Thấy Lan Mân có vẻ thất vọng, Bùi Thanh Hoằng lên tiếng trấn an đối phương, ban đầu định lấy món quà ra sớm một chút, nhưng sau khi suy nghĩ một hồi vẫn là thôi.
Dù Lan Mân có nguyện ý hay không, sinh nhật của Thái thượng hoàng và y là cùng một ngày vẫn là sự thật không thể thay đổi. Bùi Thanh Hoằng chỉ có thể báo trước cho đối phương để y chuẩn bị tâm lý, sau đó tận lực trở về sớm một chút, nói không chừng vẫn có thể cho người ấy niềm vui bất ngờ.
Về lễ vật sinh nhật của hai người, dĩ nhiên hắn quyết định để lại ngọc bội mang về từ chỗ Vương sư phó làm quà sinh nhật đầu tiên cho Lan Mân. Thọ lễ dâng cho Thái thượng hoàng được hắn đổi thành một món đồ hiếm lạ đắt tiền được mua ở nước ngoài, đó là một chiếc kính viễn vọng có thể nhìn ra xa rất rõ.
Đối với Bùi Thanh Hoằng có hai đời ký ức thì kính viễn vọng cũng không phải đồ vật gì quá hiếm có, nhưng với bách tính Lam quốc, thậm chí là đối với Thái thượng hoàng, đây hoàn toàn có thể coi là một bảo vật.
Ở thời đại này bất kể là Đại Lam giàu có hay ngoại quốc, thậm chí những nơi vượt ngoài đại dương, thủ công nghệ chế tạo thủy tinh và đánh bóng thấu kính đều vô cùng lạc hậu.
Mà những kiến thức đời trước của Bùi Thanh Hoằng lại không đủ để hắn làm ra máy bay đại pháo ở Lam quốc, cũng không thể cải tiến các ngành thủ công nghiệp này quá nhiều.
Bất kể là tiền tài hay điều kiện của Lam quốc cũng đều không cho phép, hơn nữa đời trước đây cũng không phải lĩnh vực chuyên môn của hắn. Dù hắn nhớ được rất nhiều biện pháp hiện đại chế tạo đồ mỹ nghệ, nhưng không có sự hỗ trợ của khoa học kỹ thuật phát triển như kiếp trước thì căn bản không thể làm ra thành phẩm.
Nói tóm lại, khi mua món đồ này Bùi Thanh Hoằng đã bỏ ra không ít, trong thời đại này nó quả thực là bảo vật hiếm có. Càng quan trọng hơn chính là giá trị quân sự cực cao đằng sau kính viễn vọng này, chắc chắn nó sẽ là món đồ khiến Thái thượng hoàng xem trọng cùng yêu thích.
Phụ thân Tả tướng của hắn muốn dâng tặng Thái thượng hoàng một pho tượng Phật Di Lặc do đích thân Diệp thị chọn. Pho tượng này từng được một vị trụ trì đã đắc đạo khai quang, được điêu khắc từ một khối bạch ngọc hoàn chỉnh. Phỏng đoán, đây là một trong những thọ lễ đáng giá nhất Thái thượng hoàng nhận được.
Sau khi từ cung trở về, Bùi Thanh Dật làm tổ ở trong thư phòng vẽ bách phúc đồ làm lễ vật sinh thần, ngay cả Bùi Thanh Lân không phải triều thần cũng tràn đầy phấn khởi muốn gửi thọ lễ cho vị trong cung kia.
"Ta muốn trở thành Phiêu Kỵ đại tướng quân (tên chức vụ), vì Đại Lam mà mở rộng lãnh thổ!" Sau khi dùng bữa trưa, lúc đề cập đến quà tặng cho Thái thượng hoàng Bùi Thanh Lân liền thốt lên một câu như vậy.
Diệp thị ngồi bên cạnh chỉ cười lắc lắc đầu, Diệp Uyển Oánh cũng ra sức cười nhạo cậu không thiết thực.
Diệp Uyển Oánh thân hình nhỏ hắn, dung mạo ngọt ngào, hàm răng trắng đều tăm tắp, nhưng một khi cái miệng anh đào nhỏ nhắn đã hé ra chê cười Bùi Thanh Lân thì đặc biệt không nể mặt mũi: "Thôi đi, tay chân gầy guộc bé xíu này của ngươi đi tắm cho ngựa của Phiêu Kỵ đại tướng quân hay làm lính bếp núc thì tạm được. Ngay cả ca ca ta ngươi còn đánh không lại, cả ngày mơ mộng đến thứ đâu đâu."
Quan phục của huynh trưởng Diệp Uyển Oánh màu đỏ nhạt, đai lưng vàng, là quan ngũ phẩm bình ổn phương xa. Người đó lớn hơn Bùi Thanh Lân mười lăm tuổi, cũng từng xuất chinh vài lần, đương nhiên bỏ xa cậu về cả võ nghệ và kinh nghiệm. Diệp Uyển Oánh đi theo vị huynh trưởng này, cũng có chút quyền cước công phu, khi nhỏ từng đánh Bùi Thanh Lân đến phát khóc, liền đắc ý mang cái này ra chế nhạo cậu suốt ngày.
