Chương 12: Đặc điển 2: Tôi không muốn uống nước tiểu

Phương Nguyên Tùng sau khi tan tầm cũng không có trực tiếp về nhà mà lại đi tới cửa hàng bánh ngọt nổi tiếng nhất mua bánh dâu tây Cao Vũ thích ăn, nhớ tới tiểu nô lệ, trong đáy mắt nam nhân lãnh huyết vô tình hiện lên một chút nhu tình. Vật nhỏ thật sự là đáng yêu không chịu được, thời gian bọn họ quen biết tuy không dài, nhưng hắn đã thương cậu đến tận xương tủy, hoàn toàn không rời cậu được, tuy hắn thường xuyên bị vật nhỏ tinh quái kia trêu cợt, làm hắn nổi trận lôi đình, huyệt thái dương đau nhức nhối.

Phương Nguyên Tùng đến cửa hàng bánh ngọt, vừa bảo nữ nhân viên xinh đẹp đi lấy một cái bánh dâu tây cho hắn, trong cửa hàng đột nhiên có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp đi vào. Cô gái có vẻ tầm tuổi Cao Vũ, bộ dáng vô cùng xinh đẹp, khí chất lãnh đạm uyển chuyển, mặc một bộ váy công chúa màu trắng, vừa thấy đã biết là thiên kim tiểu thư xuất thân danh môn.

Cô gái tuy bộ dáng vô cùng xinh đẹp, nhưng Phương Nguyên Tùng lại chẳng có một chút hứng thú, nhìn thoáng qua liền quay đầu. Hiện tại hắn chỉ hứng thú với mỗi một mình tiểu nô lệ, những người khác cho dù là tiên nữ, hắn cũng không thèm liếc mắt một cái.

"Phương tiên sinh!" Phương Nguyên Tùng không có hứng thú với cô, nhưng cô có vẻ vô cùng hứng thú với Phương Nguyên Tùng, cô vừa thấy Phương Nguyên Tùng vẻ mặt lập tức kinh hỉ, kích động tiến đến nói.

Phương Nguyên Tùng quay đầu, nghi hoặc nhìn cô, hắn quen cô sao?

"Phương tiên sinh, anh không nhớ tôi sao!" Cô gái có chút thất vọng nhìn Phương Nguyên Tùng.

"Cô là?"

"Tôi là…"

Bởi vì vừa khai giảng, trong trường mấy câu lạc bộ đều rất nhiều việc, thân là đội trưởng đội hí kịch, Cao Vũ bận vô cùng, làm việc đến khuya mới đi về, về đến nhà cũng đến tối muộn.

Đứng ở trước cửa lấy chìa khóa ra mở cửa, Cao Vũ mỏi mệt ngáp một cái. Mệt quá! Bất quá lập tức có thể nhìn thấy nam nhân mình yêu nhất, để cho đỡ mệt cậu nhất định phải bắt nam nhân giúp mình rửa chân, hảo hảo hầu hạ cậu!

Cao Vũ vừa mở cửa, lập tức nghe thấy tiếng Phương Nguyên Tùng nói chuyện trong phòng, đồng thời còn có tiếng cười xinh đẹp dễ nghe như chuông bạc.

Cao Vũ lập tức nhíu mày, sao lại có giọng nữ nhân?

Cao Vũ vội đi vào phòng khách, bên trong là một cô gái bộ dáng vô cùng xinh đẹp đáng yêu, đang ngồi cùng Phương Nguyên Tùng nói chuyện phiếm, Phương Nguyên Tùng không biết nói gì đó buồn cười, làm cô gái cực kỳ vui vẻ, che miệng cười duyên.

Cao Vũ lập tức đen mặt, tử lão nhân cũng dám sau lưng cậu tán gái, hay nhỉ! Tức chết cậu!

Cao Vũ lạnh mặt đi về phía trước, nhìn Phương Nguyên Tùng chỉ vào cô gái chất vấn: "Cô gái này là ai?"

Không nghĩ tới Phương Nguyên Tùng lại làm như không thấy cậu, hoàn toàn không để ý tới cậu, nhìn cô gái mỉm cười nói: "Tuyết Phương, giờ cũng không còn sớm, cô cũng cần phải về rồi, cẩn thận người nhà lo lắng, chúng ta lần khác lại tán gẫu!"

"Được! Hôm nay có thể gặp anh, tôi thật cao hứng! Anh nhất định phải nhớ gọi điện thoại cho tôi đấy!" Cô gái gật đầu, vẻ mặt thẹn thùng nói, ánh mắt nhìn Phương Nguyên Tùng tràn ngập sùng bái clvaf tình yêu, hoàn toàn không thèm liếc nhìn Cao Vũ một cái.

