Chương 4: (Vô Đề)

10

Cơn mưa thu kéo dài, từ tiết học thứ hai đến khi tan học vẫn chưa có dấu hiệu ngớt. Một nhóm bạn không mang ô tụ tập ở lối ra của tòa nhà.

"Bao giờ mới tạnh đây? Tôi còn muốn về nhà chơi game nữa."

"Biết thế nghe lời mẹ mang ô rồi."

"Giang Sở, cậu có mang ô không?"

Tôi lắc đầu: "Không."

Một bạn nữ bên cạnh khẽ đẩy tôi về phía Trình Dã, rồi nháy mắt ranh mãnh.

"Ôi trời, Giang Sở không mang ô, chẳng phải Trình Dã có ô sao?"

Trình Dã thu tay lại, không còn đưa ô cho Thẩm Du. Dù sao thì trong mắt mọi người, tôi mới là bạn gái của cậu ta. Nếu lúc này cậu ta đưa ô cho Thẩm Du thì chẳng khác nào khiến cô ta bị mang danh "người thứ ba."

Thẩm Du thuận thế đẩy Trình Dã về phía tôi.

"Cậu là con trai, có gì mà ngại ngùng chứ. Chẳng phải là muốn đưa Giang Sở về sao? Để mình nói giúp cho, cậu mau đi đi."

Trong mắt Trình Dã thoáng hiện lên vẻ thất vọng. Bị người mình thích lợi dụng và đẩy ra xa hết lần này đến lần khác không phải là cảm giác dễ chịu gì.

Trình Dã nén giận, khẽ nghiến răng, rồi kéo tôi lại và bung ô ra.

"Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà." Đọc Full Tại

Như một thói quen, Trình Dã nghiêng ô về phía tôi, còn vai cậu ta thì ướt đẫm. Suốt chặng đường, cả hai chúng tôi đều im lặng, chỉ nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách trên mặt ô.

Khi màn đêm buông xuống, đèn đường bật sáng. Ánh sáng mờ ảo len lỏi trong màn mưa tối tăm, nhỏ bé như thể sẽ bị bóng tối nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Trình Dã theo tôi đi sâu vào con đường nhỏ, cho đến khi lối đi chính biến mất, đường bắt đầu lầy lội. Cậu ta khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.

Cha mẹ tôi đều là người từ nông thôn. Vì để tôi có thể đi học, họ đã rời quê lên thành phố làm việc, thuê một căn nhà nhỏ trong khu dân cư tồi tàn.

Đến đầu ngõ, tôi thấy bóng dáng quen thuộc của mẹ đang đẩy xe bán hoành thánh. Tôi vội vàng thoát khỏi ô của Trình Dã và chạy tới giúp mẹ.

Thấy vậy, Trình Dã cũng bước theo và lên tiếng:

"Chào cô, cháu là bạn học của Giang Sở, cháu tên là Trình Dã."

11

Mẹ tôi giật mình khi thấy tôi và Trình Dã xuất hiện bất ngờ. Bà ra dấu với tôi và nở nụ cười hiền hậu với Trình Dã.

"Mẹ tôi là người khiếm thính" tôi giải thích với Trình Dã.

Khi còn nhỏ, mẹ tôi từng bị sốt cao, nhưng vì nhà trọng nam khinh nữ nên không đưa bà đi chữa trị, dẫn đến mất thính giác. Sau này, mẹ và cha yêu nhau rồi sinh ra tôi. Người trong làng lại đồn rằng mẹ tôi là "sao chổi" vì không sinh được con trai. Nhưng cha tôi không hề phân biệt con trai hay con gái, ông luôn kiên quyết để tôi được đi học.

May mắn thay, tôi đã không phụ lòng họ, thành tích học tập luôn tốt. Tôi chỉ mong sớm trưởng thành để kiếm tiền, giúp cha mẹ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Nhưng tất cả đã bị hủy hoại.

Trình Dã, người từng là nguyên nhân, giờ đây ngồi lúng túng trên chiếc ghế nhỏ cũ kỹ, không biết phải đặt tay chân vào đâu. Mẹ tôi rất vui, bà vào bếp một lát rồi mang ra hai bát hoành thánh. Bà ra dấu bảo tôi đi lấy đũa và thìa.

Khi quay lại, tôi thấy mẹ đang trao đổi với Trình Dã bằng cách viết chữ. Mẹ tôi viết vào cuốn sổ:

"Ở trường Tiểu Sở có quan hệ tốt với bạn bè không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!