Lan phủ người ta vô cùng chú ý quy củ, đối với yến tiệc hồi môn đặt mua lần này cũng chỉ bảo người không được gây ra bất cứ sai lầm nào, hoàn toàn làm dựa theo lúc nữ nhi của gia chủ về thăm bố mẹ.
Đương nhiên cũng không phải hoàn toàn không có sự khác biệt. Tất cả tân nương hồi môn đều đặc biệt có một phân đoạn biểu đạt tình cảm với trưởng bối không ngừng, cảm tạ ân dạy dỗ của trưởng bối. Phụ mẫu Lan Mân không còn ở nhân thế, lễ vật liền tặng cho gia chủ Lan phủ.
Mặt mũi gia chủ Lan gia xé không rách nổi, toàn hư tình giả ý, lời nói cử chỉ của Lan Mân cũng hoàn toàn không nhìn ra y có ý "cảm tạ không thôi". Hai cậu cháu hoàn toàn dựa theo quy trình mà nói mấy lời khách sáo.
Nguyên nhân cũng bởi không biết cha ruột của Lan Mân là ai, y lại lấy nam tử xuất giá. Yến tiệc hồi môn vốn có phân đoạn cha vợ con rể cùng nhau biểu diễn tài hoa để bày tỏ tình nghĩa, nay đã bị hủy bỏ.
Bùi Thanh Hoằng hoàn toàn không hề có ý nghĩ xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với người họ Lan. Mà xem ra, đối với cữu cữu Lan Mân, việc cháu ngoại của mình được gả cho một nam nhân xuất sắc cũng chẳng phải chuyện gì đáng để kiêu hãnh. Lan Mân được gả cho nam nhân càng ưu tú, cái tát lên mặt của gia chủ lại càng đau.
Đến khi yến tiệc hồi môn tưng bừng kết thúc, Bùi Thanh Hoằng liền cùng Lan Mân từ tiền viện vô cùng náo nhiệt về tới tiểu viện của Lan Mân. Nơi này nhỏ như lòng bàn tay, còn không bằng một nửa khuê các của tiểu thư Lan Uyển của Lan gia năm đó, tuy nhiên lại vô cùng thanh nhã, êm ả vắng lặng, là nơi giản dị rất thích hợp để đọc sách.
Vì Lan Mân còn phải quay về, Lan gia cũng không sa thải mấy lão nhân trong viện. Chỉ là bạc hàng tháng của bọn họ đều được trích ra từ sính lễ của Bùi gia, Lan Mân cũng đặc biệt để lại một số tiền để duy trì vài người chăm sóc tiểu viện của mình, bảo đảm dù khi nào trở về y cũng có thể ở trong căn nhà sạch sẽ ngăn nắp.
Khi Bùi Thanh Hoằng đẩy cửa ra có chút kinh ngạc, trong viện trong phòng treo vô số bức tranh đủ loại kiểu dáng, đếm sơ qua phỏng chừng có vài trăm bức. Giấy vẽ lớn nhỏ không giống nhau, số nhiều chưa từng được mang ra trang trí. Trong đó tranh phong cảnh sơn thủy chiếm đa phần, hơn nữa đại đại đa số đều mang sắc điệu vắng lặng, lạnh lẽo, phong cách mang lại cảm giác cô độc.
Có một số người, do dù vẽ cảnh mẫu tử hòa thuận vui vẻ cũng khiến người ta có cảm giác nội tâm người vẽ vô cùng quạnh hiu, trống vắng.
Những tác phẩm này hiển nhiên không chỉ có một bộ được danh gia họa, hơn nữa vào bên trong xem, còn không ít thư pháp, tranh vẽ bút pháp non nớt.
"Tất cả đều là Tử Giác vẽ sao?" Bùi Thanh Hoằng như đang đi tham quan triển lãm, đầu tiên bức tới đằng trước, sau đó chậm rãi xem phía sau, hứng thú với bức nào liền nghỉ chân thưởng thức một hồi, bằng không liền vội vã lướt qua, lại cất bước đi xem bộ tranh khác.
Lão nhân đang quét cánh hoa hòe ngoài viện nhịn không được mà chen miệng: "Bẩm cô gia, tất cả đều do công tử vẽ, thất lạc lại càng nhiều. Những bức được bày trong kia do công tử họa lúc mười tuổi, trong ngăn tủ còn rất nhiều giấy vẽ chưa dùng tới, mấy chồng liền. Đáng tiếc công tử đã gả ra ngoài, giấy vẽ này cũng không cần tới nữa."
Bùi Thanh Hoằng liền quay mặt nhìn Lan Mân đứng bên cạnh mình, có vài phần hứng thú đối với lão sư đã dạy dỗ Lan Mân: "Tử Giác được lão sư nào chỉ bảo?"
Trên mặt người sau hiện lên màu hồng nhàn nhạt: "Cữu cữu chưa từng mời lão sư về dạy vẽ cho ta, đều là vẽ theo tranh phong cảnh ta đã từng thấy. Toàn bộ đều do nhàn rỗi không có việc gì làm nên vẽ nguệch ngoạc vài nét, thích liền lưu trữ, không đáng nhắc tới."
"Tử Giác thực sự quá khiêm tốn, năm đó lúc ta mười tuổi ngay cả một con chim cũng không vẽ nổi, lúc ấy còn bị tiên sinh trách cứ, nói ta cố ý vẽ sáo đen [1] hai mắt trắng dã cười nhạo ông ấy." Mặt Bùi Thanh Hoằng lộ vẻ hoài niệm.
