Chương 5: (Vô Đề)

Cao Vũ bị tiếng nước đánh thức, mở to mắt, Phương Nguyên Tùng không có trong phòng. Nghe tiếng nước phòng tắm, Cao Vũ biết Phương Nguyên Tùng đang ở trong phòng tắm tắm rửa.

Cao Vũ lập tức nghiến răng nghiến lợi nhìn phòng tắm nắm chặt tay, muốn há miệng trộm mắng Phương Nguyên Tùng, nhưng hé miệng ra mới phát hiện miệng vừa mỏi vừa đau, yết hầu lại nóng rát, nóng vô cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn oán hận càng sâu. Fuck, miệng đau quá! Khẳng định là tối hôm qua giúp lão dâm ma kia khẩu giao nên bị thương, kê kê lão dâm ma lớn như vậy, còn dùng sức sáp cái miệng của cậu, không bị thương mới là lạ! Cũng không biết miệng nhỏ xinh đẹp của cậu có bị biến dạng hay không?

Cái lão biến thái chết tiệt kia từ tuần trước sau khi ép cậu giúp hắn khẩu giao, giống như liền mê luyến chơi khẩu giao, mỗi ngày đều ép cậu giúp hắn khẩu giao, hại miệng nhỏ đáng yêu mê người của cậu mỗi ngày đều bị chà đạp. Tuy rằng mông nhỏ phía dưới của cậu tạm thời là an toàn, nhưng miệng phía trên lại rất thảm, Phương Nguyên Tùng thật không phải biến thái bình thường, mỗi ngày ép cậu khẩu giao ăn nam căn của hắn còn chưa tính, mỗi lần đều ép cậu uống tinh dịch của hắn, hại miệng cậu lúc nào cũng có hương vị của tinh dịch, ghê tởm đến mức cậu không có biện pháp ăn cơm, luôn muốn phun ra.

Mụ nội nó, một ngày nào đó cậu nhất định phải đem những gì lão súc sinh Phương Nguyên Tùng kia đắc tội cậu hôm nay trả cho hắn gấp ngàn lần, để lão chết tiệt này sống không bằng chết, so với xuống mười tám tầng địa ngục còn thảm hơn! Bất quá, việc cấp bách trước hết là phải nghĩ biện pháp thoát ra khỏi ma chưởng của lão biến thái chết tiệt này, mới có thể nghĩ chuyện báo thù!

Cao Vũ oán hận đánh gối đầu phía dưới, tình trạng của cậu trước mắt con mẹ nó không phải là thảm bình thường, đào tẩu là đường sống duy nhất của cậu, bằng không cậu sớm hay muộn cũng bị lão dâm ma biến thái Phương Nguyên Tùng này hành hạ đến chết, hơn nữa sẽ chết siêu cấp hạ lưu. Nếu lúc này Tiểu Lam cùng Viên Viên có thể tới cứu cậu thì tốt rồi, cậu đã hoàn toàn không mong chờ gì vào lão ca đáng chết kia, không thèm trông cậy vào y nữa.

"Cậu tỉnh rồi!" Cao Vũ đang nhíu mày trầm tư nghĩ cách chạy trốn, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Phương Nguyên Tùng tắm rửa xong đi ra.

Nghe thấy tiếng của Phương Nguyên Tùng, Cao Vũ lập tức nâng mắt, phát hiện Phương Nguyên Tùng đi tới trước giường, toàn thân chỉ quấn một cái khăn tắm, thân thể cường tráng rắn chắc toàn cơ bắp khiến mọi người ghen tị, nhất là lồng ngực màu đồng cổ vẫn còn vương hơi nước kia khiến nữ nhân phải hét lớn. Phương Nguyên Tùng tuy đã hơn ba mươi tuổi, nhưng lại chăm sóc vô cùng tốt, so với tiểu tử trẻ tuổi kia càng hấp dẫn nhân hơn, không có một tia sẹo lồi nào trên dáng người tam giác hoàn mỹ làm nữ nhân say mê đến chảy máu mũi.

