Thái thượng hoàng và Hoàng đế ngồi trên đài cao, phải kín đáo ngước đầu lên, thậm chí là nhón chân mới có thể nhìn rõ gương mặt của Thái thượng hoàng. Sau khi thấy diện mạo của Thái thượng hoàng, triều thần cùng Bùi Thanh Hoằng lặng lẽ rụt cổ về vị trí ban đầu, bày ra dáng dấp thần tử ôn hòa lương thiện cung kính cần kiệm.
Dung mạo dưới mặt nạ khiến đại đa số triều thần và Bùi Thanh Hoằng chấn kinh một phen, ai ai cũng đồn rằng vẻ ngoài của Thái thượng hoàng quả thực xấu xí, tốt hơn thì là gương mặt tầm thường. Không ai trong số các triều thần ở đây còn nhớ dung mạo thực sự của Thái thượng hoàng, bởi vậy bọn họ tin lời đồn đại này tới bảy phần mười. Họ đã chuẩn bị tinh thần để trông thấy diện mạo xấu tới kinh thiên động địa, lại đột nhiên thấy một gương mặt anh tuấn ngút trời, chẳng trách lại chấn động đến vậy.
Các lão thần vừa thấy Thái Thúc Lan liền cho rằng dung mạo của y giống Kiến Long đế thời xưa, ngũ quan tinh xảo như thể được điêu khắc từ ngọc thạch thượng hạng, hợp lại khiến người cảm thấy không hề thô tục cuồng dã mà anh tuấn vô song, thêm mười phần khí thế hoàng gia, là một mỹ nam chân chính, hoàn toàn không khiến người cùng giới có cảm giác ẻo lả mà sinh ra tâm tư khinh nhờn, càng tuyệt đối không thể đặt cạnh hai chữ xấu xí và tầm thường...
Bùi Thanh Hoằng chưa từng gặp Kiến Long đế, nhưng nghe tiếng rì rầm của triều thần vẫn có thể hiểu rõ một hai. Con mắt hẹp dài của Thái Thúc Lan tương tự như mắt phượng của Kiến Long đế, Nguyên Duệ đế. Có điều đuôi mắt của Kiến Long đế hơi xếch lên, là một đôi mắt đào hoa đa tình, còn mắt của Nguyên Duệ đế lại càng dài nhỏ, khiến gương mặt càng thêm ôn hòa.
Thái thượng hoàng quả là một mỹ nam, nhưng ngoài mỹ ra vẫn còn vài điều. Có lẽ do đeo mặt nạ quá lâu, da mặt của y còn trắng hơn cả những công tử đắp ngũ thạch tán*, xem ra Thái Thúc Lan cũng không quá khỏe mạnh. Thị lực của Bùi Thanh Hoằng rất tốt, đương nhiên sẽ không bỏ sót sự bất thường ở đuôi mày bên mắt phải của y. Da nơi đó có màu đỏ nhàn nhạt, hơi sưng lên đôi chút, đó là một vết sẹo vẫn chưa biến mất hoàn toàn.
*Ngũ thạch tán: loại thuốc bột được tán nhỏ từ thạch nhũ, thạch anh tím, thạch anh trắng, đá lưu huỳnh và hồng ngọc.
Bùi Thanh Hoằng liền nhớ tới một tin đồn được lan truyền trong bách tính, năm đó khi Kiến Long đế còn tại vị, trong cung xảy ra một trận hỏa hoạn lớn. Cung nữ sinh ra Nhị hoàng tử mất mạng chính vì sự kiện này, Nhị hoàng tử Thái Thúc Lan cũng bị bỏng, dung mạo cực kỳ xấu xí. Bởi vậy y mới được Kiến Long đế ban cho một chiếc mặt nạ bạch ngọc được chạm khắc hoàn mỹ, từ đây trở thành mặt nạ kỳ quái được nhân dân lan truyền.
