Hiên Viên Chiếu tiễn bước Hiên Viên Dã, thầm nghĩ tiểu tử này quả thực so với mình năm năm trước không có gì khác nhau. Hắn lắc đầu cười cười: Cũng không biết lúc nào tên tiểu tử đó có thể gặp được một người lợi hại đến quản giáo hắn, cũng giống như mình đã gặp được Ly Lạc.
Nhắc tới Ly Lạc, lòng hắn tự nhiên mềm lại, thậm chí cả quãng thời gian quỳ ván giặt cũng trở nên tốt đẹp. Ánh mắt hắn rơi vào tấm ván giặt ở đầu giường, bước tới nâng nó lên nhẹ nhàng vuốt ve, cười khổ nói: "Huynh đệ a huynh đệ, thời gian ngươi cùng ta ở bên nhau cũng coi như không ít, ai, mấy ngày nay Ly Lạc không có ở đây, không có ta ở bên ngươi, có thấy tịch mịch không? Nhưng không có Ly Lạc, ta quỳ ngươi làm gì? Không phải tự mình đi chịu tội sao?
Nếu bây giờ Ly Lạc xuất hiện trước mặt ta, cả đêm nay ta quỳ ngươi cũng được." [bị vợ cho quỳ ván giặc tới nổi ghiền thì thật ko thể chịu nổi rùi]
Hắn chưa nói xong, chợt nghe thấy một tiếng động nhỏ, giống như tiếng ngói vỡ trên đầu.
Hiên Viên Chiếu lúc này không còn là tên tiểu tử năm năm trước, trong lòng cả kinh, liền phi thân ra ngoài, không chờ chân chạm mặt đất, dùng khinh công bay lên mái nhà.
Nhìn chung quanh không có vết chân người, hắn hừ một tiếng: "Giỏi thay cho hắn, đã thoát được rồi." Nói xong ngồi xổm người xuống xem mái ngói, chỉ thấy quả nhiên bị vỡ một khối, bên cạnh có vết máu đỏ sậm.
Hiên Viên Chiếu thầm nghĩ kì quái, chẳng lẽ là tên thích khách bị thương? Không lẽ trong hoàng cung có chuyện? Trong lòng vừa nghĩ vậy, liền lập tức kêu Bình Đại Bình Nhị đến, phân phó bọn họ canh gác các nơi trong phủ cho tốt, tuyệt không cho phép thích khách kia trốn thoát.
Hắn lập tức thay đổi y phục tiến cung. Hiên Viên Trường Không vẻ mặt bất mãn ra tiếp, không vui nói: "Làm gì? Ly Lạc nhà các ngươi không có ở đây, nhịn không được phòng trống lại nhìn ta sung sướng không vừa mắt có đúng không? Có lời gì nói mau, hắn còn đang ở trong phòng chờ ta."
Hiên Viên Chiếu trong lòng kinh ngạc, thấy bộ dáng Hiên Viên Trường Không giống như không hề biết chuyện gì, cũng không nói gì nhiều, chỉ nói luyên thuyên hai câu liền nhanh chóng cáo lui đi ra. Phía sau truyền đến tiếng mắng phẫn hận của Hiên Viên Trường Không, kèm theo một tiếng "khuông lang", không biết vật xui xẻo nào bị mình liên lụy, bỏ mình trong tay hoàng đế đương nổi giận.
Hiên Viên Chiếu trở về phủ, kêu Bình Đại Bình Nhị lên hỏi, hai người họ đều nói ngay cả một con ruồi cũng không thể bay qua. Lúc này hắn mới yên tâm, thầm nghĩ đại khái là có vị vương công đại thần nào đó bị hành thích, cũng chỉ có thể chờ đến ngày mai, đến lúc đó có người bị đâm, nhất định sẽ kinh động hoàng thượng, chắc chắn sẽ lùng bắt. Đến lúc đó hắn đem thích khách bắt được trong phủ đưa đến, mọi sự liền đại cát.
