Nếu không phải vì hôn sự với Bùi Thanh Hoằng thì có lẽ cũng chẳng ai để tâm đến Lan Mân ở tiểu viện hẻo lánh của Lan phủ. Năm đó mẫu thân Lan Mân bị một tên lòng lang dạ sói phụ lòng, làm lớn bụng trước khi thành thân, tin đồn truyền đi khắp nơi làm bại hoại gia môn Lan phủ. Sau khi sinh hạ Lan Mân không bao lâu bà liền nhắm mắt xuôi tay do tích tụ tâm bệnh.
Cũng may Lan phụ Lan mẫu là người rộng lượng, đồng ý nuôi nấng Lan Mân, tuy nhiên không được phép gặp người ngoài. Y bị đưa tới một tiểu viện nhỏ, những vật dụng cần thiết đều được đưa đến. Chỉ cần không đến tiền viện, không gây chuyện bên ngoài, tất cả mọi người trong Lan phủ đều mặc kệ y.
Ai ngờ biểu muội của Lan Mân lại đem bức họa được y tặng khi trước này ra ngoài chơi đùa, đùng một cái gây ra chuyện lớn như vậy. Tổ phụ tổ mẫu Lan Mân tạ thế cũng đã được vài năm, hiện giờ gia chủ Lan phủ là cậu của y, họ vốn cũng chẳng thân thiết gì, chắc chắn sẽ không đắc tội quý phủ vì Lan Mân.
Bà mai thường nói số mệnh là của cha mẹ, đương nhiên Lan Mân không có quyền lựa chọn giống như Bùi Thanh Hoằng. Khi người của Bùi gia tới cũng không có ai phái người đến báo cho y để ra gặp mặt, sau khi người đi rồi mới phái hạ nhân đến tiểu viện của Lan Mân nói một tiếng lấy lệ. Cũng chẳng có ai thèm quan tâm Lan Mân có nguyện ý gả cho một nam nhân hay không.
Ngoài gã hạ nhân tới báo tin khi nãy, biểu muội lúc trước đem bức họa của Lan Mân đi lung tung cũng tới tiểu viện: "Biểu ca thủ đoạn của ngươi thực không tồi! Nghe nói Bùi nhị công tử nhìn người trước rồi mới chọn ngươi, thật giống nương ngươi, không biết xấu hổ, không biết liêm sỉ! Nếu không phải vì ngươi, chắc chắn Bùi nhị công tử sẽ để ý tới ta!"
Nàng vừa dứt lời, chiếc bút của Lan Mân liền xẹt qua búi tóc nàng như một mũi tên, sau đó cắm thẳng tắp vào cây cột phía sau nàng. Bị dọa đến ngây người, Lan Y Y cứng ngắc mà xoay đầu sang, mặt xanh xanh trắng trắng miễn cưỡng nói một câu rồi chạy trối chết: "Một tên câm điếc mà cũng dám khi dễ ta, ngươi đợi đấy! Ngươi vào Bùi gia chắc chắn sẽ không được yên ổn ngày nào đâu!"
Dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương, bị tên thủ hạ đứng phía sau ra tay dọa một chút liền sợ mất mật, còn Lan Mân từ đầu tới cuối đều ngồi một chỗ chuyên tâm vẽ tranh, bất động như núi.
Đợi đến lúc Lan Mân cuốn bức tranh hoàn chỉnh lại, tên hạ nhân câm mới dám liếc mắt nhìn một chút, quả nhiên người trong tranh chính là phu quân tương lai của chủ tử hắn, Nhị công tử Bùi gia, Thượng thư bộ Công Bùi Thanh Hoằng.
Bức tranh này vẽ Bùi Thanh Hoằng mặc triều phục của Thượng thư bộ Công, toàn bộ xiêm y đều là màu đỏ, chỉ có nội y bên trong được làm từ lụa trắng, ngoài ra thì kiểu dáng giống như đúc triều phục của các vị quan khác, khiến khuôn mặt vốn đã tuấn tú của hắn nay càng thu hút hơn.
