"Chủ nhân, rời giường!"
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp chói mắt chiếu qua cửa sổ, Phương Nguyên Tùng đang ở trong mộng cùng Chu Công chơi cờ đã có người không thức thời đến làm hắn tỉnh mộng. Phương Nguyên Tùng lúc ngủ rất đáng ghét, kêu dậy mãi không được, tiếp tục vào trong mộng gặp Chu Công.
Tiểu thiếu niên bên cạnh cau mày đáng yêu, tới gần Phương Nguyên Tùng, ở bên tai hắn kêu: "Chủ nhân, rời giường! Nắng chiếu đến mông rồi!"
"Tránh ra, đừng làm phiền tôi!" Phương Nguyên Tùng nhắm mắt lại, không kiên nhẫn đẩy cậu ra.
"Chủ nhân thối, tên heo lười này, không được ngủ nướng, mau dậy… May dậy…" Gây nhiễu để hắn tỉnh mộng nhưng vẫn không thành công khiến tiểu ác ma có điểm tức giận, nắm lấy tai Phương Nguyên Tùng.
"Tiểu nô lệ chết tiệt, dám nhiễu chủ nhân ngủ, cậu muốn tạo phản à…" Phương Nguyên Tùng rốt cuộc mở to mắt, lửa giận ngút trời mắng, nhưng khi hắn nhìn đến Cao Vũ, nháy mắt không thốt nên lời. Chỉ thấy Cao Vũ đeo đôi tai thỏ màu đỏ hắn thích nhất, trên người chỉ mặc một cái tạp dề màu phấn hồng hình dâu tây tình thú mà hắn đến chỗ Đại Hoa lấy, tạp dề tựa hồ có chút lớn, làm cho thù du trước ngực Cao Vũ như ẩn như hiện, làm cho người ta chảy nước miếng.
Thân thể làm cho người ta tâm viên ý mãn, đầu vai mượt mà đáng yêu, đôi tay tinh tế thanh tú, tấm lưng bóng loáng như ngọc, mông nhỏ đầy đặn mềm mại, hai chân thon dài hoàn toàn bại lộ trong không khí, Phương Nguyên Tùng nhìn đến miệng lưỡi khô khốc, sắp mất máu mà chết.
"Ha ha, không nghĩ tới chủ nhân thế nhưng cũng sẽ ngủ nướng như tiểu hài tử, thật đáng yêu!" Cao Vũ không để ý bộ dáng trợn mắt há mồm của nam nhân, hướng nam nhân đáng yêu tươi cười, lớn mật cười nói.
"Cậu… Cậu sao lại mặc thành như vậy?" Nam nhân gắt gao nhìn chằm chằm Cao Vũ, thanh âm khàn khàn, đáy mắt tất cả đều là tình dục lưu quang. Nếu là bình thường Cao Vũ dám lớn mật như hiện tại, hắn nhất định sẽ rất tức giận, hung hăng chỉnh Cao Vũ một chút. Nhưng trong đầu hắn hiện tại đều là vì sao Cao Vũ mặc thành như vậy, trong mắt chỉ có bộ dáng vừa tình dục vừa đáng yêu của cậu, hắn vì Cao Vũ mà điên cuồng rồi.
"Thực xin lỗi! Bởi vì người ta tìm không thấy quần áo mặc, cho nên đành phải lấy tạp dề trong hộp màu đen của chủ nhân mặc vào, tiểu nô lệ không được chủ nhân cho phép đã tự tiện chạm vào đồ của chủ nhân, chủ nhân sẽ không tức giận tiểu nô lệ chứ!" Cao Vũ vội xin lỗi, nét mặt thanh tú biểu lộ một chút ngượng ngùng.
"…"
"Xin chủ nhân đừng sinh khí, tiểu nô lệ không dám có lần sau! Chủ nhân tốt nhất, tiểu nô lệ yêu chủ nhân nhất, xin chủ nhân đừng nóng giận!" Không đợi nam nhân trả lời, Cao Vũ ôm cổ nam nhân đáng thương hề hề làm nũng, một bên cầu xin một bên vặn vẹo eo nhỏ, vừa vặn làm cho mông nhỏ ma sát đến chỗ mẫn cảm nhất của nam nhân.
Phương Nguyên Tùng thật sự muốn điên rồi, tuy rằng giữa hai người còn cách một tầng lông ngỗng, nhưng chăn rất mỏng, hắn có thể rõ ràng cảm giác được mông nhỏ của Cao Vũ có bao nhiêu mê người. Buổi sáng là thời điểm nam nhân dục vọng bạc nhược nhất, không biết Cao Vũ cố ý hay vô tình khiêu khích, hắn căn bản không thể điều khiển, tự động cương.
"Chủ nhân, anh sao lại không nói gì? Có phải thật sự sinh khí với tiểu nô lệ hay không?" Cảm giác được dưới mông có cái gì cứng rắn đứng lên chạm vào mình, ánh mắt Cao Vũ càng thêm đáng thương, mông cũng xoay lợi hại hơn.
"Đừng nhúc nhích! Tiểu yêu tinh chết tiệt!" Nam nhân rốt cuộc chịu không nổi, đem Cao Vũ kéo tới trong lòng, kích động kêu lên. Điên rồi, hắn thật sự muốn điên rồi, hắn không cần biết Cao Vũ mê người như thế nào, như thế làm cho người ta điên cuồng, tiểu trứng thối này nhất định là cố ý, sáng tinh mơ đã mặc thành như vậy dụ hoặc hắn, hắn dù thế nào cũng phải hung hăng làm cậu một chút.
