Chương 6: (Vô Đề)

Bởi vì sau khi Phương Nguyên Tùng và Đại Hoa bọn họ bàn xong việc lại đi quán bar chơi một lúc, cho nên về vô cùng trễ, chờ hắn về nhà đã tới rạng sáng.

Đứng ở cửa trước mở cửa, Phương Nguyên Tùng rượu say cơm no, chơi thập phần vui vẻ nhếch môi, cũng không biết hiện tại Cao Vũ ở bên trong ngốc ra sao, cậu nhất định muốn điên rồi đi! Hắn nếu bỏ khiêu đản ra, mông nhỏ đáng yêu của xú tiểu tử không biết bị tra tấn thành cái dạng gì. Cao Vũ càng thảm càng tốt, hắn giữ cậu sống mục đích là làm nô lệ của hắn, nên mới hung hăng tra tấn cậu, làm cậu thống khổ, so với chết còn thống khổ hơn.

Hắn đã nói qua hắn và Cao Vân có thù oán, hắn nhất định sẽ hảo hảo tìm Cao Vân đòi lại, này mới chỉ là bắt đầu, hắn đã nghĩ tiếp theo phải đùa bỡn tra tấn cậu như thế nào rồi!

Khuôn mặt anh tuấn lộ ra một chút ý cười khủng bố, Phương Nguyên Tùng mở cửa đi vào, cửa vừa mở ra thì một mảnh hắc ám lập tức ập tới, phóng mắt nhìn xung quanh tất cả đều là một mảnh tối đen.

Phương Nguyên Tùng lập tức nhíu mày, sao lại không bật đèn, chẳng lẽ có âm mưu gì, tỷ như… Cao Vũ muốn nhân lúc tối tập kích mình?

Phương Nguyên Tùng lập tức đề cao cảnh giác, toàn thân đề phòng, thật cẩn thận vào phòng. Phương Nguyên Tùng bật đèn đằng sau, trong phòng lập tức sáng như ban ngày, chẳng có bóng người trốn ở nơi nào, là hắn đa tâm.

Thấy trong phòng không có thân ảnh Cao Vũ, Phương Nguyên Tùng lại nhíu mày, vẻ mặt nghi hoặc. Cao Vũ đến tột cùng chạy đi đâu? Chẳng lẽ Cao Vũ đã ngủ? Xú tiểu tử này cũng dám thừa dịp mình chưa về liền nhàn hạ chạy đi ngủ, thật là to gan lớn mật, xem hắn như thế nào thu thập cậu!

Phương Nguyên Tùng khuôn mặt tuấn tú lạnh băng đi đến phòng ngủ, vào phòng ngủ bật đèn lên, Cao Vũ đang nằm ở trên giường ngủ, trên người vẫn mặc nữ phó trang như cũ khiến người ta phun máu mũi, đôi tai thỏ màu đỏ đáng yêu cũng hảo hảo đeo ở trên đầu, trên tay và chân vẫn còn bị khóa, chỉ có ballgag bị ném trên bàn, khiêu đản vốn nên ở sau trong cúc huyệt phấn hồng thì bị lấy ra, đặt cùng một chỗ với ballgag.

Thấy thế, Phương Nguyên Tùng tự nhiên tức giận vô cùng, hung hăng trừng Cao Vũ đang ngủ say trên giường. Xú tiểu tử này không chỉ dám không đợi hắn về kiểm tra "công tác" mà chạy đi ngủ, còn dám tự tiện lấy ballgag và khiêu đản ra, thật là buồn cười, xem ra cậu thật sự chán sống mới dám làm như thế.

Phương Nguyên Tùng tức giận ngút trời, vừa định lôi Cao Vũ dậy, đột nhiên thấy Cao Vũ đang ngủ khó chịu vặn vẹo, thống khổ nói lời vô nghĩa: "Không… Không được… Nguyên Tùng ca ca không được rời khỏi tôi… Ô… Nguyên Tùng ca ca, xin anh đừng đi, tôi thích anh… Ô ô… đừng đi… đừng đi, Nguyên Tùng ca ca, tôi yêu anh, xin anh đừng rời khỏi tôi… A ân… Không được ném tôi đi, Nguyên Tùng ca ca… Ô ô ô…"

Nghe vậy, Phương Nguyên Tùng choáng váng, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Cao Vũ đang nhắm chặt mắt thống khổ rên rỉ. Cao Vũ đang nói gì? Hắn không nghe sai đi! Cao Vũ xú tiểu tử này ở trong mộng nói thích hắn, cậu thương hắn? Rốt cuộc sao lại thế này?!

Phương Nguyên Tùng kinh ngạc đến cực điểm nhìn Cao Vũ, hoàn toàn không đoán được sự tình sẽ biến thành thế này, đầu óc hoàn toàn rối loạn. Hắn chẳng còn nghĩ tới việc hung hăng chỉnh Cao Vũ nữa, lại trong lúc vô ý nghe được bí mật kinh người như thế — Cao Vũ thương hắn!

Phương Nguyên Tùng đầy bụng hồ nghi lại cúi đầu nhìn nhìn Cao Vũ, Cao Vũ rõ ràng vừa ngủ vừa nói mớ, không giống diễn trò gạt người. Nhưng hắn thật sự khó có thể tin nổi, Cao Vũ xú tiểu tử này lại yêu hắn, cậu sao có thể yêu hắn được? Cậu không phải rất hận hắn sao! Hơn nữa nếu cậu thật sự thương hắn, cậu làm sao có thể đi phá hỏng hôn lễ của hắn, làm ra nhiều trò như vậy, thật sự là càng nghĩ càng kỳ quái!

