Chương 46: Bố trí nhiệm vụ

Linh khí sống lại nguyên niên, ngày 2 tháng 5 17:29, Kim Ngô Uyển · nhà chính.

Đây là lần đầu tiên Tô Vận Nghiêu bước vào phòng ngủ chính. Nàng đứng ở cửa một lúc lâu, đế giày bất an mà cọ nhẹ mặt sàn, rồi mới giơ tay gõ cửa.

Vừa nãy, chỉ một câu "đã xảy ra chuyện" của Bạch tiền bối đã khiến nàng vội vàng chạy tới, còn cụ thể xảy ra chuyện gì thì nàng vẫn chưa hề biết.

"Vào đi." Giọng Ninh Trường Không từ trong phòng vọng ra, trầm và hơi yếu.

Nàng nhẹ tay đẩy cửa, bước vào trong. Mũi hồ ly khẽ động, lập tức ngửi thấy trong không khí có mùi máu rất nhạt xen lẫn vị chua gắt của thuốc và mùi hư hỏng mơ hồ.

Phượng Hoàng dựa nửa người trên giường, tóc dài rối nhẹ, sắc mặt tái đi thấy rõ, hơi thở cũng có phần gấp gáp. Hắn nhìn nàng, có chút bất ngờ: "Bạch Nhàn gọi em tới?"

Tô Vận Nghiêu ngồi xuống chiếc ghế nhỏ cạnh giường, khoảng cách vừa đủ để cảm nhận được nhịp thở không ổn định của đối phương. "Vâng. Bạch tiền bối nói ngài "đã xảy ra chuyện"."

"Chuyện bé xé ra to thôi." Ninh Trường Không hiếm khi lộ ra vẻ hơi gượng gạo, đưa tay vuốt lại tóc, như đang xấu hổ vì dáng vẻ hiện tại của mình. "Chỉ là vết thương ngoài da, đã khép lại rồi. Em về phòng trước đi."

"Ngài trông không ổn lắm." Tô Vận Nghiêu khẽ nói, không rời đi.

Nàng chưa từng thấy hắn ăn uống trước mặt mình, dù có cũng chỉ là vài ngụm trà trong lúc giảng bài. Nhưng mùi thuốc trên người hắn, cộng với việc Bạch tiền bối ngày nào cũng đúng giờ nhắc nhở, đủ để nàng hiểu thân thể hắn vốn không tốt.

Dù không dám phán đoán cụ thể, nàng vẫn cảm nhận được đây là một khoảnh khắc hiếm hoi hắn yếu đi.

Cửa phòng bật mở, Bạch Nhàn bước vào nhanh, đặt một bát nước muối đường vào tay nàng. "Đưa hắn uống."

"Không cần làm quá lên." Người trên giường cố ngồi thẳng hơn, đưa tay muốn lấy lại bát. "Không đến mức phải thế."

"Đã là học trò thì phải làm tròn bổn phận." Giọng Bạch Nhàn không cho phản bác.

"Hầu hạ lão sư là bổn phận gì chứ, phong kiến à—"

"Để em làm." Tô Vận Nghiêu nâng bát lên, cắt ngang cả hai người.

Ninh Trường Không nhìn nàng một lúc rồi đành để yên. Nàng đút cho hắn uống hơn nửa bát rồi dừng lại khi thấy hắn nhíu mày.

Bạch Nhàn thấy vậy liền đứng dậy: "Ta đi làm cơm."

"Khoan, này—" Ninh Trường Không vừa định gọi lại thì ho nhẹ, không giữ được người kia.

"Ngày thường cơm không phải Bạch tiền bối nấu sao?" Tô Vận Nghiêu hỏi.

"Tuần này là ta." Hắn day trán. "Còn hắn nấu… không phù hợp tiếp khách."

Câu nói ấy đủ để nàng hiểu: không ăn được.

Nàng gật đầu, rất tự nhiên tiếp lời: "Ngài nấu ăn rất ngon."

Lời này là thật. Dù không phải vì hắn mà ăn cơm, nàng vẫn có thể ăn liền ba bát.

Ninh Trường Không tìm cớ chuyển chủ đề: "Em ra bếp xem hắn giúp ta. Đừng ở đây nữa."

"Lão sư." Nàng không đứng dậy. "Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?"

"Một đám bảo thủ không có tổ chức, ám sát thất bại." Hắn trả lời nhẹ như không. "Chỉ trầy xước thôi, dùng hồi xuân thuật là ổn."

Nói đơn giản thì là sau buổi họp Tụ Anh Hội, trên đường về, hắn gặp tập kích.

Quá nhỏ. Hắn còn đang mong có kẻ mạnh hơn cơ.

"Em không nghĩ loại đó có thể làm ngài bị thương." Nàng nói thẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!