Cao Vũ nhìn dáng người hoàng kim khiến người ta đỏ mắt của Phương Nguyên Tùng, đối với Phương Nguyên Tùng bất mãn càng sâu. Đáng giận, ông trời thật sự không công bằng, vì sao lại cho lão biến thái này dáng người như vậy, thật sự đáng giậm chân giận dữ, vì sao cậu không có dáng người hoàn mỹ như lão biến thái này! Có trời mới biết cậu nằm mơ cũng muốn có một thân hình đẹp như vậy, cậu bởi vì bộ dạng rất đơn bạc này nên luôn bị nữ sinh cười, nói cậu là bạch trảm kê.

Tuy rằng cậu thường xuyên cùng Viên Viên, Tiểu Lam bọn họ đi phòng tập thể thao rèn luyện, nhưng dù thế nào cũng luyện không ra một khối cơ bắp, thật sự là tức chết!

Cao Vũ ở trong lòng không cam lòng hừ một tiếng, mới hướng Phương Nguyên Tùng nói: "Chủ nhân, sớm an!". Phương lão biến thái chết tiệt, hy vọng cậu ngoan ngoãn làm một nô lệ tốt biết "lễ phép", thủ "lễ tiết", nếu "không ngoan" sẽ cho cậu ăn "thích méo mó". Mẹ nó, một ngày nào đó cậu cũng muốn biến tử lão nhân này thành nô lệ của mình, đem hắn chỉnh chết!

"Sớm an cái đầu, đã là buổi chiều rồi! Thật sự là một nô lệ hết ăn lại nằm, mỗi ngày đều đến chiều mới tỉnh ngủ!" Phương Nguyên Tùng không có khen Cao Vũ "nhu thuận", không khách khí mắng.

Cao Vũ tức giận đến thiếu chút nữa mở miệng mắng, tử lão nhân này nói tiếng người sao? Nếu không phải hắn mỗi ngày đều tra tấn mình đến quá nửa đêm, không khiến mình mệt mỏi đến chết thì sẽ không cho mình ngủ, cậu làm sao có thể mỗi ngày đều ngủ thẳng đến giữa trưa mới tỉnh!

Cao Vũ tuy rằng tức chết rồi, giận mà không dám nói gì, thông minh như cậu đều hiểu được hiện tại việc chống đối Phương Nguyên Tùng đối với mình không có lợi, cậu cũng không muốn mua dây buộc mình, cái miệng nhỏ của cậu và thí thí bây giờ còn rất đau!

Cao Vũ vụng trộm bĩu môi, ngước mắt thấy Phương Nguyên Tùng đi đến trước tủ quần áo, mở tủ quần áo ra, kéo khăn tắm trên lưng xuống, lộ ra tất cả đứng ở trước mắt, lập tức xấu hổ đỏ mặt. Lão nhân đáng chết sao lại không biết xấu hổ như vậy, không nói gì liền cởi truồng, mình đều nhìn thấy cái nam căn xấu xí kia, thật là hạ lưu!

Tuy rằng cả hai đều là nam nhân, thứ Phương Nguyên Tùng có Cao Vũ cũng có, hơn nữa Cao Vũ đã sớm thấy nam nhân trần truồng vô số lần, nhưng Cao Vũ thuần khiết vẫn là cảm thấy thẹn, mắt không biết phải nhìn đi đâu.

Phương Nguyên Tùng như không coi Cao Vũ tồn tại, hào phóng lõa thể đứng ở trước tủ quần áo nam, chậm rãi chọn lựa quần áo mặc hôm nay.

Cao Vũ tuy rằng rất xấu hổ, nhưng ánh mắt lại giống như có ý chí, như thế nào cũng không rời được thân thể nam nhân, tuy cậu đã cùng nam nhân da thịt thân cận rất nhiều lần, nhưng nhìn kỹ nam nhân trần truồng như vậy vẫn là lần đầu tiên, thân thể nam nhân thật sự là kiệt tác của tạo hóa, hoàn mỹ không tỳ vết.

Cao Vũ giống như bị ma pháp khống chế, nhìn chằm chằm không dời mắt khỏi nam nhân, cẩn thận thưởng thức từng chỗ trên thân thể hắn, nhìn thân thể nam nhân cường tráng khiến cậu đột nhiên nóng cả mũi.