Hiên Viên Chiếu hết sức tín nhiệm năng lực của đám người Bình Đại. Hắn trở lại Hà Phong Hiên, nghĩ về Ly Lạc trong chốc lát rồi mới đi ngủ. Ngủ không tới hai canh giờ, đột nhiên tiền viện truyền đến thanh âm ầm ĩ, khiến hắn bừng tỉnh dậy.
Bình Tam vào bẩm báo: "Vương gia, quả thật có người bị đâm, hiện tại quan binh đang ở trong thành lùng bắt, có một đội ngự lâm quân đã tới phủ chúng ta. Chúng nô tài không dám kinh động lão vương gia, người xem có để cho bọn họ lục soát không."
Hiên Viên Chiếu đứng lên mặc quần áo nói: "Không hay rồi, lúc này đã xuất động, chứng tỏ người bị đâm là một vị quyền cao chức trọng, bởi vậy hoàng huynh mới sốt ruột như thế. Cũng không biết là ai, chúng ta đi hỏi một chút."
Tới trong sân, viên quan dẫn đầu ngự lâm quân vội vàng tiến lên chào, Hiên Viên Chiếu khoát tay nói: "Không cần đa lễ, cho người của ngươi cùng hạ nhân trong phủ ta đi lục soát. Đêm qua trong phủ ta rất có thể có thích khách ẩn giấu, trên mái ngói vẫn nhìn thấy vết máu." Lại phân phó Bình Nhị Bình Tam: "Các ngươi phải phối hợp với ngự lâm quân cẩn thận lùng bắt, nhưng không được kinh động cha ta, hiểu chưa? [chết rùi có chuyện lớn rùi mà ta còn ngửi đc có mùi của Lạc Lạc nha]
Bình Đại Bình Nhị nhận mệnh rời đi, mấy trăm ngự lâm quân đi theo bọn họ tiến về các nơi trong vương phủ. Viên quan ngự lâm quân cảm động nói: "Vương gia thật là hiểu đại nghĩa mới ủng hộ chúng ta như thế, so với người khác…"
Hiên Viên Chiếu chỉ lo lắng cho người bị đâm, không chờ hắn nói xong, bèn khoát tay chặn lại: "Không cần phải nói, ta biết. Tiền Minh ta hỏi ngươi, người bị đâm là vị vương công đại thần nào? Hiện tại ra sao? Còn sống không?"
Tiền Minh vỗ đùi, thở vắn than dài nói: "Sống cái gì a, đợi đến lúc phát hiện ra thì đã chết lâu rồi, quốc sư giận điên lên, chẳng những chúng ta, ngay cả môn đồ thủ hạ dưới tay hắn cũng đều xuất động. Lệnh trong vòng ba ngày nhất định phải bắt được hung thủ, nghìn đao vạn chém báo thù cho Cừu đại nhân."
Hiên Viên Chiếu nghe xong trong lòng nhất thời lạnh toát, mặt hắn tái mét, tâm thần đại chấn không khỏi lung lay, tiến lên kéo cổ áo Tiền Minh lớn tiếng hỏi: "Ai? Ngươi nói là ai bị đâm? Là Cừu Năng sao? Đồ đệ bảo bối Cừu Năng của quốc sư?"
Tiền Minh bị bộ dáng sắc bén của hắn dọa đến nhảy dựng lên, còn tưởng rằng hắn và Cừu Năng quan hệ thâm hậu, vội vàng nói: " Đúng vậy, chính là Cừu đại nhân. Ai nha bi thảm a, bị một kiếm đâm thủng lồng ngực. Bất quá thanh kiếm Cừu đại nhân nắm trong tay khi chết cũng có vết máu, nói vậy tên thích khách kia cũng bị thương. Theo ta thấy, thích khách trốn trong vương phủ khẳng định chính là người giết Cừu đại nhân, vương gia may mắn…"
Tiền Minh còn nói những gì, Hiên Viên Chiếu đã nghe không vào nữa. Hắn buông Tiền Minh ra, cúi đầu vội vàng đi vòng quanh, lẩm bẩm nói: "Không, sẽ không, khó có khả năng là Ly Lạc. Ly Lạc đã đi ra cửa, y khẳng định là đi thăm sư phụ, đã ba ngày trôi qua, sao có thể xuất hiện ở kinh thành. Đúng, không sai, y đã đáp ứng với ta sẽ không hành sự lỗ mãng, không sai, không phải là y.
