Chương 8: (Vô Đề)

Sau khi Phương Nguyên Tùng bị đuổi ra khỏi Phương thị, bởi vì không chịu ngồi yên liền cùng Đại Hoa, Lưu Ngọc Tuấn kết hợp mở một công ty tài chính, để Phương Nguyên Tùng làm chủ tịch. Tuy là một công ty bình thường, nhưng dựa vào năng lực kinh thương phi phàm của Phương Nguyên Tùng trước kia ở thương trường, rất nhanh liền đem công ty phát triển, trong giới cực có danh tiếng.

Phương Nguyên Tùng ở văn phòng phê nốt văn kiện cuối cùng, ngẩng đầu nhìn lên tường xem đồng hồ, đã tới giữa trưa. Phương Nguyên Tùng buông bút, duỗi thắt lưng, chuẩn bị đi ăn cơm trưa.

Nhớ tới cơm trưa, Phương Nguyên Tùng nhếch môi, lấy trong ngăn kéo "hộp cơm tình yêu" Cao Vũ đặc biệt vì hắn chuẩn bị. Mở hộp ra, Phương Nguyên Tùng cười càng sâu, chỉ thấy trong hộp có một trái tim thật to làm bằng anh đào. Ở giữa có một chữ " yêu" xinh đẹp, bên cạnh còn có một khuôn mặt tươi cười đáng yêu làm bằng đậu xanh, không cần nói cũng biết khuôn mặt tươi cười này là chỉ Cao Vũ.

"Vật nhỏ!" Phương Nguyên Tùng cầm đũa chọc chọc khuôn mặt đậu xanh, ánh mắt nhu tình như nước.

"Phương đại thiếu, cười vui vẻ ghê nhỉ! Có chuyện tốt sao?" Phương Nguyên Tùng vừa muốn động đũa ăn "cơm trưa tình yêu" của Cao Vũ, từ cửa đột nhiên truyền đến tiếng cười mỉa mai quen thuộc.

"Cơn gió nào khiến cho Đại công tử có thời gian đến công ty vậy?" Phương Nguyên Tùng không cần nghĩ cũng biết là ai, ngẩng đầu nhìn Đại đại soái ca ngoài cửa cười nói. Công ty này tuy là bọn hắn cùng gây dựng, nhưng trên thực tế chỉ có hắn một mình quản lí, Đại Hoa cả ngày đều ngâm mình ở trong câu lạc bộ SM, Lưu Ngọc Tuấn còn bận quản lí xí nghiệp gia tộc, đều không có thời gian quản lí.

"Tao là đến mời mày ăn cơm trưa, mấy ngày nay tao cùng Ngọc Tuấn đều không có thời gian quản chuyện công ty, toàn giao cho mày một mình quản lý, chúng tao đều cảm thấy có lỗi với mày, vốn muốn thừa dịp hôm nay buổi trưa có thời gian, định mời mày đi ăn! Bất quá xem ra tao đến vô ích!" Đại Hoa đi tới ngồi lên bàn, lấy tay đoạt lấy hộp cơm của Phương Nguyên Tùng, ái muội cười xấu xa nói.

"Đem hộp cơm lại đây!" Phương Nguyên Tùng đứng lên muốn cướp, nhưng lại bị Đại Hoa dễ dàng tránh thoát.

"Hương vị thật không tệ, là mỹ nhân nào làm cho mày? Không phải là đệ đệ Cao Vân, Cao Vũ tiểu đáng yêu kia đi!" Đại Hoa gắp một miếng ăn, lập tức dựng thẳng ngón cái tán dương. Bởi vì quần áo Cao Vũ mặc, tất cả đều là Phương Nguyên Tùng lấy ở chỗ Đại Hoa, cho nên Đại Hoa biết chuyện Cao Vũ đang ở trong nhà Phương Nguyên Tùng.

"Mặc kệ chuyện của mày, không được ăn, mau cút!" Thấy Đại Hoa ăn cơm trưa Cao Vũ đặc biệt làm cho mình, Phương Nguyên Tùng nhíu mày, có chút tức giận hét.

"Không phải chỉ ăn một miếng sao, sao lại tức giận như vậy? Thật là keo kiệt! Xem ra thật sự là do tiểu đệ đệ đáng yêu Cao Vũ làm cho mày, nhìn mày kích động kìa!" Đại Hoa thấy Phương Nguyên Tùng thực sự tức giận, nhún vai đem cơm hộp trả lại cho hắn cười gian nói.

Phương Nguyên Tùng không hề để ý hắn, nhận hộp cơm hung hăng trừng mắt nhìn hắn, cầm đũa vội đem cơm ăn hết, sợ lại bị Đại Hoa cướp đi. Hộp cơm này là Cao Vũ đặc biệt vì hắn làm, tuyệt đối không thể bị Đại Hoa tiểu tử này lãng phí.

Thấy thế, Đại Hoa ngạc nhiên sửng sốt một chút, lập tức ôm bụng cười cười to, ôm bả vai Phương Nguyên Tùng cười hỏi: "Huynh đệ, mau thành thật trả lời, mày có phải đã thích tiểu đệ đệ Cao Vũ hay không? Khó trách gần đây không thấy mày buổi tối ra ngoài chơi, gọi điện thoại rủ mày đi tán gái mày cũng không đi! Tao cùng Ngọc Tuấn đều thấy kỳ quái, hóa ra là luyến ái a!" Hắn cùng Ngọc Tuấn sớm cảm thấy Nguyên Tùng gần đây rất kỳ quái, đang chuẩn bị tìm thời gian hảo hảo hỏi hắn một chút.

