Chương 9: (Vô Đề)

Dưới trời xanh mây trắng tựa như biển lớn cuồn cuộn sóng, trong bể bơi dưới bầu trời xanh biếc, một mỹ thiếu niên đeo kính mát nhàn nhã nằm che nắng dưới ô, một bên uống nước trái cây mỹ vị, một bên nghe nhạc xem tạp chí, thật sự là vô cùng tiêu dao khoái hoạt.

"Thích ghê! Thế này mới gọi là cuộc sống chứ!" Dùng sức hút nước trái cây, mỹ thiếu niên buông tạp chí đứng lên, nhìn ánh nắng duỗi thắt lưng, vui vẻ cười nói.

Mỹ thiếu niên nhìn bể bơi vừa rộng lại đẹp đẽ trước mắt, làm vài động tác làm ấm người rồi dùng tư thế xinh đẹp nhảy xuống bể bơi.

Thân thể tinh tế linh hoạt như người cá, khoái hoạt ở bể bơi tự do tự tại rong chơi, gương mặt xinh đẹp đáng yêu toàn là tươi cười. Cả người chỉ mặc một cái quần bơi, da thịt toàn bộ bại lộ trong không khí, bơi ở trong nước dưới ánh mặt trời chiếu xuống như lòe lòe tỏa sáng, tựa như trân châu sáng lấp lánh mê người, làm cho người ta nhìn nhịn không được tâm viên ý mãn.

"Tiểu Vũ!" Khi mỹ thiếu niên đang bơi vui vẻ, một thiếu niên tóc xanh dáng người cao ráo, bộ dạng thập phần tuấn tú suất khí đi đến bể bơi la lớn.

"Tiểu Lam, mau xuống dưới đây với tôi! Bể bơi nhà cậu tuyệt thật đấy, còn lớn hơn cái ở nhà tôi, thích ghê luôn!" Cao Vũ nhìn Tần Lam xua tay gọi, vô cùng vừa lòng với bể bơi nhà Tần Lam.

"Tôi tới là có việc muốn nói với cậu, cậu đừng bơi nữa, mau lên đây!" Tần Lam không kiên nhẫn hô.

"Chuyện gì? Là hỏi tôi buổi trưa muốn ăn gì sao?" Cao Vũ không cam lòng lội qua, lên bờ lấy khăn tắm xoa xoa thân thể hỏi. Mấy ngày nay cậu vẫn ở nhờ nhà Tần Lam, Tiểu Lam cùng Tiểu Viên thật là chẳng có tình bạn bè gì, cậu bị Phương Nguyên Tùng chết tiệt kia bắt đi nhưng không thèm đi cứu cậu ra, đúng là đồ sợ chết nhát gan! Càng nói càng bực, cậu đi tìm hai xú tiểu tử này hỏi tội, bọn họ lại còn nói bọn họ tin tưởng năng lực của cậu, cho dù ném cậu tới Bắc cực một mình cậu cũng có biện pháp sống trở về, đã không cứu thì thôi còn đem cậu ra chọc ghẹo!

"Tôi hỏi cậu rốt cuộc còn muốn ở lại nhà tôi bao lâu nữa?" Tần Lam lập tức cho cậu một cái nhìn xem thường, tức giận mắng. Tiểu Vũ đã ở lại nhà hắn một tuần, khiến cha vô cùng khó chịu, mỗi ngày đều hỏi hắn Tiểu Vũ rốt cuộc khi nào thì đi.

"Cậu muốn đuổi tôi đi?" Cao Vũ ngưng tươi cười, tà mâu trừng hắn, thanh âm nhanh chóng lạnh đi.

"Không phải, là cậu ở nhà tôi mấy ngày, cha tôi y…" Đối mặt với biểu tình tức giận của Cao Vũ, Tần Lam có chút chột dạ, ngập ngừng nói.

"Tôi biết rồi, các người là chê tôi ở đây ảnh hưởng tới phụ tử hai người chơi trò loạn luân chứ gì!" Cao Vũ hừ lạnh mắng một tiếng.

"Loạn luân cái gì, nói khó nghe muốn chết! Tôi và cha tôi là thật lòng yêu nhau, chúng tôi mới không có loạn luân!" Tần Lam lập tức tức giận phản bác. Bởi vì bọn họ phụ tử yêu nhau, cho nên cha vẫn rất để ý hai chữ "loạn luân", nếu để cha nghe được lời Tiểu Vũ nói, y sẽ tự trách!

"Hừ! Người là cha người là con, không phải loạn luân thì là cái gì! Làm cũng đã làm rồi, còn sợ người khác nói gì nữa!" Cao Vũ khinh thường cười lạnh nói. Tiểu Lam tên vô tâm này, huynh đệ đến nhà chơi vài ngày, hắn không hảo hảo chiêu đãi còn chưa tính, còn mỗi ngày nhăn mặt cho cậu xem, hiện tại lại còn trực tiếp mở miệng đuổi cậu đi, thật là đáng giận!

"Cao Vũ…" Tần Lam hung hăng trừng Cao Vũ, tức giận thấp giọng nói, chứng tỏ hắn bắt đầu tức giận rồi. Tiểu tử thối biết rõ chuyện cùng phụ thân loạn luân vẫn là nỗi đau trong lòng hắn, lại còn cố ý nói ra.

"Tiểu Lam, làm người phải biết tri ân báo đáp, cậu đừng quên nếu lúc trước không phải tôi giúp cậu hiến kế, cậu có thế làm cho cha cậu đáp ứng cùng cậu một chỗ giống hiện tại hạnh phúc như vậy hay không, cậu và y mỗi ngày ân ái đến ngọt như mật!" Cao Vũ mới không sợ hắn, cố ý lớn tiếng nói.