Nhưng điều này không phải trọng điểm, ai làm quan đương triều hẳn sẽ thấy, triều phục trong tranh cùng ngoài đời giống hệt nhau, không có nửa điểm khác biệt, mà tư thái của người trong bức họa lại chính là bản sao của Bùi Thanh Hoằng lúc lên triều. Một người yêu thích thanh tĩnh, ít khi ra khỏi cửa như Lan Mân sao có thể vẽ được thần thái của Bùi nhị công tử không sai một điểm thế này?
"Chủ tử, ngài thật sự phải gả cho Bùi nhị công tử sao?" Người đang nói chuyện chính là kẻ đã bị Lan Y Y mắng là thứ câm điếc, tuy thanh âm của hắn khàn khàn khó nghe nhưng thực ra vẫn có thể nói được.
"Lời đã nói ra như bát nước bị hắt đổ. Mặt khác, muốn nắm rõ nội bộ của Bùi gia, xâm nhập vào là cách tốt nhất không phải sao?"
"Vậy thỉnh chủ tử cẩn thận với Vinh Hân quận chúa. Nàng cũng chẳng biết thân phận thật của chủ tử, lỡ đâu lại ngáng chân chủ tử vào lúc đại hôn thì quả thực không ổn. Dù sao nàng cũng chỉ là một nữ nhân, thủ đoạn cũng không quang minh chính đại được như nam nhân."
"Vinh Hân bị cái gì vậy, rõ ràng là gả cho Bùi Thanh Dật, vậy thì liên quan gì tới Bùi Thanh Hoằng chứ?"
Cho dù không ra ngoài cửa, suốt ngày ru rú trong nhà đi chăng nữa y cũng biết nàng đã được gả cho Bùi Thanh Dật, lúc trước hôn lễ của nàng lớn đến vậy, lại còn là hôn sự được ngự ban. Dân chúng toàn Yến thành đều biết, hôn sự ấy là do Vinh Hân quận chúa năn nỉ phụ thân mình là Vinh thân vương thỉnh cầu.
Thái thượng hoàng hiện tại cũng chính là Nguyên Phong đế thời bấy giờ hạ chỉ ban thưởng hôn sự, khi ấy người đời đều gọi họ là đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, hôn nhân mỹ mãn. Bản thân đã có phu quân, tuy rằng tính cách Vinh Hân có phần ngang ngược nhưng chỉ cần không có Diệp thị bày mưu tính kế, nàng chẳng có lý do gì để làm khó dễ "em dâu" tương lai của mình cả.
"Chủ tử, ngài không để tâm đến Vinh Hân quân chúa nên không biết là phải, thực ra bấy lâu nay nàng vẫn luôn ái mộ Nhị công tử đó!"
Lan Mân đang đóng dấu ấn ký của mình lên bức họa, nghe câu nói này xong ấn ký đỏ liền "bụp" một cái rơi xuống đất: "Nói rõ ràng cho ta nghe mọi chuyện rốt cuộc là thế nào."
Tôi tớ kia liền đằng hắng một tiếng rồi từ từ kể hết tất cả nguyên do trong đó: "Từ trước đến nay người Vinh Hân quận chúa ái mộ vẫn luôn là Bùi nhị công tử. Chỉ là khi ấy Bùi đại công tử vẫn chưa định hôn sự, từ trước đến nay nào có đạo lý đệ đệ lại định hôn trước huynh trưởng chứ? Huống hồ Tiên đế còn cho phép Nhị công tử tự định đoạt hôn sự của mình. Còn Vinh thân vương chỉ biết nữ nhi của mình muốn thành thân cùng công tử Bùi gia, thế là hắn liền vác bản mặt già tới cầu thân.