Phương Nguyên Tùng trong lòng chấn động, bị lời Đại Hoa nói làm cho hoảng sợ. Đại Hoa nói cái gì? Hắn thích Cao Vũ?! Đùa à, làm sao có thể! Hắn làm sao có thể thật sự thích Cao Vũ, hắn chỉ là muốn làm bộ thích cậu, để Cao Vũ toàn bộ tín nhiệm sau đó lại đùa bỡn vứt bỏ cậu. Hắn tuyệt đối không có khả năng thích Cao Vũ!

"Không nói lời nào nghĩa là thừa nhận! Không nghĩ tới người luôn đùa bỡn tình yêu làm vui cũng không động đến chân tình như Phương đại thiếu gia lại có một ngày đối với một tiểu nam sinh động tâm, nói ra nhất định không ai tin!" Đại Hoa đoán trúng, vỗ tay cười to.

"Không hiểu mày nói bậy bạ cái gì, bỏ tay bẩn của mày ra!" Phương Nguyên Tùng lấy lại tinh thần, hất tay Đại Hoa ra, ngẩng đầu liếc hắn một cái, biểu tình "mày bệnh à". Trong lòng lại bởi vì lời Đại Hoa nói loạn thành một đoàn, Đại Hoa nói hắn đối Cao Vũ động tâm, quả thực là lời nói vô căn cứ, hắn là hoa hoa đại thiếu không bao giờ nói chuyện yêu. Hắn ngay cả Trương Vũ Liên cái loại thiên kiều bá mị đại mỹ nữ còn không thích, sao có thể đi yêu một tiểu nam sinh, thật là buồn cười!

Hắn thừa nhận Cao Vũ quả thật vô cùng đáng yêu, hắn là có một chút thích cậu, nhưng này cũng không có nghĩa là hắn thật sự yêu Cao Vũ!

"Đừng giả ngu! Chúng ta là hảo huynh đệ, cùng tao còn có cái gì khó nói, mau nói cho tao, mày sao lại thích Cao Vũ? Bất quá Cao Vũ đáng yêu như vậy, chỉ cần là nam nhân đều thích cậu ấy!" Đại Hoa hưng phấn ngồi lên tay vịn sô pha bên cạnh Phương Nguyên Tùng, tiến đến trước mặt Phương Nguyên Tùng, hứng thú dạt dào hỏi.

"Nhàm chán! Mày đừng đoán, tao sao có thể thích Cao Vũ, tao lại không có điên! Cậu ta là đệ đệ Cao Vân, mày đừng quên cậu ta trước kia hãm hại tao như thế nào!" Phương Nguyên Tùng không kiên nhẫn đẩy mặt hắn ra, cố gắng giả bộ lạnh lùng.

Phương Nguyên Tùng trong lúc nhất thời căn bản không thể nhận hắn thật sự thích Cao Vũ, hắn chỉ có thể cố gắng trốn tránh, liều mạng nói hắn không thương Cao Vũ. Nam nhân không có phát hiện, hắn là kinh hoảng như nào, chính bởi vì hắn thật sự thích Cao Vũ, chính là hắn không muốn thừa nhận.

"Mày thật sự không thích Cao Vũ?" Đại Hoa câu môi cười quỷ dị, không tin hắn nói. Bằng kinh nghiệm luyến ái phong phú nhiều năm, hắn làm sao có thể nhìn lầm, nếu Nguyên Tùng không thích đệ đệ Cao Vân, hắn sẽ mượn đầu của xú tiểu tử họ Vương kia làm cầu đá.

"Tao lừa mày làm gì!" Phương Nguyên Tùng không phát hiện giọng mình có bao nhiêu chột dạ.

"Được, nếu mày không thương Cao Vũ, mày liền đem cậu ta cho tao mượn ngoạn vài ngày, tao cũng rất thích cậu ấy!" Đại Hoa trợn trừng mắt, vừa định cùng hắn tiếp tục tranh chấp, đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, tà ác cười nói.

Phương Nguyên Tùng ngây ngẩn cả người, không ngờ Đại Hoa lại đưa ra yêu cầu này.

"Thế nào? Dù sao mày cũng không thương cậu ấy, cho tao mượn chơi đùa cũng không có gì, chúng ta trước kia không phải cũng thường đổi bạn ngoạn sao!" Đại Hoa cười gian nói.

"…" Phương Nguyên Tùng vừa định nói, lại bị Đại Hoa giành mất.

"Nếu mày không đáp ứng, chứng tỏ mày thật sự thương cậu ta, mày liền thừa nhận mày thương cậu ta đi. Huynh đệ cũng sẽ không bức mày, tao tuy thấy cậu ta đáng yêu, nhưng dù sao vợ bằng hữu không thể động!"

"… Được! Tao đáp ứng mày, tao đem Cao Vũ tặng cho mày, tùy mày ngoạn!" Biết rõ Đại Hoa dùng phép khích tướng, nhưng vì sĩ diện Phương Nguyên Tùng vẫn là trúng kế, thẹn quá thành giận đáp ứng. Muốn cho hắn ở trước mặt Đại Hoa chính miệng thừa nhận hắn thích tiểu quỷ Cao Vũ kia, bị Đại Hoa bọn họ cười nhạo, không bằng một đao giết hắn!

"Huynh đệ tốt! Đây chính là mày tự miệng đáp ứng, không cho hối hận!" Đại Hoa không nghĩ Phương Nguyên Tùng thế nhưng lại đáp ứng, sửng sốt một chút, cười quỷ dị gật đầu. Nếu Nguyên Tùng đáp ứng rồi, hắn đương nhiên cũng không thể rút lui.

"Tuyệt không hối hận!" Nói đều nói ra rồi, Phương Nguyên Tùng chỉ có thể cứng rắn nhịn xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!