"Im đi! Cha tôi ở nhà, cẩn thận bị y nghe được!" Tần Lam vội che miệng Cao Vũ, kích động nhìn bón phía xung quanh, xác định không có cha mình mới nhẹ nhàng thở ra, buông Cao Vũ ra mắng.

"Nếu sợ cha cậu biết chân tướng mà quăng cậu, cậu tốt nhất nên khách khí với tôi một chút, phải hiểu làm người không thể vong ân phụ nghĩa, phải biết báo đáp! Bằng không… Hừ hừ, tự gánh lấy hậu quả!" Cao Vũ không cho là đúng, vẻ mặt đều là uy hiếp.

"Được rồi! Cậu thích ở bao lâu thì ở, tôi không bao giờ đuổi cậu đi nữa!" Tần Lam nghiến răng nghiến lợi mắng.

"Đây mới là anh em tốt chứ!" Cao Vũ vừa lòng ôm bả vai Tần Lam cười nói. Aii, mình đúng là ngu, lại còn quên mình đang nắm nhược điểm của Tiểu Lam, bằng không đã sớm lợi dụng, lúc trước sau khi phá hỏng hôn lễ của Phương Nguyên Tùng liền uy hiếp Tiểu Lam bọn họ cùng trốn ở nông thôn, sẽ không bị Phương Nguyên Tùng kia bắt chịu khổ nhiều như vậy!

"Tần Lam tôi tu mấy đời mới có thể có bằng hữu là cậu!" Tần Lam đẩy cậu ra, ngồi vào một bên trên nằm mắng. Không đuổi Tiểu Vũ đi, còn muốn cho cậu ở thêm, cha khẳng định càng tức giận, buổi tối không biết thu thập y như thế nào. Nghĩ đến lúc trước bị phụ thân trừng phạt, gương mặt tuấn tú của Tần Lam nháy mắt xấu hổ đến đỏ bừng, đã quên bên cạnh còn có người.

"Tiểu Lam, ban ngày ban mặt phát xuân cái gì! Có phải tối qua cha cậu không có uy cậu ăn no hay không!" Cao Vũ phát hiện mặt Tần Lam đột nhiên đỏ như mông khỉ, ngồi bên cạnh hắn ôm vai hắn cười xấu xa nói.

"Cút!" Tần Lam mới lấy lại tinh thần, xấu hổ hất tay cậu ra mắng. "Tiểu Vũ, cậu chuẩn bị xử lý chuyện Phương Nguyên Tùng như thế nào? Không phải cậu nói cậu thích hắn sao? Vậy sao cậu còn muốn chỉnh hắn như vậy, Phương Nguyên Tùng lần này bị cậu chỉnh thảm, đều đăng hết lên báo!" Tần Lam đột nhiên nghiêm mặt nói, vẻ mặt khó hiểu. Tiểu Vũ lần này thật sự đùa quá đáng, chuyện của Phương Nguyên Tùng lên cả tivi đứng đầu mặt báo.

Tuy vì "nạn nhân" Cao Vũ mất tích, không có cách nào lên án Phương Nguyên Tùng, nhưng Phương Nguyên Tùng đến nay vẫn còn bị nhốt ở cục cảnh sát.

"Là vì thích hắn, cho nên mới không thể tha thứ cho hắn!" Nhắc tới Phương Nguyên Tùng, Cao Vũ từ lỗ mũi hừ một tiếng. Tử lão nhân kia hẳn là ở cục cảnh sát rất thảm đi! Chỉ bằng thân phận của hắn vào cục cảnh sát đã siêu mất mặt, lại còn cùng một đống tội phạm nhốt một chỗ, hắn hiện tại nhất định buồn nôn chết!

"Tuy Phương Nguyên Tùng lão hỗn đản kia quả thật tệ hại, nhưng cậu không sợ hắn sau khi ra ngoài tìm cậu tính sổ sao!" Tần Lam lo lắng nói. Hắn thật sự rất bội phục lá gan của Tiểu Vũ, cũng dám chỉnh ác Phương Nguyên Tùng như vậy, bất quá Tiểu Vũ cũng quá nhẫn tâm, bất luận nói như thế nào thì đối phương cũng là người trong lòng của cậu, cậu sao có thể hạ thủ được, nếu là mình khẳng định không dám đối với cha như vậy!

Bất quá hắn đến nay vẫn không nghĩ ra, Tiểu Vũ làm sao có thể thích Phương Nguyên Tùng, Tiểu Vũ không phải siêu hận hắn sao? Sao lại bị Phương Nguyên Tùng bắt đi một thời gian đã nói thích Phương Nguyên Tùng, thật sự là kỳ quái đến cực điểm!

"Cậu không cần lo lắng, tôi đã có diệu kế!" Cao Vũ nhếch môi, bí hiểm cười cười. Từ lúc quyết định bày kế chỉnh ác Phương Nguyên Tùng, cậu cũng đã tính hết, bao gồm cả cách giải quyết sau khi Phương Nguyên Tùng ra ngoài.

"Diệu kế gì?" Tần Lam tò mò hỏi. Ý xấu của Tiểu Vũ nhiều vô cùng, không biết cậu lại muốn bày ra kế sách kỳ quái gì.

"Bí mật!" Cao Vũ cho Tần Lam một nụ cười sáng lạn đến chói mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!