"A —— chủ nhân, anh muốn làm gì?" Cao Vũ kinh hãi kêu một tiếng, vừa thẹn lại sợ hỏi, mắt to đáng yêu ngập nước nhìn nam nhân.
"Tiểu yêu tinh tỏ vẻ ngu ngốc cái gì! Nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc học được thủ đoạn dụ hoặc nam nhân này ở đâu?" Phương Nguyên Tùng hận không thể lập tức một ngụm ăn cậu, tay muốn cởi bỏ tạp dề trên trên người cậu để hảo hảo "giáo huấn", nhưng bị cậu ngăn lại.
"Không phải! Người ta mới không có dụ hoặc chủ nhân! Chủ nhân háo sắc nga, mới sáng ra… Tối hôm qua không phải mới làm qua sao, thắt lưng người ta bây giờ còn đau nga… Chủ nhân thật xấu, người ta không thèm để ý chủ nhân!" Cao Vũ lấy tay bảo vệ tạp dề trên người, xấu hổ cùng khiếp giận liếc mắt nam nhân một cái, vừa làm nũng vừa oán giận nói, đẩy nam nhân ra đứng lên chạy xuống giường.
"Tiểu yêu tinh, không được chạy, mau trở về!" Phương Nguyên Tùng kích động muốn chết, sao có thể cho Cao Vũ chạy, liền xuống giường đuổi theo.
"Chủ nhân, tiểu nô lệ là tới gọi anh ăn sáng, tiểu nô lệ đặc biệt làm bữa sáng cho anh, mau ra ăn không nguội!" Cao Vũ chạy tới cửa, đột nhiên dừng lại xoay người nhìn Phương Nguyên Tùng cười ngọt ngào nói.
"Ăn sáng?" Phương Nguyên Tùng sửng sốt một chút, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh Cao Vũ chỉ mặc mỗi tạp dề, nửa thân trần trụi lộ ra mông nhỏ tại phòng bếp làm bữa sáng dâm mỹ đến cực điểm. Trong đầu mới vừa nghĩ, hắn lập tức liền cảm thấy mũi như bị một luồng nhiệt lưu đánh úp lại, hắn vội lấy tay lau máu mũi.
"Chủ nhân, mau ra nha, tiểu nô lệ chờ anh! Tiểu nô lệ sẽ ngoan ngoãn uy chủ nhân ăn sáng!" Thấy Phương Nguyên Tùng chảy máu mũi, Cao Vũ cười đến càng mê người, còn phao mị nhãn với Phương Nguyên Tùng, lập tức chạy ra ngoài.
Cao Vũ vừa đi ra, chợt nghe trong phòng ngủ truyền ra âm thanh đồ vật bị ném xuống, cậu lập tức cười xấu xa, trò đùa dai đã thành công, trên mặt đầy đắc ý.
Tuy rằng cậu chưa từng trải qua luyến ái, nhưng làm xã trưởng hí kịch xã, cậu xem qua rất nhiều tiểu thuyết tình yêu, cậu vô cùng tự tin rất nhanh là có thể bắt được trái tim Phương Nguyên Tùng. Cậu đã vạch ra kế hoạch, cam đoan mọi thứ sẽ dễ như trở bàn tay. Nam nhân đều là quỷ háo sắc, hơn nữa Phương Nguyên Tùng lại là tên siêu cấp háo sắc như thế.
Cậu muốn bắt được tâm của Phương Nguyên Tùng, tất nhiên phải tốn nhiều tâm tư, cho nên cậu mới nhịn xuống cảm giác thẹn thùng chủ động ăn mặc hạ lưu biến thái như vậy, còn cố ý khiêu khích dụ hoặc hắn, nhưng lại cố tình không cho hắn thật sự làm, cậu muốn cho hắn xem được sờ được nhưng lại ăn không được, nam nhân đều thích nhất kiểu này đi.
Bất quá cậu thật không ngờ lão sắc quỷ kia lại bị mình dụ hoặc đến chảy máu mũi, còn mất mặt từ trên giường ngã xuống, nhớ tới bộ dáng vừa rồi của hắn thật sự là cười chết người. Ha ha, như vậy mà lão sắc quỷ đã chịu không nổi, sau này không biết lão sắc quỷ sẽ thế nào. Trước đây tên chết bầm này khi dễ, tra tấn cậu, hiện tại đến cậu thu thập hắn, cái gọi là vận đổi sao dời, cậu tuyệt đối sẽ không để cả đời bị người ta đùa bỡn khi dễ.
Dù sao bất kể cậu làm cái gì đều có lý do chống đỡ, tử lão nhân sẽ không hoài nghi cậu, ha ha…
Nghĩ đến kế hoạch của mình, Cao Vũ cười càng tà ác, vui vẻ chạy vào nhà ăn…
Phương Nguyên Tùng rất nhanh liền đi tới nhà ăn, bị Cao Vũ làm cho mơ màng liên tục, tâm ngứa khó nhịn. Hắn muốn nhanh chóng nhìn thấy Cao Vũ, chỉ tùy tiện mặc áo ngủ liền ra ngoài, ngay cả tóc cũng không có chải, mặt cũng không có lau, đủ thấy hắn có bao nhiêu kích động.
Phương Nguyên Tùng vào nhà ăn liền nhìn thấy trên bàn là món ăn Trung Quốc kết hợp với món phương Tây, từ xa đã có thể ngửi được mùi thơm truyền đến, Cao Vũ đứng ở bàn ăn đối hắn cười ngọt ngào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!