"Đương nhiên! Đợi tôi có thời gian, tôi nhất định sẽ gọi điện thoại hẹn cô ra ngoài, có thể cùng tiểu thư xinh đẹp như cô ngồi chung nói chuyện phiếm, là vinh hạnh của tôi!" Phương Nguyên Tùng lập tức đáp ứng, liếc mắt về phía Cao Vũ đã tức giận muốn bốc khói rồi, đáy mắt hiện lên một tia cười lạnh.

Nhìn hai người ở trước mặt mình liếc mắt đưa tình, hoàn toàn cho mình là vô hình, Cao Vũ sắp phát điên rồi. Cao Vũ vội nắm chặt tay, đang chuẩn bị muốn mắng chửi người, thì cô gái tên Tuyết Phương đứng lên, cúi đầu chào Phương Nguyên Tùng một cái, nói: "Tôi đi về trước! Phương tiên sinh, hẹn gặp lại!"

"Hẹn gặp lại, đi đường cẩn thận!" Phương Nguyên Tùng cũng đứng lên, khách khí đưa cô ra cửa.

"Lão vương bát đản, anh cũng dám ở trước mặt tôi tán gái! Anh mau nói với tôi cho rõ ràng, xú nữ nhân kia là ai, bằng không tôi không để yên cho anh!" Phương Nguyên Tùng vừa mới đi vào, liền thấy Cao Vũ giận dữ mắng, một bộ biểu tình muốn cùng hắn liều mạng, giống như vợ phát hiện chồng ngoại tình vậy.

"Cô ta là ai? Cậu không biết sao!" Phương Nguyên Tùng trước cơn thịnh nộ của Cao Vũ, một chút áy náy cũng không có, lạnh như băng cười nói, nét mặt biểu lộ một chút trào phúng. Hắn còn không có cùng Cao Vũ tính sổ, Cao Vũ đã khởi binh vấn tội trước, thật là buồn cười!

"Tôi đương nhiên không biết! Là tôi đang hỏi anh, anh sao lai hỏi lại tôi!" Cao Vũ càng thêm tức giận.

"Tôi không nghe nhầm chứ! Cậu mà không biết cô ấy là ai à?! Cậu chắc chắn là không biết cô ấy?" Phương Nguyên Tùng khoa trương nói, dương môi cười lạnh.

"Tôi đương nhiên không biết cô ta!" Trong mắt Cao Vũ hiện lên một tia nghi hoặc, biểu tình của nam nhân rất kỳ lạ, rốt cuộc là có chuyện gì?

"Cô ấy tên là Tôn Tuyết Phương, chính là người lúc trước bị tội phạm bắt cóc, cháu ngoại của tướng quân được tôi cứu!" Phương Nguyên Tùng ngưng cười, ánh mắt sắc bén trừng Cao Vũ, biểu tình khủng bố dọa người.

Nghe vậy, Cao Vũ còn ngơ ngác, đầu óc hoàn toàn ngây ngốc nhìn Phương Nguyên Tùng.

"Sao không nói gì? Cậu không phải rất muốn biết cô ấy là ai sao, tôi hiện tại nói cho cậu, không biết đáp án này có vừa ý cậu hay không!" Phương Nguyên Tùng tới gần Cao Vũ, lạnh lùng dừng lại trước mặt cậu, giọng điệu một chút độ ấm cũng không có.

"Tôi…" Cao Vũ muốn nói gì đó, nhưng cậu hoàn toàn không nói được. Trời ạ! Tại sao lại như vậy, Phương Nguyên Tùng làm sao lại gặp được người bị bắt cóc thật chứ, lần này nam nhân biết cậu nói dối hết rồi, xong đời! Làm sao bây giờ? Nam nhân nhất định sẽ giết cậu! Cậu chết chắc rồi!

"Cậu muốn nói gì? Tiếp tục nói dối lừa tôi sao? Lần này cậu lại muốn biên diễn lừa tôi như nào nữa?" Phương Nguyên Tùng nắm cằm cậu, nâng lên mắng, hắn tức điên mất. Hắn thật không thể tin được, Cao Vũ lại nói dối nhăng cuội lừa hắn, nếu không phải hôm nay ngẫu nhiên gặp được Tôn Tuyết Phương, hắn chỉ sợ cả đời cũng không biết chân tướng, bị Cao Vũ lừa như vậy cả đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!