"Sau đó thì sao, tiên sinh kia thế nào?" Lan Mân tò mò hỏi.
"Đương nhiên là bị ta chọc giận đến nỗi chạy mất rồi. Ông ấy cũng là lão sư dạy dỗ huynh trưởng, thường xuyên lấy huynh ấy ra so sánh với ta. Ta học ông ấy được hai năm, thường xuyên khiến tiên sinh tức giận đến run lẩy bẩy, năm đó câu tiên sinh nói nhiều nhất chính là trẻ con không dễ dạy. Nếu đổi lại là Tử Giác, chắn chắn mỗi ngày tiên sinh đều cười đến không khép miệng nổi."
"Ta nào có được như ngươi nói." Ngoài miệng Lan Mân khiêm tốn nhưng trên mặt cũng mang theo vài ý cười, hiển nhiên rất là hưởng thụ lời khen của Bùi Thanh Hoằng.
Đây là thói quen Bùi Thanh Hoằng dưỡng thành từ đời trước, là một lãnh đạo tiêu chuẩn, hắn cực kỳ am hiểu việc phát hiện đồng thời khai thác ưu điểm của người khác, càng không tiếc rẻ tự mình ca ngợi ưu điểm của đối phương. Có chút giật mình với lịch sử đen tối của bản thân, coi việc ủng hộ người khác là chuyện thường tình, nhưng dù sao hắn cũng thật sự cảm nhận được điểm xuất sắc của đối phương, nhất định là làm tốt hơn hắn.
Hơn nữa bởi vì lời khen của hắn xuất phát từ tấm lòng nên nhân duyên luôn tốt vô cùng, công nhân thuộc hạ đều gắng sức hơn bình thường, những người có ân tình cùng hắn cũng thường xuyên lui tới, rất hưởng thụ việc trò chuyện cùng hắn. Đời này từ khi tuổi còn nhỏ Diệp thị đã thường xuyên lôi kéo hắn đi xã giao.
Không cần bà dạy phải nói gì, Bùi Thanh Hoằng cũng có thể khen phu nhân tính tình không tốt nhất đến mở cờ trong bụng, năm đó giúp Diệp thị kéo được không ít mối làm ăn lớn.
Trong không khí vô cùng hòa hợp, Bùi Thanh Hoằng cùng Lan Mân xem bức tranh ở giữa rồi đi thêm vài bước, sau đó dừng lại trước bức tranh họa một nữ tử. Nữ tử trong tranh cùng Lan Mân giống nhau năm phần, dung mạo có vài phần yếu ớt nhưng trong mắt ánh lên sự kiên nghị, nhưng thật sâu bên trong lại có cảm giác tiêu điều bi thương.
Trong lòng Bùi Thanh Hoằng đã có đáp án nhưng vẫn lên tiếng hỏi: "Người trong bức họa là?"
Khóe miệng vốn đang giương lên của Lan Mân bị kéo xuống, ánh mắt trở nên sâu thẳm phức tạp: "Là gia mẫu, chỉ là khi ta còn nhỏ người đã qua đời. Ta cũng không nhớ rõ dáng dấp của người thế nào."
Bùi Thanh Hoằng khen người rất khéo, nhưng an ủi lại là điểm hắn tệ nhất. Sợ mình nói sai điều gì, khi an ủi người khác hắn luôn luôn ít nói, chỉ đặt tay lên vai đối phương, vỗ vỗ nhẹ xem như động viên.
Sau đó hắn lui hai bước, bái bức họa nữ tử phía xa một cái: "Nhạc mẫu đại nhân trên cao, tiểu tế [2] xin thề tại đây, nếu Tử Giác đối với Bùi Thanh Hoằng ta không rời không bỏ, không trái lời không lừa gạt, tiểu tế tất sẽ thương y che chở y, cả đời này nguyện chỉ vì mình y."
Bái xong hắn kéo Lan Mân lại cùng phát lời thề, nhìn đối phương nói xong mới lôi tay y vào phòng ngủ, dò hỏi Lan "tiểu bạch thỏ" da mặt bị thiêu đến đỏ bừng về chuyện cũ năm đó.
Tuy thám tử Bùi gia có thể điều tra ra rất nhiều, nhưng nghe chuyện từ chính miệng đương sư lại là một loại cảm giác khác. Nhìn ánh mắt không cho phép cự tuyệt của Bùi Thanh Hoằng, Lan Mân cân nhắc từ ngữ, từ từ kể tường tận sự tình Lan gia: "Có một số việc là ta nghe từ lão bộc hầu hạ mẫu thân, có lẽ năm ấy người tầm tuổi ta hiện tại, ấn tượng của ta với người cũng không đặc biệt rõ ràng.
Nhưng trong trí nhớ của ta, mẫu thân là người thực dịu dàng, nhưng lại thường xuyên âm thầm rơi lệ, nhớ lại sự tình trước kia sẽ cười vô cùng vui vẻ..."
Năm đó Lan lão phu nhân chỉ sinh một trai một gái, đó là mẫu thân Lan Mân – Lan Uyển và gia chủ đương nhiệm Lan gia – Lan Bồi. Lan Bồi thiên tư thông minh, Lan Uyển cũng cao nhã thanh khiết, theo tiên sinh dạy học của Lan gia học không ít sách, cũng coi như có thanh danh tài nữ, nhận hết tất cả sủng ái trên dưới Lan gia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!