Linh khí sống lại linh năm, ngày 23 tháng 11 13:02, Hà Lạc · Linh Triện Viện.
Ninh Trường Không đúng giờ quay về trước khi người mang cơm trưa đến.
Hắn miễn cưỡng gắng gượng chút tinh thần để cảm ơn sư tỷ đưa cơm, rồi cả người thoát lực dựa vào cửa, trượt xuống ngồi bệt trên đất.
Hắn cố nuốt hai ngụm, luống cuống tay chân rút khăn tay từ trên người ra, ngay sau đó thân thể khựng lại, rồi "phụt" một tiếng nôn ra máu.
Quả nhiên, cơ thể đã đến giới hạn.
Ba ngày trước hắn mới miễn cưỡng hồi phục đến mức có thể tự đứng dậy đi vài bước. Sau đó lại chạy tới chạy lui xa như vậy, tiêu hao tinh thần quá mức.
Nôn ra máu là chuyện bình thường, nội tạng vừa mới tái sinh xong còn rất yếu.
Ninh Trường Không ngồi tựa cửa choáng váng gần mười lăm phút, rồi mới vịn cửa đứng dậy, tùy tay bấm quyết hủy sạch chiếc khăn dính máu.
Sau đó hắn lấy từ trong túi ra một bình thuốc hạ sốt mà hắn nhờ Yến Nghi An mang về, xé nhãn, giấu vào ngăn kéo.
Trong những ngày tiếp theo, thứ này đại khái sẽ là nguồn sống của hắn.
Linh khí sống lại linh năm, ngày 13 tháng 12 buổi chiều, Hà Lạc bí trận cốc.
Đứng giữa mây mù trên đỉnh núi, Khâu Hạo Vân nheo mắt quan sát Lâm Cẩm Tùng, người đang điểm mũi chân lướt đi như chim én, xuyên qua khu rừng hoa đào biến ảo của trận pháp.
Theo biến hóa của bí trận, hoa đào trong nháy mắt tàn rụi, hóa thành rừng trúc. Những thân trúc do linh lực ngưng tụ khẽ rung lên, sắp xếp thành một quy luật huyền diệu.
Lâm Cẩm Tùng không hề dừng bước, tiếp tục đi thẳng lên núi.
Linh Triện Viện chưởng quản nửa vị diện Hà Lạc bí trận cốc, nơi này thường được gọi tắt là Hà Lạc. Chữ "bí trận" bắt nguồn từ đại trận hộ viện được khắc trên sơn cốc.
Trong giới tu hành phương Đông, đây là kỳ tích nhân công lớn nhất về trận pháp.
Vô số phù văn phức tạp huyền ảo dựa theo thuật số Hà Đồ Lạc Thư mà tự suy diễn, tạo thành mê cung linh lực đan xen biến hóa liên tục.
Trận pháp ở đây tinh diệu đến mức ngay cả Linh Triện Viện hiện tại cũng chỉ có thể duy trì, chứ không thể tái tạo.
Khâu Hạo Vân cúi đầu nhìn pháp khí bàn la bàn cửu tinh trong tay, viện chủ dùng nó để điều khiển đại trận hộ viện.
Linh Triện Viện không dùng kiểu ảo cảnh rèn luyện thông thường, bí trận nhà mình chính là nơi thí luyện tốt nhất.
Trên bí trận có lưu lại lối đi dành riêng cho thử thách. Vừa phá giải câu đố trên đường vừa leo núi, đó là bài khảo nghiệm tốt nghiệp của không ít đệ tử thiên tư bình thường.
Đối với Lâm Cẩm Tùng mà nói, xem như bài kiểm tra giữa kỳ của vài tuần học.
Nếu không phải thân thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, thậm chí có thể coi là bài thi thử.
"Ngươi thấy tiểu tử này có thể phá kỷ lục của ngươi không?" Khâu Hạo Vân hỏi, quay sang nhìn Việt Tĩnh Đình đứng bên cạnh.
"Khó." Việt Tĩnh Đình đáp thẳng không do dự.
Hắn lớn lên ở Hà Lạc, từ nhỏ đã quen thuộc nơi này, thậm chí còn thường xuyên lạc đường trong bí trận, nên lợi thế về địa hình cực lớn.
Hơn nữa… "Thể lực của hắn không theo kịp."
Người trên sườn núi đã bắt đầu chậm lại rõ rệt, bước chân nặng nề hơn, rõ ràng đang mệt.
Khâu Hạo Vân nhíu mày: "Sao dưỡng lâu như vậy mà vẫn yếu thế này, đi một chút đã mệt?"
Hắn thật sự rất thích đứa nhỏ này. Thiên phú cao, học nhanh, trong viện không thiếu thiên tài, nhưng hiếm có người vừa hợp mắt lại vừa biết ăn nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!