Chương 5: (Vô Đề)

13

Kỳ thi giữa kỳ, tôi giành được vị trí nhất toàn thành phố. Thẩm Du thì đã lấy lại phong độ và đứng thứ ba toàn trường. Thành phố dành hai suất để các học sinh xuất sắc đi nghe bài giảng của các giáo viên nổi tiếng, nhằm ôn tập và dự đoán đề thi.

Thẩm Thừa Vận lấy lý do "yêu sớm" để đình chỉ tôi một tuần, hiển nhiên ghi tên Trần Ngôn Thanh và Thẩm Du vào danh sách.

Trần Ngôn Thanh đứng từ xa nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Thẩm Du thì khóc lóc sau giờ học, đòi nhường suất của mình cho tôi. Nhưng tất nhiên cuối cùng chuyện này vẫn chẳng thay đổi.

Tôi không bận tâm chuyện này lắm, điều tôi thực sự quan tâm là thái độ của Trình Dã.

Khi nghe tin tôi bị đình chỉ học, đôi chân đang rung dưới bàn của cậu ta đột nhiên ngừng lại. Dù Trình Dã đã có những thay đổi, tôi vẫn không thể chắc rằng khi đến thời khắc quan trọng, cậu ta sẽ từ bỏ Thẩm Du để chọn tôi.

Tôi cần có một kế hoạch an toàn hơn.

"Này, muốn duy trì mối quan hệ lâu dài với một cô gái thì phải đưa cô ấy vào thế giới của cậu. Đây là cơ hội để cậu dẫn tôi đi chơi đấy."

Trình Dã lập tức đáp lại: "Cậu không cần học à?"

"Từ khi nào cậu lại quan tâm đến việc học của tôi thế?"

Trình Dã không trả lời, 20 phút sau, tiếng động cơ xe máy vang lên ngoài ngõ. Cậu ta nhắn tin: "Ra đây."

Trình Dã mặc chiếc áo khoác da màu đen, đdưới mũ bảo hiểm lộ ra đôi mắt cuốn hút. Tôi cũng chẳng tỏ ra ngại ngùng, đội mũ bảo hiểm, leo lên xe, và ôm chặt lấy eo cậu ta.

Hôm đó trời rất đẹp, hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời mây. Cây cầu vượt biển dài vô tận, nhưng ngồi sau xe máy của Trình Dã, nó dường như trở nên ngắn hơn. Gió thổi qua tai, cùng với tiếng gào thét của sự phấn khích tuổi trẻ.

Bảo sao có nhiều người thích Trình Dã đến vậy. Cảm giác đi xe với cậu ta quả thật vừa ngầu vừa sảng khoái.

Sau khi rong ruổi, Trình Dã đưa tôi đến một quán karaoke mà cậu ta thường lui tới. Vừa vào cửa, chúng tôi đã bị nhân viên chặn lại.

"Xin lỗi anh Dã, hôm nay đã có người bao trọn gói rồi."

Trình Dã nhếch cằm, kéo tôi ra ngoài. Đột nhiên, cửa bị chắn lại.

"Ồ, ai đây nhỉ? Không phải là anh Dã à?"

Một gã với mái tóc nhọn như lông nhím nhìn tôi từ đầu đến chân.

"Đây là chị dâu à? Trông xinh đấy nhỉ! Đọc Full Tại

Trước lời chọc ghẹo đầy ẩn ý của gã đàn ông đầu đinh, tôi vẫn giữ im lặng, không phản ứng.

Hắn cười lớn, quay sang đám người trong phòng nói tiếp, giọng đầy trêu tức:

"Còn là học sinh ngoan ngoãn đấy nhé, mang cả cặp sách cơ mà!"

"Hahaha!" 

Tiếng cười hùa theo đầy mỉa mai.

14

Lúc này, từ trong phòng riêng, vài người đàn ông khác bước ra. Từng gương mặt đều lộ rõ vẻ xảo quyệt, bất cần.

"Đi nào, hôm nay là địa bàn của Lệ ca, tính lại món nợ cũ thôi."

Tôi và Trình Dã bị đẩy vào căn phòng lớn nhất. Khói thuốc mờ mịt khắp nơi, ai đó đang hét lên bài hát: "Dù chết vẫn muốn yêu—"

Chính giữa phòng có một vòng người, nhưng ngay lập tức tôi nhìn thấy người ngồi ở vị trí trung tâm. Một bộ vest cắt may vừa vặn, gọng kính kim loại sáng loáng. Anh ta chỉ ngồi đó, không làm gì cả, nhưng vẫn tỏa ra khí chất ung dung và tự tin, thu hút mọi ánh nhìn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!