Nửa đầu của lời đồn hiển nhiên là lời nói vô căn cứ, bởi khi xảy ra trận hỏa hoạn, mẹ ruột của Nhị hoàng tử hoàn toàn không xuất hiện trong cung điện, sao có thể mất mạng vì vụ cháy đó chứ? Có điều bây giờ nhìn lại, một phần của lời đồn hẳn là sự thực. Rất có thể Thái thượng hoàng vẫn luôn mang mặt nạ để che đi vết bỏng trên mặt, hiện tại dấu vết đã tiêu đến gần như không thể thấy được nữa nên mới tháo chiếc vỏ bọc này xuống.
"Các khanh ngẩng đầu lên." Thái thượng hoàng lên tiếng, các triều thần – bao gồm cả cha con Bùi gia
- liền dồn dập ngước lên nhìn đài cao.
Giọng nam khàn khàn trầm thấp hỏi: "Các ngươi cảm thấy dung mạo trẫm thế nào?"
Kim Loan điện im lặng một chốc, sau đó lập tức nhao nhao lên, có người nói: "Dung mạo của bệ hạ tựa như người trời, dù Minh Duyệt còn sống cũng không thể sánh với nửa phần phong thái của bệ hạ." Minh Duyệt là tên của một mỹ nam trong lịch sử Đại Lam.
Lại có người nói: "Dung mạo của bệ hạ quả thực là độc nhất trong mấy vạn, không có nam tử nào trên thế gian này có thể sánh với ngài." Các đại thần khen mồm năm miệng mười, đại ý đều giống nhau, chỗ nào của Thái thượng hoang cũng đẹp tuyệt vời, là mỹ nam hiếm thấy trên đời, không có nam tử nào đẹp hơn y, khí khái hơn y, không ai có khí chất thanh nhã như y, so với y tất cả đều cục mịch quê mùa...
Ngay cả tiểu Hoàng đế ngồi cạnh Thái thượng hoàng cũng khen ngợi theo đến là nhiệt tình, dù bình thường cậu vẫn hay phỉ báng đối phương là một tên mặt nát xấu xí, nhưng sau khi thấy gương mặt thật của y sau chiếc mặt nạ, những lời ca ngợi của cậu cũng không tính là trái lương tâm.
Dù sao thì ai cũng thích nghe lời tán dương, không có ai khiến Thái thượng hoàng phật ý. Sau khi bá quan văn võ tung hô Thái thượng hoàng ngút trời, đột nhiên Bùi Thanh Hoằng bị nhắc tên.
"Bùi ái khanh thấy thế nào?" Thái thượng hoàng vừa dứt lời, phản ứng đầu tiên của đại thần là nhìn Tả tướng Bùi Diên đứng ngay hàng đầu, sau đó đồng loạt hướng về phía Bùi Thanh Hoằng.
Dưới ánh mắt chăm chú của triều thần, Bùi Thanh Hoàng ung dung hướng về phía nam nhân trên đài cao xa xa, cúi đầu nói: "Thanh cao thoát tục, khoáng đạt khí khái, ngay thẳng liêm khiết." Trong ký ức đời trước của hắn, lời này dùng để hình dung một vị mỹ nam thời kỳ Ngụy Tấn, ca ngợi cử chỉ của y thanh thoát an nhiên, khí chất phóng khoáng phiêu dật.
Thái độ của hắn rất tự nhiên, gương mặt cũng chân thành vô cùng. Được một người vốn là mỹ nam khen quả nhiên là sướng tai hơn nhiều so với mấy lão già. Thái Thúc Lan nhìn thẳng vào hắn một lát, ánh mắt mang theo ý tán thưởng, gương mặt cũng dãn ra mấy phần.
