Chương 15: Thẳng thắn mở lòng

Bùi Thanh Hoằng sửng sốt một chút: "Không phải là không thể, nhưng trước tiên ngươi nói là thỉnh cầu chuyện gì đã."

Lan Mân để Bùi Thanh Hoằng ngồi ở ghế trên, đứng lên cúi đầu: "Ta muốn cùng ngươi thẳng thắn một việc, hy vọng Mộc Chi không vì vậy mà tức giận, tổn thương thân thể của mình."

Bùi Thanh Hoằng nhìn y, thần thái bình tĩnh: "Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì, ta sẽ không tức giận."

"Ngươi thật sự không tức giận?"

"Ta không tức giận." Bùi Thanh Hoằng cảm giác thái độ này của đối phương cực kỳ giống cháu trai đời trước của mình, mỗi lần mắc lỗi đều đợi hắn đảm bảo trước rồi mới bằng lòng nhận sai.

"Nếu ngươi thật sự không tức giận thì ta sẽ nói. Kỳ thực là đêm đại hôn hôm đó, chúng ta vẫn chưa làm gì cả. Là ngươi ngất đi, sau đó ta tự tạo dấu vết trên người mình."

"Ngươi hạ mê dược ta?!" Thanh âm của Bùi Thanh Hoằng không khỏi cao lên vài phần.

Lan Mân lắc đầu: "Hôn phục hôm đó đã được huân hương, cùng hương trong lư hương tạo thành mê dược."

Bùi Thanh Hoằng rất nhanh đã bình tĩnh lại, đối phương chịu ngả bài khẳng định đã có tính toán khác, hắn lạnh giọng chất vấn: "Nếu đã vậy, tại sao ngươi không bị ngất xỉu, hôm đó ngươi ở trong phòng còn lâu hơn ta kia mà?"

Thanh nhiên thản nhiên trả lời: "Ta ăn giải dược trước đó. Thủ vệ Bùi gia nghiêm ngặt, không thể trực tiếp mang mê dược hay vũ khí vào. Nhưng tìm hiểu Bùi gia đốt hương gì trong phòng trước đó thì không phải chuyện khó."

Chắc chắn là không thể bôi mê dược lên hôn phục, hương liệu y dùng để huân quần áo cũng chỉ là dược liệu bình thường, sẽ không khiến thủ vệ hay nha hoàn chú ý.

Lông mày Bùi Thanh Hoằng nhíu lại, hắn vốn cho rằng Bùi gia canh giữ cũng đủ nghiêm ngặt, thế mà chỉ với một câu y đã đánh vỡ suy nghĩ này của hắn. Lan Mân là nhân vật thư sinh bạc nhược, vậy mà có thể lợi dụng dược vật làm cho hắn mê đảo, nhưng đây cũng chỉ là dưới tình huống đối phương không hề muốn làm hại mình.

Nếu y dùng độc dược, hẳn là hắn sẽ trực tiếp chết trong phòng. Tuy rằng chỉ cần Lan Mân còn muốn sống sẽ không làm như vậy, nhưng đổi lại nếu là kẻ một lòng muốn báo thù Bùi gia... Nghĩ đến đây Bùi Thanh Hoằng liền cảm thấy lạnh cả người, xem ra phương diện sơ hở này hắn phải bàn bạc lại với mẫu thân rồi.

Nhưng mà việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là xử lý Lan Mân đã. Tuy trên mặt hắn không có vẻ gì là tức giận, nhưng trong giọng nói lại mang theo vài phần châm chọc cùng khiêu khích: "Vậy hiện tại ngươi nói như vậy là ý gì? Thông suốt rồi? Muốn cùng ta quan hê thân mật?"

Hắn đứng dậy, ánh mắt quét từ trên mặt Lan Mân xuống nửa người dưới y, lại từ nơi đó nhẹ nhàng quay lại gương mặt Lan Mân.

