Chương 3: (Vô Đề)

Ban đêm, màn đêm đen sâu thẳm càng làm nổi bật trăng tròn, ánh trăng màu vàng trắng xuyên qua đóa Violet nở rộ chiếu lên cửa sổ, trên sàn, mùi hoa nhẹ cũng theo ánh trăng ôn nhu bay vào trong phòng.

"Ô…" Người ngủ ở trên giường bỗng nhiên phát ra một tiếng rên rỉ, đau quá, toàn thân giống như muốn vỡ ra thành từng mảnh.

Vừa tỉnh lại, Cao Vũ đầu tiên ý thức được là đau, thân thể vô cùng đau. Thân thể sao lại đau như vậy? Còn có đây là chuyện gì? Hơi hé mắt, Cao Vũ phát hiện mình đang nằm thoải mái ở trên giường lớn hoa lệ, ở trong một căn phòng xa lạ nhưng cũng vô cùng xa hoa.

A… Cậu rốt cuộc cũng nhớ được, mình đang nằm ở trên giường của tên vương bát đản Phương Nguyên Tùng kia. Nhắm mắt nghĩ nghĩ, Cao Vũ rốt cuộc cũng hoàn toàn tỉnh táo lại.

Ô ô… Cậu đã bị tao lão đầu Phương Nguyên Tùng ăn, ban ngày cậu vô ý gặp được Phương Nguyên Tùng tên cầm thú không có nhân tính kia ở trong quán đồ uống lạnh, bị hắn ép đến khách sạn. Hắn tuy không có giết cậu, nhưng lại không bằng cầm thú, chẳng phân biệt nam nữ mà cường bạo cậu.

Nhớ tới tình hình hồi sáng, mặt Cao Vũ đỏ bừng, xấu hổ vô cùng. Cậu thật vô sỉ, bị tao lão đầu Phương Nguyên Tùng kia xâm phạm còn có cảm giác, lại còn kêu vô cùng dâm đãng, vô cùng hạ lưu, còn cầu Phương Nguyên Tùng mau mau sáp mình, mình là tiện nhân à? Cậu sao có thể không biết xấu hổ như vậy?

Nghĩ đến hành động dâm đãng đủ loại của mình vào ban ngày, Cao Vũ nhịn không được chảy nước mắt. Tuy cậu bình thường lớn mật, thoạt nhìn tùy tiện, nhưng ở phương diện này cậu rất ngây thơ và bảo thủ, ngay cả bạn gái còn chưa từng kết giao qua.

Nhưng Cao Vũ rất nhanh liền tỉnh lại, ngừng khóc, lau đi nước mắt trên mặt, trong mắt ánh lên lửa giận. Tất cả đều là lỗi của tên vương bát đản Phương Nguyên Tùng, đều tại hắn làm chuyện kỳ quái với mình, khiến mình trở nên dâm đãng không biết xấu hổ như vậy. Hắn dám cường bạo cậu, cậu nhất định phải báo thù, nếu không đem Phương Nguyên Tùng tứ mã phanh thây, cậu thề sống chết sẽ không làm người. Hừ!

Bất quá hiện tại việc cấp bách là nghĩ biện pháp rời khỏi nơi này, thoát khỏi ma chưởng của đại sắc ma vô sỉ Vương Nguyên Tùng kia, sau đó sẽ nghĩ biện pháp báo thù.

"A ——" Cao Vũ vừa muốn ngồi xuống, nhưng vừa hơi hơi động một chút, liền lập tức đau đến kêu thảm thiết. Thắt lưng của cậu đau quá, nhất là địa phương phía dưới kia đau muốn chết, tùy tiện động một chút liền đau đến đổ mồ hôi lạnh. Tất cả đều là do vương bát đản Phương Nguyên Tùng, Phương Nguyên Tùng chẳng khác gì cầm thú, cả một buổi chiều không ngừng xâm phạm cậu, làm đến bảy, tám lần. Cậu ngất đi mà hắn vẫn hung hăng thao, chẳng khác gì ngựa đực.

Đầy bụng oán hận, câu đem tổ tông mười tám đời nhà Phương Nguyên Tùng tất cả hỏi thăm một lượt, Cao Vũ mới cắn chặt răng, cố nhịn lại cơn đau bước xuống giường, đem quần áo bị Phương Nguyên Tùng ném trên sàn mặc vào, quần áo bị xé rách đến lợi hại, chỉ có thể miễn cưỡng che được bộ vị quan trọng.

Cao Vũ nhìn bốn phía, hạnh mâu hiện lên một tia vui sướng. Thật tốt quá, lão dâm ma kia không ở đây, mình phải nhanh chóng chạy trốn.

Cao Vũ đi đến cửa, mỗi bước đi thân thể đều đau giống như muốn rời ra thành từng mảnh, đi được tới cửa Cao Vũ đã sớm đau đến nước mắt lưng tròng, trong lòng càng thêm oán hận Phương Nguyên Tùng.

Cửa khóa, Cao Vũ đào tẩu như thế nào đây? Chỉ thấy Cao Vũ xoay tay nắm cửa, lập tức nhếch môi, lấy một mẩu kim loại từ trong túi quần, nhẹ nhàng cắm vào, cửa liền mở ra. Việc nhỏ này sao làm khó được cậu, trước kia mỗi khi đến kỳ thi, cậu đều cùng Tiểu Lam, Viên Viên đi vào văn phòng trộm đề thi, bởi vậy đã sớm học được kỹ năng mở khóa.