Bùi Thanh Lân quay đầu đi, mặt cau mày có không thèm để ý tới nàng: "Nữ nhân chính là loại tóc dài não ngắn, nam tử hán đại trượng phu đây không tính toán với loại tiểu nữ như ngươi."
"Ngươi có ý gì?! Tóc của di mẫu còn dài hơn ta, so với ta tóc ngươi cũng chẳng ngắn hơn bao nhiêu, ngươi nói ai là tiểu nữ tử?!" Diệp Uyển Oánh lập tức xù lông giơ chân lên.
"Nương là mẫu thân ta, ngươi bằng được một phần của người sao? Ngươi còn chẳng sánh nổi một nửa của đại tẩu nữa kìa." Bùi Thanh Lân hiển nhiên không phải người thương hoa tiếc ngọc, nói năng cũng không chịu nhường nhịn Diệp Uyển Oánh nửa phần, hừ lạnh hai tiếng rồi đứng lên, nói với Diệp thị và Bùi Diên "buổi trưa an lành" rồi cầm tên đi luyện bắn cung.
Diệp Uyển Oánh liền phụng phịu tố khổ với Diệp thị: "Di mẫu người xem Tam biểu ca kìa, hắn lại dám đối xử với ta như vậy!"
Diệp thị lại không an ủi nàng như trong tưởng tượng, ngược lại tương đối lạnh nhạt nhắc nàng nên tuân thủ quy củ, đứng lên bỏ lại nàng.
Diệp Uyển Oánh quay mặt muốn tìm Vinh Hân biểu tẩu, đáng tiếc hôm qua đối phương bị tức chết rồi, hôm nay không có tới đây. Nàng càng không mong chờ gì ở đại biểu ca, liền tha thiết nhìn Bùi Thanh Hoằng mong được an ủi vài câu.
Nam tử diện mạo ôn hòa, tính khí cũng dịu dàng nhất phủ chỉ cười cười với nàng rồi cùng nam thê của mình rời đi.
Đến khi đã cách xa Diệp Uyển Oánh, Lan Mân mới lên chức biểu tẩu của nàng mới thấp giọng hỏi chuyện: "Biểu muội cùng Tam đệ là thế nào vậy?" Y không quen biết Diệp Uyển Oánh, đương nhiên không gọi khuê danh của nàng một cách thân mật.
"Chuyện đó ngươi không cần để tâm, tính tình của biểu muội Uyển Oánh hơi thất thường, không thích hợp với Tam đệ. Nếu nàng quấn lấy ngươi, có một cách để tách ra. Nàng ghét nhất là bị người khác dạy bảo."
Tính tình Diệp Uyển Oánh quả thực trẻ con quá mức, có sở thích yêu ngươi liền muốn bắt nạt ngươi, nhưng không phải ai cũng thích loại quan tâm đặc biệt này, chí ít là Bùi Thanh Lân không có chút hảo cảm nào với nàng.
Bùi Thanh Hoằng đương nhiên biết tâm tư của vị biểu muội này, có ý định tình chàng ý thiếp cũng cũng không phải là không thể. Chỉ là Bùi Thanh Lân thật sự không thích Diệp Uyển Oánh, bởi vậy hắn tuyệt đối sẽ không cưỡng ép tác hợp hai người. Huống chi theo ký ức của hắn, tốt nhất là anh em họ hàng không nên ở bên nhau, nếu không rất dễ sinh ra hài tử không bình thường.
Lan Mân gật gật đầu: "Nam nữ thụ thụ bất thân, ta sẽ chú ý. Chỉ là hôm nay thấy hai người bọn họ, đột nhiên nhớ ra Tam đệ cũng đã đến tuổi kết hôn, hơi bùi ngùi một chút mà thôi. Không biết phụ mẫu định để Tam đệ lấy vợ khi nào?"
"Tam đệ nhỏ hơn ta sáu tuổi, nói chuyện cưới vợ vẫn còn quá sớm. Phụ mẫu ta cũng không đồng ý chuyện này, hơn nữa mẫu thân muốn cho Tiểu Kỳ cưới một vị quý nữ. Nói chung ở trước mặt phụ mẫu, tốt nhất ngươi đừng đề cập đến chuyện kết hôn của Kỳ Diên."
Bùi Diên từng ngầm biểu thị bất mãn với Diệp Uyển Oánh, ngay cả Diệp thị luôn thương yêu cháu gái ngoài mặt cũng có thái độ phản đối ngoài dự liệu của hắn. Khi hắn hỏi liền lắc đầu: "Đại ca ngươi cưới phải một Vinh Hân như thế, ngươi lại đi cưới một nam nhân. Kỳ Diên nhất định phải tìm được nữ nhân mình thương yêu, gia thế cũng phải tương đương mới được.
Uyển Oánh còn quá nhỏ, ở cùng Kỳ Diên không có kết quả."
"Ta hiểu, chỉ là còn một điều. Tam đệ muốn làm tướng quân, võ nghệ cũng không tồi. Nhưng dường như phụ mẫu không bằng lòng để đệ ấy tập võ?" Phu thê Tả tướng có kỳ vọng rất lớn với con cái, cũng không phải người cổ hủ, điểm này có thể thấy được từ chuyện Bùi Thanh Hoằng cưới nam thê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!