Cừu Năng khẳng định là kết thù với người khác, cho nên… Không sai, chính là như vậy…"
Những lời này nói là phân tích, đúng hơn là tự an ủi mình. Đáng tiếc là ngay cả chính Hiên Viên Chiếu cũng biết, những lời an ủi này chỉ là lừa mình dối người, thử hỏi, Cừu Năng được Độc Cô Khung chân truyền, có ai có thể giết chết hắn, trừ bỏ Ly Lạc, hăn căn bản không nghĩ ra được người thứ hai.
"Ân, sắc mặt quốc sư tệ lắm, thành thật mà nói, ta chưa từng nhìn thấy bộ dáng kia của hắn, ai chẳng biết Cừu đại nhân là đệ tử đắc ý nhất của hắn. Ai, xảy ra chuyện như vầy, vương gia người cũng phải cố nén bi thương a, hung thủ nhất định khó thoát …" Tiền Minh không muốn bỏ phí cơ hội nịnh hót vương gia, không ngừng tiến lên an ủi, bộ dáng tựa hồ thống khổ vô cùng.
"Ta cố nén bi thương cái rắm." Hiên Viên Chiếu tức giận nhìn Tiền Minh: "Hắn chết ta càng cao hứng, quốc sư tức giận liên quan gì tới ta, hắn sinh khí sao, ta so với hắn còn muốn sinh khí gấp bội." Hắn kiên định cước bộ, suy nghĩ xem nên làm gì bây giờ, hiện tại làm sao khiến cho ngự lâm quân ngừng lục soát? Đã bắt đầu rồi, từng góc trong vương phủ đã bị lục soát, không phải nói ngừng là ngừng được.
Hiên Viên Chiếu càng thêm lo lắng chính là, Ly Lạc bị thương, còn không biết thương thế ra sao. Cừu Năng võ công không phải tầm thường, đòn cuối cùng trước khi chết uy lực càng thêm đáng sợ.
Vừa nghĩ đến thương thế của Ly Lạc, Hiên Viên Chiếu lòng như lửa đốt, hận Ly Lạc không thể ngay lập tức xuất hiện trước mặt mình. Quản cái gì Độc Cô Khung Độc Cô Phú, ngay cả hoàng đế ca ca thiên hoàng lão tử tới, hắn cũng phải đem Ly Lạc gắt gao ôm vào trong ngực không buông tay.
Vừa mới nghĩ như vậy, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hai thanh âm đồng thời vang lên: "Đại nhân, vương gia…"
Hiên Viên Chiếu cùng Tiền Minh xoay người, chỉ thấy Bình Đại dìu một người bước tới, một đội ngự lâm quân đi bên cạnh đều thần sắc ủy khuất không cam lòng.
Không chờ Bình Đại bẩm báo, Hiên Viên Chiếu xông lên đón lấy người kia, rõ ràng minh bạch, không phải Ly Lạc còn ai vào đây.
"Đại nhân, chúng ta tìm được thích khách rồi, nhưng người hầu vương phủ lại nhất quyết không cho chúng ta động vào hắn, lại càng không cho trói lại." Tên ngự lâm quân bắt đầu ủy khuất cáo trạng với người đứng đầu, còn Bình Đại nói khẽ với Hiên Viên Chiếu: "Người bị ám sát là Cừu Năng, thích khách chính là Ly Lạc, vương gia, chuyện này…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!