"Ô ân… Nguyên Tùng ca ca, không được bỏ rơi Tiểu Vũ, Tiểu Vũ thật sự rất yêu anh… Ô ô… Nguyên Tùng ca ca, không được đi… Không được đi…" Cao Vũ hoàn toàn không biết Phương Nguyên Tùng ở ngay bên cạnh, vẫn ở trong mộng thống khổ rên rỉ như cũ, đáng thương khóc nức nở, khóe mắt còn chảy xuống một giọt nước mắt bi thương.

Phương Nguyên Tùng nhìn chằm chằm Cao Vũ, tinh mâu mê người trừ bỏ khiếp sợ vẫn là khiếp sợ, tâm của hắn hoàn toàn bị lời Cao Vũ nói làm cho nhiễu loạn, đầu óc lâm vào một mảnh hỗn loạn, lúc này so với lần trước bị Cao Vũ phá hỏng hôn lễ còn làm hắn giật mình hơn.

Cũng khó trách Phương Nguyên Tùng thất kinh như thế, bất luận kẻ nào gặp được tình huống như vậy tuyệt đối đều bị rối loạn, bị một tên đồng tính thích cũng đã làm cho người ta khó có thể tiếp nhận rồi, huống chi đối phương còn là một trong số những kẻ thù của hắn.

Đang lúc Phương Nguyên Tùng không biết nên làm như thế nào cho phải, Cao Vũ đột nhiên bật dậy kêu thảm thiết: "Các người đừng tới đây… Nguyên Tùng ca ca, mau tới cứu tôi… A — "

Cao Vũ bị ác mộng làm tỉnh lại, hét lên một tiếng sau đó ngồi dậy, vừa mở ra mắt lập tức liền thấy ánh mắt của Phương Nguyên Tùng, lập tức lại hét lớn một tiếng, vô cùng hoảng sợ.

"Anh… anh, anh… Anh sao lại ở đây?" Cao Vũ thất kinh nhìn Phương Nguyên Tùng, e ngại trốn ở mép giường, tựa hồ như không ngờ Phương Nguyên Tùng lại xuất hiện ở nơi này.

"Nơi này là nhà của tôi, tôi đương nhiên phải ở đây!" Phương Nguyên Tùng nhìn Cao Vũ chẳng khác gì một chú nai con bị kinh hách, nhíu mày nhếch môi cười lạnh.

"Ai cho anh đột nhiên xuất hiện, anh sao có thể không nói một tiếng lại đột nhiên chạy đến dọa người?" Cao Vũ vẻ mặt bối rối, ánh mắt nhìn Phương Nguyên Tùng cực kỳ phức tạp.

Biểu tình của Cao Vũ làm cho nghi hoặc trong lòng Phương Nguyên Tùng càng sâu, xú tiểu tử nhìn mình sao lại khẩn trương như vậy, chẳng lẽ cậu thật sự đối với hắn…

"Tiểu nô lệ, cậu thật to gan, một nô lệ cũng dám nói với chủ nhân như vậy! Còn có này là nhà tôi, tôi có quyền tự do ra vào, sao phải cần cậu cho phép!" Phương Nguyên Tùng hừ lạnh mắng một tiếng, đôi mắt ưng sắc bén quan sát Cao Vũ, muốn từ vẻ mặt của cậu tìm ra một ít manh mối.

"Ừm… Nhưng anh cũng không thể không tiếng động đột nhiên xông tới… lén… nghe lén người khác nói! Anh… Anh không biết như vậy là… Là không lịch sự sao…" Cao Vũ lắp bắp nói, vẻ mặt lo lắng, sẽ không bị nghe được chứ? Làm sao bây giờ?

"Nghe lén? Cậu có nói cái gì không thể cho ai biết sao?" Thấy bộ dáng sốt ruột của Cao Vũ, tinh mâu thâm thúy chợt lóe u quang, chẳng lẽ Cao Vũ thật sự thương hắn?

"Tôi… Tôu mới không… Không có, anh… anh không… không được… ngậm máu phun người… oan… oan cho tôi!" Cao Vũ so với vừa rồi càng lắp bắp hơn, hạnh mâu xinh đẹp không dám nhìn Phương Nguyên Tùng, càng làm người ta cảm thấy cậu có tật giật mình, có chuyện gạt Phương Nguyên Tùng.

"Tôi nói oan cậu? Hài nhỉ, tôi nói oan cậu cái gì? Cậu thừa dịp tôi không có nhà nhàn hạ đi ngủ, còn lấy "lễ vật" chủ nhân đưa cho cậu hồi sáng ra, bây giờ còn dám cáo trạng, bảo tôi nói oan cậu? Thật là buồn cười!" Phương Nguyên Tùng cười ha ha, chợt mắng, trong lòng lại nghi hoặc không thôi. Hắn chưa từng gặp vẻ mặt này của Cao Vũ, cho dù trước kia bị hắn chỉnh đến thảm, vừa sợ vừa lo, cậu cũng chưa bao giờ kinh hoảng như hiện tại.

"Tôi… Tôi… Trước tiên đừng nói gì hết, anh trước hết trả lời tôi một vấn đề, sau đó tôi tùy tiện để anh xử phạt!" Cao Vũ mở lời, do dự một chút nói.

"Vấn đề gì?" Ánh mắt Phương Nguyên Tùng chợt lóe.

"Anh… anh vừa rồi vào, có nghe được tôi nói gì kỳ quái hay không?" Cao Vũ chần chờ cả buổi, mới nhỏ giọng hỏi, trên mặt hiện ra một tia đỏ ửng kỳ quái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!