Nhìn Cao Vũ nhịn không được muốn chảy máu mũi, nam nhân chọn lựa nửa ngày rốt cục lấy từ trong tủ quần áo ra một bộ quần áo thoải mái màu đen, sau đó chọn chiếc quần màu trắng, ở trước mặt Cao Vũ mặc lên, chậm rãi che khuất thân thể câu nhân của mình.

Cao Vũ lúc này mới hồi phục tinh thần, phát hiện mình lại bởi vì nhìn Phương Nguyên Tùng trần truồng mà thiếu chút nữa chảy máu mũi, thoáng chốc vừa thẹn vừa giận, hận không thể đào cái hố mà chui vào.

Cao Vũ ở trong lòng hung hăng mắng chính mình, ngươi có phải điên rồi hay không, sao có thể đối với thân thể của Phương Nguyên Tùng lão đáng chết kia có cảm giác, con mẹ nó, ngươi nhưng là người bình thường, chỉ đối với đại tỷ xinh đẹp thành thục, dáng người nóng bỏng mới có hứng thú. Thân thể lão nam nhân này có cái gì đẹp, muốn ngực không có ngực, muốn mông không có mông!

Phương Nguyên Tùng rất nhanh liền mặc xong, xoay người nhìn vẻ mặt ảo não đỏ bừng của Cao Vũ, tà ác nhếch khóe môi trêu chọc nói: "Tiểu nô lệ, thế nào? Dáng người chủ nhân không tệ đi! Xem cậu chảy nước miếng kìa! Thật nhìn không ra, tiểu nô lệ của tôi còn háo sắc như vậy, tuổi còn nhỏ mà đã thích nhìn người khác thay đồ!" Hóa ra nam nhân đã sớm biết Cao Vũ luôn nhìn lén hắn, cho nên mới cố ý chậm rãi chọn quần áo.

"Thối lắm! Tôi sao chảy nước miếng được, anh mới thích coi trộm!" Cao Vũ mắc cỡ chết đi được, lập tức thẹn quá thành giận mắng.

"Tiểu nô lệ, cậu thật to gan, cũng dám mắng chủ nhân! Xem ra cậu đã quên thân phận của mình, cậu sao vẫn không chịu ngoan!" Nam nhân cúi xuống, lạnh như băng trừng mắt Cao Vũ.

"Thực xin lỗi, chủ nhân, tôi sai rồi, xin chủ nhân đừng giận! Tiểu nô lệ ti tiện sao dám mắng chủ nhân, tiểu nô lệ là cùng chủ nhân đùa thôi!" Thấy nam nhân tức giận, Cao Vũ trong lòng thầm kêu không ổn, vội vàng xin lỗi. Ai, vừa rồi nhất thời quá mức kích động, thiếu chút nữa đã quên tình cảnh hiện tại của mình. Đáng giận, cậu vì sao lại ủy khuất như vậy!

"Đùa?" Nam nhân nâng mày kiếm, lạnh lùng cười, biểu tình khủng bố vô cùng.

"Chủ nhân, tiểu nô lệ biết sai rồi! Xin chủ nhân đại nhân đại lượng tha cho tiểu nô lệ lần này đi! Tiểu nô lệ lần sau không dám nữa!" Cao Vũ sợ tới mức vội bò xuống giường, ôm lấy đùi nam nhân khóc cầu xin nói, sợ bị nam nhân trừng phạt, bộ dáng thật sự là buồn cười.

"Hừ!" Nam nhân khinh thường hừ lạnh một tiếng, đá văng Cao Vũ ra, xoay người đi giày, chờ lần sau mới hảo hảo thu thập xú tiểu tử dám phạm thượng này.

Thấy nam nhân không nói gì, Cao Vũ nghĩ nam nhân không tức giận, nhẹ nhàng thở ra, không chú ý tới trong mắt nam nhân chợt lóe hàn quang khủng bố.

Nam nhân sau khi mặc chỉnh tề, nhìn qua gương, vừa lòng gật đầu, lại mở ngăn tủ ra lấy đồng hồ bạch kim mình thích nhất đeo vào. Là nam nhân mê người ở xã hội thượng lưu, nam nhân ở các phương diện đều vô cùng chú ý, nhất là ở cách ăn mặc, luôn muốn hoàn mỹ nhất, không có một tia tỳ vết nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!