Bàn tay "phản loạn" bị "đàn áp" mấy lần của Lan Mân lại bất tri bất giác hạ lên vai của Bùi Thanh Hoằng.
Lần này Bùi Thanh Hoằng không bị ảnh hưởng gì, trái lại hai người còn quấn lấy nhau càng chặt hơn.
Hôm sau khi Lan Mân mở mắt, thứ đầu tiên đập vào mắt y là một gương mặt tuấn tú được phóng to gấp mấy lần. Lông mi của đối phương gần như chạm vào mặt y, hai người mũi chạm mũi, miệng kề miệng, gần thêm xíu xiu nữa thôi liền có thể gọi là hôn rồi...
Bình thường Bùi Thanh Hoằng đều giữ khoảng cách vừa phải với y, Lan Mân cũng đã sớm quen với việc có người ngủ chung. Nhưng nằm gần đến vậy, hơn nữa còn là mặt dán mặt, đây đúng là lần đầu tiên. Suýt nữa thì y đã ném người trên giường ra ngoài theo bản năng, may mà vẫn kịp khống chế phản ứng của thân thể. Y khẽ khàng nâng bàn tay đang đặt trên vai đối phương lên rút trở về.
Khi Bùi Thanh Hoằng thức dậy, toàn bộ cánh tay trái của hắn cứng đờ do bị Lan Mân đè lên cả đêm, đau khủng khiếp. Thập Cửu bưng nước nóng cùng khăn mặt tiến vào, thấy hắn xoay xoay bả vai liền thành thục tiến lên xoa bóp vai và cánh tay cho Bùi Thanh Hoằng.
Là thư đồng bên cạnh Bùi Thanh Hoằng, Thập Cửu đã học không ít cách xoa bóp hầu hạ chủ tử kiểu này. Theo Bùi Thanh Hoằng đã nhiều năm, hắn rõ nhất chủ tử nhà mình có những tật xấu gì. Bùi Thanh Hoằng thoải mái vô cùng, chẳng mấy chốc cánh tay đã không còn tê dại đến vậy.
Thập Cửu nhận được vài lời khen ngợi của Bùi Thanh Hoằng, y quan hôm nay của Bùi Thanh Hoằng cũng do hắn phụ trách như mọi ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!