Thấy vẻ mặt của Thái thượng hoàng tốt hơn đôi chút, quan chức lại phụ họa không ngớt, thổi phồng khí chất của Thái thượng hoàng đến mức thiên hạ vô song. Sau khi văn võ bá quan đã dốc hết vốn liếng từ vựng, ca tụng khí chất bá vương các loại, Thái thượng hoàng mới ho nhẹ hai tiếng: "Được rồi, hôm nay trẫm đặc biệt tháo mặt nạ xuống không phải để nghe các ngươi tâng bốc.
Các ngươi đã nhớ rõ diện mạo của trẫm chưa?"
"Nhớ rõ!" Triều thần già trẻ đồng thanh đáp lời, âm thanh còn nghiêm chỉnh hơn so với các học sinh trả lời phu tử.
"Nhớ rõ là tốt rồi. Trẫm hy vọng sau này khi chạm mặt các chư vị đại thần ở ngoài triều sẽ không phát sinh chuyện gì khiến trẫm khó xử." Bách tính không biết Hoàng đế trông thế nào, cũng không thể tùy tiện chiêm ngưỡng thiên nhan, nhưng ai ai cũng biết Thái thượng hoàng đương triều mang mặt nạ bạch ngọc. Nếu y đeo chiếc mặt nạ này ra ngoài, lập tức sẽ trở thành tấm bia ngắm sáng chói.
Y cảnh cáo sớm một chút, sau đó có thể thuận tiện dùng khuôn mặt này để dạo quanh kinh thành. Triều thần dồn dập đáp lời: "Vi thần sẽ nhắc nhở con cháu trong gia tộc, tuyệt đối không để bệ hạ lo lắng."
Nhận được sự bảo đảm của văn võ bá quan, mặt nạ bạch ngọc bị Thái thượng hoàng nghiền nát ngay lập tức. Chiếc mặt nạ làm bạn với y gần mười năm hóa thành bột trong nháy mắt, bay trong không khí.
"Chúc mừng bệ hạ!" Âm thanh lanh lảnh của Thường Tú công công đánh vỡ sự im lặng của Kim Loan điện, bá quan văn võ cuống quýt phụ họa, ca ngợi Thái thượng hoàng võ công cao cường.
Sau khi kết thúc lâm triều, các quan lại thân thiết liền túm năm tụm ba lại, nhỏ giọng thảo luận dáng dấp của Thái thượng hoàng cùng những ý tứ trong lời của y. Viên thị lang Viên Vũ đi theo Bùi Thanh Hoằng cũng cảm khái vạn phần về dung mạo của Thái thượng hoàng: "Khi trước nghe đồn Thái thượng hoàng xấu xí tựa quỷ Dạ Xoa, nhưng hóa ra bệ hạ lại là mỹ nam mười phần mười.
Quả là không thể tin tưởng mấy lời đồn nhảm ngoài chợ!"
Nói xong điều này, hắn lại nghĩ tới khí thế của Thái thượng hoàng khi nghiền nát mặt nạ thành bột: "Cũng không phải hoàn toàn không thể tin được, võ nghệ của bệ hạ quả là xuất sắc như đồn. Không biết phải dùng sức lực lớn đến đâu, đáng tiếc ngọc thạch vô giá lại trở thành nắm bụi như vậy."
Bùi Thanh Hoằng chỉ nghe Viên Vũ cảm khái, không nói gì nhiều. Hắn không tiếc ngọc thạch, nhưng lại rất có hứng thú với lý do Thái thượng hoàng nghiền nát mặt nạ. Nhưng đó là bí mật hoàng gia, người làm thần tử như hắn không thể thăm dò.
Hai người bước về nơi làm việc của bộ Công, khi tới cổng lớn, Tiết công công Tiết Thành hầu hạ bên người Hoàng đế ngăn Bùi Thanh Hoằng lại: "Bệ hạ lệnh cho tiểu nhân chờ Bùi đại nhân ở chỗ này. Hoàng thượng đang ở Hoàng Dương cung, thỉnh Bùi thái phó đi cùng tiểu nhân."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!