Chương 2: (Vô Đề)

Hôm sau, tiêu đề của các trang báo lớn đều là sự kiện danh môn quý công tử Phương Nguyên Tùng luôn luôn được xưng là thánh thủ săn hoa lại là đồng tính luyến ái, bị Trương gia từ hôn ngay tại hôn lễ, bị Phương phụ giận dữ lôi đình đuổi ra khỏi tập đoàn Phương thị. Thoáng chốc, phố lớn ngõ nhỏ đều có thể nghe được âm thanh của mọi người bàn về việc Phương Nguyên Tùng là đồng tính luyến ái, vốn là phong quang vô hạn, một tay che trời, bây là lại là đối tượng bị mọi người phỉ nhổ.

Tất cả đều như Cao Vân mong muốn, Phương Nguyên Tùng rốt cuộc thân bại danh liệt, trở thành chuột chạy qua đường người người kêu đánh…

~

Trong gian đồ uống lạnh của quán, khách khứa đông đúc, nơi nơi đều là đồ uống lạnh, không khí mát mẻ. Ở trong đám khách nhân đông đúc, có một mỹ thiếu niên câu nhân ngồi ở bên của sổ, dáng người nhỏ bé tinh tế, khuôn mặt so với thiên sứ còn đáng yêu hơn.

Mỹ thiếu niên có vẻ tâm tình không được tốt lắm, không, phải nói là vô cùng không tốt mới đúng. Chỉ thấy mỹ thiếu niên cau mày, đồ ăn ở trước mặt cũng chưa động đến, đôi mắt nâu ảo não nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Ai –" Mỹ thiếu niên than dài một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nhăn lại. Thật là càng nghĩ càng rối, sao sự tình lại biến thành như vậy? Tất cả đều là do anh hai làm hại, càng nghĩ tới tên anh trai đáng giận kia, cậu càng muốn ăn tươi nuốt sống y.

Một tháng trước, để được âu yếm Ferrari mình ao ước bấy lâu, cậu và bằng hữu cùng nhau bày kế hãm hại kẻ thù của anh hai là Phương Nguyên Tùng, ở hôn lễ của Phương Nguyên Tùng nháo một trận, khiến cho Phương Nguyên Tùng thân bại danh liệt. Vốn tưởng rằng sau khi xong chuyện, cậu lập công lớn sẽ được anh hai thưởng cho một phen, nhưng anh hai đúng là kẻ lừa đảo siêu cấp. Ferrari chó má gì, cái gì mà đặc biệt thưởng lớn, tất cả đều là lừa người!

Tên anh hai lừa đảo này đúng là đáng giận, sau hôn lễ của Phương Nguyên Tùng liền mất tích, chiếc Ferrari đã đáp ứng cậu đâu cũng không thấy, hại cậu bị Tiểu Lam và Viên Viên mắng đến xối cả máu, thiếu chút nữa còn muốn cùng cậu tuyệt giao.

Lần này anh trai hại bọn họ thảm rồi, Phương Nguyên Tùng vì bị bọn họ làm hỏng hôn lễ, hận bọn họ thấu xương, tìm kiếm bọn họ khắp nơi. Phương Nguyên Tùng còn nhờ tới hắc đạo, bằng giá nào cũng phải bắt được bọn họ, hiện tại hắc đạo đều ngày ngày tìm kiếm bọn họ. Bị Phương Nguyên Tùng tìm ra sẽ có kết cục gì, không cần nghĩ cũng biết. Mà anh hai lúc trước vỗ ngực cam đoan với cậu tuyệt đối sẽ không có việc gì, sẽ bảo vệ tốt bọn họ, bây giờ còn không biết đang sống chết ở đâu.

Tiểu Lam và Viên Viên đã đi trốn ở nông thôn, cậu vốn muốn đi cùng bọn họ, nhưng hai xú tiểu tử này lại nói bởi vì cậu không cho bọn họ đi chiếc Ferrari nên không để ý đến cậu nữa, cậu chỉ có thể một mình đến Nhật Bản tị nạn! Lần này đúng là tiền mất tật mang, không chỉ không có được chiếc Ferrari mà còn kéo đến bao nhiêu phiền toái.

Cậu thật sự là thông minh một đời, hồ đồ nhất thời, lại tự hãm chính mình trong quẫn cảnh này, cậu hiện tại hối hận muốn chết! Cậu thật không ngờ lão ca vô lương tâm kia lại làm thế với mình, cậu thật nghi ngờ mình có phải em trai ruột của y hay không! Chờ về sau cậu tìm được y, không cho y một bài học nhớ đời, cậu sẽ không tên là Cao Vũ!

Đáng giận! Cao Vũ cầm dĩa hung hăng xiên vào đồ ăn, đem đồ ăn xiên nát bét, không ngừng dùng sức mà cắm xuống. Cao Vũ lửa giận ngút trời, hoàn toàn không để ý tới người vừa vào trong quán.

