Chương 1: Hôn sự đã định

Một bà mai gầy tong teo giơ tay lên, hắng giọng rồi la to: "Lô tiểu thư nhà ta đẹp đến chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, mắt vừa to vừa sáng. Cùng Nhị công tử nhất định là một đôi trời đất đều chúc phúc, Kim Đồng Ngọc Nữ!"

Một bà mai mập mạp khác đưa hông đẩy bà ốm sang một bên: "Cái gì mà vừa đen vừa sáng? Rõ ràng là mắt cá chết, sao xứng được với Nhị công tử chứ? Không được! Chỉ có Lý tiểu thư dòng dõi thư hương, hiền thục ôn nhu mới hợp với Nhị thiếu gia, có điều..." Bà ngừng lại rồi đột ngột la lên: "Ôi chao, Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia. Nhìn này, nhìn này, xem hình này. Đây là con gái nhà Lý thượng thư, Lý tiểu thư đấy.

Chắc chắn là môn đăng hộ đối với quý phủ nha!"

Lại một bà mai nhìn như cọng giá, đầu tóc bù xù từ không biết từ đâu chui ra, xiêm y hồng phấn nồng nặc mùi dầu thơm, tay giơ một bức họa lên nói: "Không không không, Nhị công tử xem bên này đi. Xem tiểu thư nhà ta này, không như họ Lô mắt cá chết, cũng chẳng phải họ Lý mặt khóc tang. Quả thực là quốc sắc thiên hương, tinh thông cầm kỳ thi họa, chắc chắn sẽ làm vừa lòng công tử." Nghĩ nghĩ một hồi bà lại nói tiếp: "Nếu ngài vẫn cảm thấy không tốt thì hãy xem xét nha đầu này, làm thiếp cũng được!

Mông to xương rộng, có thể sinh con dưỡng cái rất tốt!"

Phía sau một bà mai chân dài cố hết sức kiễng lên mà giơ giấy hô hào: "Nhị thiếu gia! Nhìn bài thơ này, nhìn bức tranh này đi:

Thẩn thơ con phượng về làng

Long đong tìm kiếm chim hoàng bấy lâu.

Lỗi thời, nào được chi đâu,

Vẩn vơ nay bỗng gặp nhau chốn này.

Phòng lan ai hỡi có hay?

Gần nhà, xa mắt, đắng cay dạ vàng.

Ước gì hóa cặp uyên ương

Bay la, bay bổng, chung đường rong chơi. [1]

Thiếu gia nhà ta nói, nếu ngài không vừa mắt muội muội hắn thì cũng có thể lấy hắn nha!"

Ở sau còn có một bà mai thấp bé, vừa trừng mắt với bà cao vừa la lên: "Còn có Hồ thiếu gia nhà ta nữa! Lần trước chàng mới thấy ngài liền nhớ mãi không quên: Ngày nhớ đêm nhung chàng chẳng gặp, kiều nhan tiều tụy hao gầy tuổi xuân. [2]"

Những bà mai gần đó đều bu lại trước cổng, mắt thấy thân ảnh tựa gió kia càng lúc càng xa liền bắt đầu đánh nhau: "Đường đường là nam nhân lại đi tranh phu quân với nữ nhân, rốt cuộc là có biết xấu hổ không?"

"Này này này đừng kéo tóc ta!"

"Người đá ta một cái, xé hình tiểu thư của ta, ta liền đánh lên mặt ngươi!"

"Tiểu thư nhà ngươi là cái rắm, công tử nhà ta là con trai cưng của Thẩm đại nhân đó! Đừng cản ta, để ta vào!"

"Gâu gâu gâu!" Các bà mối vừa thò một chân vào cổng liền bị một đàn chó săn rống thẳng vào mặt. Thiếu niên đang nắm chặt dây cương lại cười trên sự hoảng hốt của các bà rồi nhẹ nhàng buông dây đang kìm hãm đàn chó ra. Đám chó săn ngay lập tức điên cuồng xông lên.

"Tam công tử nhà Thừa tướng mà lại đi thả chó cắn người! Đúng là muốn giết người ta mà!" Đám bà mai quát to rồi hối hả bỏ chạy. Mấy cái túi thơm, tín vật tranh chữ gì gì đó đều bị ném lại trong phủ. Các thủ vệ khi nãy bị gây sức ép đến rơi lệ cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, vội vã đóng cửa phủ.

Chàng thiếu niên vừa thả đám chó ra đưa chiếc sáo bên ngực lên thổi một hơi. Đàn chó săn ngay lập tức ngoan ngoãn quy thuận dưới chân chủ nhân mình. Cậu hướng mặt về phía thanh niên giờ đáng lẽ nên đội mũ quan mặc trường bào oán giận: "Nhị ca huynh nhìn xem, cánh cửa nhà chúng ta suốt sáu năm qua không biết đã bị đạp hỏng bao nhiêu cái rồi! Tháng trước vừa mới đổi, có lẽ qua một hai tháng lại phải đổi tiếp.

Nếu không phải phụ thân nghĩ ra chủ ý ai không có tài năng hơn người thì không được đến, cộng thêm mớ bảo bối của đệ thì có lẽ tất cả hoa cỏ trong vườn đã bị đám bà mai đó đạp nát cả rồi."

Người thanh niên tháo lớp ngụy trang xuống, giọng ngập tràn bất đắc dĩ: "Ta ăn mặc như vậy, lại còn đi từ cửa sau, ai ngờ các bà vừa nhìn một cái đã nhận ra chứ."

"Không phải vậy." Thiếu niên lắc đầu nói: "Đá kết như ngọc quý, thân tùng tựa phỉ thúy. Vẻ đẹp riêng một cõi, thiên hạ chẳng người tranh. Gương mặt của Nhị ca đẹp như vậy, đừng nói là ngụy trang, ngay cả đốt thành tro cũng nhận ra được."

Bùi Thanh Hoằng khẽ cười thành tiếng: "Chuyện hôn ước ngày ấy của Đại ca cũng náo nhiệt như vậy. Bây giờ đệ còn nhỏ, chờ lớn thêm vài tuổi nữa mấy bà mai này còn không đuổi theo đệ sao!"

Dung mạo ba người con trai phủ Thừa tướng đều vô cùng nổi tiếng, trưởng tử đã kết hôn, phu nhân chính là Vinh Hân quận chúa, các bà mai nào dám có ý tứ gì với phu quân quận chúa chứ? Còn Bùi Thanh Lân lại là một tiểu tử còn chưa dậy thì, cả ngày dắt đám chó uy phong lẫm liệt ấy đi đùa giỡn khắp nơi. Những tiểu thư chưa lấy chồng đều bị dọa đến sợ, sao có thể so sánh với Nhị công tử người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở chứ.

Bùi Thanh Lân phản bác: "Phụ mẫu đều nói nên lập gia đình từ sớm như Đại ca, nào có thể như Nhị ca huynh chớp mắt một cái qua liền sáu năm. Người bên ngoài đều trước thành gia sau lập nghiệp, huynh lại lập nghiệp rồi mãi chẳng thành gia. Tương lai ta nhất định sẽ không đợi đến khi già chát như huynh rồi mới lấy vợ!"

Hắn đứng bên này thề son thề sắt, Bùi Thanh Hoằng cũng không nói nữa mà cho người mở cửa sau ra. Quả nhiên bên ngoài tụ tập một đám bà mai, vừa thấy mặt hắn liền đứng bật dậy khỏi ghế, sau đó nhanh chóng đạp phá cửa sau càng nghiêm trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!