Sợ Phương Nguyên Tùng đột nhiên trở về, Cao Vũ không dám dừng lại, lập tức cấp tốc rời khỏi khách sạn. Cậu căm phẫn nhìn một đống hỗn độn trên giường lớn. Lão dâm ma, anh chờ đấy, tôi sẽ nhanh chóng đem chuyện tôi bị làm nhục hôm nay trả đủ cho anh.

Phương Nguyên Tùng vừa trở về liền thấy cửa mở toang, trong phòng không có một bóng người.

"Chạy rồi? Vậy thứ này cũng không cần nữa!" Phương Nguyên Tùng hơi nhăn mày, ném thuốc trong tay vào thùng rác. Hắn vốn dĩ thấy tiểu tử kia không tệ, cho nên quyết định sẽ không giết cậu nữa, để cậu ta bồi mình một thời gian, bèn đi mua thuốc, thật không ngờ người lại chạy mất.

Phương Nguyên Tùng cũng không giận, ngồi vào trên sô pha uống rượu, sau đó liền gọi điện thoại kêu khách sạn mang bữa tối lên. Kể cả chạy đi, dù sao cũng đã hung hăng giáo huấn tiểu tử kia, cũng coi như hả giận, đáng tiếc về sau không có cơ hội đùa bỡn thân thể xinh đẹp dâm đãng ngây thơ kia nữa. Đáng tiếc là chưa hỏi được gì về hai tên chủ mưu kia, bất quá nếu biết chủ mưu là ai, thì sự tình sẽ dễ giải quyết hơn.

Khách sạn nhanh chóng đem bít tết lên phòng Phương Nguyên Tùng, Phương Nguyên Tùng vừa cầm lấy dĩa chuẩn bị ăn thì điện thoại vang lên. Phương Nguyên Tùng mở di động, là điện thoại của Lưu Ngọc Tuấn.

"Nguyên Tùng, tao nói cho mày một tin tốt!" Lưu Ngọc Tuấn vừa mở miệng liền cười nói.

"Tao cũng có tin tốt muốn nói cho mày!" Phương Nguyên Tùng cũng cười nói.

"Tao đã tra được là ai ở phía sau giở trò quỷ hãm hại mày!" Đúng lúc Phương Nguyên Tùng chuẩn bị nói với Lưu Ngọc Tuấn biết ai là kẻ chủ mưu vu khống hắn, không nghĩ Lưu Ngọc Tuấn lại nói trước.

"Á! Mày biết rồi sao. Là tiểu tử Đại Hoa kia nói cho mày biết à. Hôm nay khí vận thật không tệ, sau khi bắt được tiểu tử kia, cuối cùng cũng tra ra manh mối." Phương Nguyên Tùng nâng khóe môi.

"Có ý gì? Chẳng lẽ mày và Đại Hoa đều đã biết tất cả chuyện này là do Cao Vân giở trò quỷ?" Lưu Ngọc Tuấn sửng sốt một chút, nghi hoặc hỏi.

"Cao Vân? Mày nói mấy lời này có ý gì?" Phương Nguyên Tùng lập tức nhíu mày, Cao Vân giở trò quỷ? Việc này liên quan đến Cao Vân?

"Mày không phải nói đã biết rồi sao! Hóa ra là do Cao Vân muốn trả thù mày vì vụ làm ăn đó, một tay y đã bày ra trò này. Tao đã điều tra xong, vài tiểu quỷ lần trước ở trong hôn lễ của mày, người tên "Tiểu Văn" kia chính là em trai của Cao Vân, Cao Vũ, còn lại là bạn học của cậu ta đến hỗ trợ." Lưu Ngọc Tuấn đem tất cả những gì mình điều tra được nói hết cho Phương Nguyên Tùng.

"Mày nói gì?" Phương Nguyên Tùng nghe xong nhịn không được hét lớn, khuôn mặt tuấn tú tức giận đến xanh mét. Mẹ nó, xú tiểu tử kia dám đùa giỡn hắn, hắn biết tiểu tử kia là kẻ dối trá, nhưng không nghĩ tới lại có lá gan lớn tới vậy, dám diễn trò trước mặt hắn, nói dối như cuội. Tức chết hắn!

"Nguyên Tùng, mày sao vậy?" Lưu Ngọc Tuấn bên kia càng thêm nghi hoặc. Nguyên Tùng ở Nhật Bản rốt cuộc phát sinh chuyện gì?

"Không có gì! Ngọc Tuấn, vất vả cho mày rồi! Chờ tao về nước, chúng ta lại tán gẫu sau!" Nói xong, Phương Nguyên Tùng liền cúp điện thoại, tinh mâu trở nên u ám vô cùng. Xú tiểu tử kia dám lừa hắn, chờ lần sau mình tìm được cậu, sẽ cho cậu biết hậu quả của việc dám lừa hắn.

Nâng ly rượu xinh đẹp, nhấp một ngụm rượu đỏ tựa màu máu tươi, Phương Nguyên Tùng phát ra tiếng cười khủng bố khiến người ta rụng rời gân cốt…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!