"Hoan nghênh quang lâm!" Âm thanh dễ nghe của nhân viên cửa hàng vang lên, có hai vị khách mới đi vào trong quán, đúng là hai nam nhân vô cùng xuất chúng. Nam nhân phía bên trái, gương mặt góc cạnh rõ ràng, ngũ quan thanh tú, tuấn lãng bất phàm, toàn thân đều toát ra hương vị khêu gợi của nam nhân, nhưng sắc mặt nhìn qua vô cùng không tốt, trên người đều dày đặc sát khí.

Nam nhân bên cạnh hắn hoàn toàn tương phản, vẻ mặt tươi cười, tựa hồ vô cùng vui vẻ, đôi mắt như hoa đào không ngừng phóng điện với nữ nhân xung quanh.

"Đại soái ca kìa!"

"Đẹp trai quá!"

"Không biết bọn họ có bạn gái hay chưa?"

Nữ nhân trong quán vừa nhìn thấy hai nam nhân cao lớn đẹp trai so với minh tinh còn mê người hơn vừa bước vào lập tức hai mắt sáng ngời, kích động nhỏ giọng kêu lên.

"Hai vị tiên sinh, hai người muốn uống gì?" Nữ phục vụ hai mắt sáng lên, lập tức chạy ra nhiệt tình hỏi.

"Cho chúng tôi hai cốc bia."Mỹ nam tử cười tủm tỉm nhìn bộ dạng háo sắc của nữ phục vụ, cố ý cười càng thêm mê người, thanh âm khàn khàn tràn ngập từ tính đem nữ phục vụ hồn xiêu phách lạc.

"Được, mời hai vị chờ, tôi lập tức sẽ mang lên." Nữ phục vụ bị nụ cười của hắn làm cho thần hồn điên đảo, miễn cương chỉnh lại giọng của mình, sau đó kích động chạy. Nàng chịu không nổi, lồng ngực của nàng muốn nhảy ra ngoài!

Đại Hoa vô cùng vừa lòng với mị lực của mình, phóng mị nhãn với nữ nhân xung quanh, nghe được tiếng thét chói tai của các nàng mới tùy tiện tìm một cái bàn ngồi xuống, nói với bạn mình: "Thật không ngờ ở đây có nhiều mỹ nữ xinh đẹp như vậy, tao vẫn nghĩ mỹ nữ của Nhật Bản đều ở Tokyo!"

Đồng bạn nhìn hắn hừ lạnh một tiếng, khinh thường trợn trừng mắt.

"Nguyên Tùng, thái độ gì thế! Trước kia mày không phải cũng giống tao, thích ngắm mỹ nữ nhất sao? A — thật xin lỗi, tao quên, mày hiện tại đã không còn hứng thú với mỹ nữ, chỉ hứng thú với mỹ nam!" Đại Hoa vỗ trán, nhanh chóng xin lỗi, trong mắt lộ vẻ mỉa mai.

"Đại Hoa!" Phương Nguyên Tùng lập tức biến sắc, thấp giọng kêu lên, thanh âm trầm thấp lạnh như băng làm cho người ta cực kì kinh hãi. Tên kia đang cố tình chọc đến chỗ đau của hắn.

"Nguyên Tùng, mày không nên kích động! Thật ra thích nam nhân cũng không có gì to tát, tao rất thích nam nhân!" Đại Hoa ôm vai hắn cười nói, trong mắt nét mỉa mai càng đậm.

"Đã nói với mày nhiều lần rồi, tao và tên biến thái đáng chết nhà mày khác nhau, tao chỉ thích nữ nhân! Tao không phải là gay, tao bị hãm hại!" Phương Nguyên Tùng nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt phun lửa. Nhắc tới việc này, hắn không khỏi tức giận trong người, hiện tại trong nước chỗ nào cũng đồn hắn là gay, khiến hắn không thể ở lại Trung Quốc. Cho nên hắn tới Nhật Bản để thay đổi tâm tình, nhưng bởi vì đi cùng tên này nên tâm tình của hắn càng ngày càng kém.

"Được rồi! Tao nói giỡn thôi, đừng nóng!" Đại Hoa biết hắn thật sự tức giận, nhanh chóng tươi cười.

"Tiên sinh, bia của hai người đây!" Lúc này, nữ phục vụ đưa bia tới.

Phương Nguyên Tùng hừ lạnh một tiếng, nâng bia lên uống một hớp lớn, bia lạnh làm cho lửa giận trong lòng hắn cũng giảm xuống. Năm nay không biết là có đắc tội với ai không mà hắn gặp xui xẻo liên tục, họa vô đơn chí. Không chỉ bị Trương gia từ hôn, còn bị lão cha đuổi ra khỏi công ty, hiện tại lại lưu lạc tha hương, mà vài tiểu quỷ hãm hại hắn kia cho đến nay một chút tin tức cũng không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!