Mà năm đó trên dưới Bùi gia chỉ có một mình Bùi đại công tử đủ tuổi để thành thân, vậy nên Thái thượng hoàng liền chuẩn tấu cho Vinh Hân quận chúa kết nghĩa phu thê cùng Bùi Thanh Dật. Quân vô hí ngôn (vua không nói chơi), Vinh Hân quận chúa đương nhiên phải gả cho Bùi đại công tử."
Tai vách mạch rừng, hiện tại Lan Mân là thê tử tương lai của Bùi Thanh Hoằng, còn có thể là thê tử duy nhất, người hầu đương nhiên không dám tùy tiện nói bậy.
"Bùi đại công tử không phải cũng là người rất tốt hay sao? Tại sao nàng gả chồng đã được ba năm rồi mà vẫn chưa chết tâm?" Lan Mân khó lòng mà tin được, Bùi đại công tử thiên tư hơn người, tuy rằng không thể so sánh được với Bùi Thanh Hoằng danh cao khí ngạo nhưng vẫn là một ý lang quân tốt trong lòng các nữ tử, khi vẫn còn là một thiếu niên tự do cũng câu được không biết bao nhiêu hồn phách thiếu nữ.
Lúc trước y ban thưởng hôn sự là do thấy Vinh thân vương thật đáng thương, coi như chừa lại một ít mặt mũi cho lão nhân gia. Miễn cưỡng đem Bùi đại công tử tốt đẹp biết bao cho một Vinh Hân quận chúa dữ dằn man rợ, ai ngờ lại ban hôn sai người.
Người câm kia nuốt nước bọt một cái rồi nói tiếp: "Ngài không biết rồi, Bùi đại công tử kia tuy dung mạo đẹp thật đấy, nhưng..."
....
"Đẹp thì để làm cái gì, một cái đầu gỗ hỏi không được đáp cũng không xong!" Vừa nghe thị nữ nhắc tới phu quân mình nữ tử xinh đẹp kia liền bừng bừng lửa giận.
Chuyện nàng bất mãn phu quân của mình cũng không phải ngày một ngày hai, một đám người lập tức câm miệng không dám nhiều lời. Vinh Hân quận chúa tức giận không thôi, ra đến cửa lại quay phắt về, ném đồ vật trong phòng lung tung rồi lại ủ rũ ngồi xuống. Nàng tuyệt đối không muốn bộ dạng đanh đá chanh chua của mình bị người trong lòng thấy được.
Suy nghĩ một hồi nàng liền sai tỳ nữ vấn giúp nàng một kiểu tóc đơn giản xinh đẹp, thay một bộ y phục đẹp đẽ, tốt nhất là trang điểm thêm một chút để qua chỗ Bùi Thanh Hoằng.
Tính tình của nàng cũng thật đa dạng, để Bùi Thanh Hoằng thích, mỗi lần Bùi gia có yến tiệc nàng đều diễn một bộ dạng ôn thuận dịu dàng, nguyên nhân là vì Bùi Thanh Hoằng thích người ôn nhu. Bùi nhị công tử không thích kiểu phụ nữ đầu toàn trang sức thì mỗi lần ra khỏi cửa nàng đều không đeo nhiều vàng bạc châu báu. Bùi nhị công tử cảm thấy nữ tử ăn mặc thanh nhã rất đẹp, nàng liền ăn mặc trang điểm theo sở thích của hắn.
Tóm lại Bùi Thanh Hoằng thích dạng phụ nữ thế nào nàng liền biến mình thành dạng đó. Tuy Bùi Thanh Dật cũng hấp dẫn không ít ánh mắt của nữ tử nhưng hắn là kẻ ngốc, hoàn toàn không phải ý trung nhân trong mộng của nàng. Nữ nhân tốt thì nên toàn tâm toàn ý thích một người, ngay cả thị nữ bên cạnh cũng biết nàng thích Bùi Thanh Hoằng, không ngờ cha cũng đồng ý giúp nàng, kết quả hôn sự mong cầu bấy lâu lại thành cùng Bùi Thanh Dật!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!