Khuôn mặt thanh niên vốn trắng nõn nay lại đỏ ửng lên vì xấu hổ, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại càng thêm kiên định: "Đương nhiên không phải. Ta chỉ hy vọng, cũng là thỉnh cầu ngươi, có thể, có thể, có thể không làm loại chuyện này với ta dưới tình huống ta không ngờ tới được không?"

Dáng vẻ này của y thực giống một con thỏ nhỏ bạc nhược vô hại, đang thỉnh cầu con sói độc ác hắn đừng thương tổn y.

Trong lòng Bùi Thanh Hoằng càng thêm căng thẳng, hắn làm Nhị công tử Bùi gia, dù trong ngoài hời hợt, không học vấn không nghề nghiệp cũng có người vội vàng muốn gả cho hắn. Huống chi hắn thực sự vô cùng ưu tú, nếu không phải có người đưa bức tranh kia tới, hôn sự này chưa chắc đã thành, Lan Mân rốt cuộc là dựa vào cái gì mà ghét bỏ hắn như vậy?

Nghĩ đến đây, hắn bước vài bước lại gần Lan Mân, tiến lên từng bước từng bước, trực tiếp ép y đến tận vách tường: "Ngươi gả vào đại môn Bùi gia ta, liền có giác ngộ mới là, để phu quân ngươi ngày ngày bất động ngay bên cạnh thê tử của mình. Ngươi không cảm thấy yêu cầu này thật quá đáng sao?"

Lan Mân quay mặt sang bên khác, lỗ tai đỏ như sắp chảy máu đến nơi, thanh âm cũng có vài phần lắp bắp: "Quá, quá phận."

"Vậy bây giờ ngươi thay đổi chủ ý sao?"

"Không, không được, không thay đổi." Lan thỏ nhỏ vẫn lắp bắp nhưng ánh mắt trong trẻo nói lên rằng y không thay đổi chủ ý của mình.

Thái độ này của y không những không có chút tác dụng nào, ngược lại còn chọc giận Bùi Thanh Hoằng. Hắn quay đầu đối phương lại, nhìn thẳng vào mắt y, thanh âm thanh nhuận ngày thường nay thêm vài phần nguy hiểm: "Nếu không đồng ý, lúc trước ngươi vào cửa Bùi gia ta làm gì? Bức tranh kia hẳn là do ngươi vẽ, người đưa tranh cho bà mai tới đại môn Bùi gia cầu gả cũng chính là ngươi, hiện tại ý ngươi là, chơi ta?

Lan đại công tử đại gia đại nghiệp không để Bùi gia chúng ta vào mắt?"

"Ta không có! Đúng là bức tranh kia do ta vẽ, nhưng là do biểu muội ta Lan Y Y tùy tiện cầm đi, hôn sự này cũng chưa từng tìm ta hỏi ý kiến."

Nhìn chằm chằm vào mắt đối phương một lát, Bùi Thanh Hoằng thất bại buông tay: "Nếu là như vậy, ta đây liền viết đơn hòa ly, chúng ta cắt đứt mối nhân duyên này. Ngươi muốn đi đường ngươi thế nào, ta không cản."

Lan Mân vội vàng mở miêng: "Như vậy không được!"

Thanh âm Bùi Thanh Hoằng càng thêm tức giận: "Cái này không thể cái kia cũng không thể, ngươi nghĩ Bùi Thanh Hoằng ta là ai? Là người mặc cho hạng người đạo chích ngươi đùa bỡn sao?"

"Ta không có ý đó." Thanh niên như bị hắn dọa sợ, nhưng vẫn không lùi về phía sau, ngược lại bước về phía trước, đứng sát vào lưng Bùi Thanh Hoằng: "Tranh là ta vẽ, tuy rằng biểu muội muốn đùa nghịch nên mới làm vậy, nhưng có thể kết thành hôn sự thế này, thật ra ta cũng có vài phần vui mừng. Nhưng nếu là việc mây mưa, liệu có thể chậm rãi một chút không?"

Bùi Thanh Hoằng xoay người lại liền vừa vặn đối mặt cùng y, lạnh giọng hỏi: "Ngươi đây là có ý gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!