Chương 6: (Vô Đề)

Xuân nhật ngọ hậu ánh mặt trời xuyên qua lá cây chảy xuống, chiếu vào thân thể ấm áp.

Hiên Viên Chiếu ngồi dưới tàng cây đã một canh giờ, vẫn chưa có ý định đứng dậy.

Bình Nhị Bình Tam cùng đám tôi tớ ngồi ở phía đối diện, xì xào bàn tán, đánh cuộc Hiên Viên Chiếu lần này có thể xoay chuyển thế cuộc hay không, trở thành đương gia tác chủ.

Ly Lạc dựa cửa sổ mỉm cười, nghe thấy đáp án mọi người đều nghiêng về một bên, tất cả mọi người đều cho rằng Hiên Viên Chiếu trải qua một phen đả kích như vậy, khẳng định cá gặp nước mặn sẽ xoay chiều, nếu không sẽ vĩnh viễn không còn cơ hội lội ngược dòng nữa. [ta thì ko thấy việc a vùng lên lật đổ chính quyền khả quan cho lắm]

"Bình tam, trong phủ cho phép tụ tập đánh bạc sao?" Y ở trong phòng mỉm cười hỏi.

Bình Tam chạy tới, ha ha cười nói: "Ly Lạc, trong hoàng cung còn không tránh được, huống chi đây chỉ là vương phủ." Hắn nhìn thấy Ly Lạc vẻ mặt tươi cười, không khỏi lắc đầu hỏi: "Thật không hiểu ngươi, sao lại đem chuyện vài chục năm trước ra nói cho hắn nghe?"

"Lúc cần nói tự nhiên sẽ phải nói, lừa gạt hắn có ích gì?" Ly Lạc thoạt nhìn tâm tình rất tốt, đại khái là tảng đá trong lòng vài chục năm rốt cuộc cũng buông xuống được.

Bất quá Bình Tam hiển nhiên không cho là đúng. Hắn ngắm nhìn sắc mặt Ly Lạc, cuối cùng trở lại đội ngũ, quyết thay đổi đáp án, trở thành người đầu tiên cũng là người duy nhất đặt cược Hiên Viên Chiếu không thể xoay chuyển tình huống.

Bọn người hầu cười ầm lên, Bình Nhị vỗ vỗ vai Bình Tam: "Lão tam a, hiện tại ngươi muốn đổi còn kịp, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra vẻ mặt thần sắc ngưng trọng của vương gia? Lấy tính tình của hắn, có thể chịu đựng mấy năm nay bị lừa gạt đùa giỡn vòng quanh như vậy chắc? Ta nói, sợ rằng chút nữa hắn sẽ chạy tới chỗ lão vương gia hỏi tội."

Một lời chưa xong, quả nhiên thấy Hiên Viên Chiếu đứng dậy, con mắt mọi người đều sáng lên, chỉ thấy hắn đi thẳng đến phòng Ly Lạc, sau khi vào phòng, không tới vài phút đồng hồ, mọi người nghe thấy bên trong truyền ra thanh âm xấu hổ:

"Xin lỗi Ly Lạc, ta nghĩ thật lâu, vẫn là nhớ không nổi chuyện ta và ngươi khi còn bé, bất quá ta nhất định sẽ tiếp tục cố gắng, hơn nữa ngươi yên tâm đi, vô luận ta có thể nhớ lại chuyện trước kia hay không, ta đều sẽ càng ngày càng yêu ngươi bảo vệ ngươi, ta còn không ngừng nghĩ, muốn ngày ngày ở bên ngươi không xa rời." Hiên Viên Chiếu gắt gao nắm tay Ly Lạc, ánh mắt kiên định, lời nói mạnh mẽ.

Nếu như người này không phải là chủ tử của bọn họ, đám người hầu thua đỏ mắt nhất định đã mở mồm chửi to. Hiên Viên Chiếu hại bọn họ cơ hồ táng gia bại sản, thậm chí có một số đã tiên liệu còn phải cởi quần áo trên người đi gán nợ, dù sao vốn cho rằng lần đánh cuộc này là chắc thắng, không có ai nguyện ý buông tha cho cơ hội kiếm tiền.

"Xong hết rồi vương gia, ngươi xem như hoàn toàn xong rồi."   Bình Nhị thì thào tự nói, bảo lời này giận mà không phát không bằng nói là nguyền rủa luôn rồi. Chỉ có Bình Tam nhờ kịp thời thay đổi chủ ý mà thắng một khoản tiền lớn, trở thành bạo phú chỉ trong duy nhất một ngày, lập tức liền có tên người hầu cơ trí đến nịnh hót. 

Ly Lạc mang ý cười nhìn vẻ mặt cầu xin của tên người hầu ngoài cửa sổ, đột nhiên hỏi Hiên Viên Chiếu: "Vương gia, bọn họ thật đáng yêu, ngươi nói có phải không?"

Hiên Viên Chiếu nhìn ra ngoài: "Đáng yêu? Bọn họ đáng yêu chỗ nào? Một đám mặt nhăn như ăn phải khổ qua mướp đắng, nhìn đã biết là thua cuộc." Hiên Viên Chiếu bĩu môi cho là không đúng, trong lòng nói thẳng nào có tên hỗn trướng nào đáng yêu, Ly Lạc thật sự là không có mắt.

Ly Lạc mắt đầy ý cười ôn nhu nhìn hắn, một hồi sau lại thu hồi vẻ tươi cười thở dài buồn bã nói: "Ngươi thật sự không nghĩ đến chuyện nạp thiếp sao? Muốn ở cùng một người nam nhân như ta cho đến già? Ngươi phải biết rằng, ta sẽ càng ngày càng già càng ngày càng xấu, vương gia, ngươi thật sự không hối hận sao?"

Hiên Viên Chiếu nắm tay Ly Lạc, ôn nhu cười nói: "Ta cũng sẽ càng ngày càng già càng ngày càng xấu, cho nên chúng ta vĩnh viễn đều xứng đôi." Hắn biết tại sao Ly Lạc phải hỏi câu này, ánh mắt kiên định xuyên thấu vẻ tươi cười ảm đạm của Ly Lạc.

"Cho nên buông tha đi Ly Lạc, không nên đi mạo hiểm báo thù, ta đáp ứng ngươi, sẽ làm cho tên Cừu Năng đó cũng nếm thử được tư vị bị người vu cáo đến chết, để an ủi cho linh hồn nhạc phụ nhạc mẫu. Mặc dù ta không động được đến quốc sư, nhưng Cừu Năng dù là tâm phúc của quốc sư, chỉ cần bố trí kế hoạch chu đáo, chưa chắc sẽ hỏng việc. Cho nên đáp ứng ta, không được đi mạo hiểm, được không?" ≤^.^≥

Ly Lạc cúi đầu, ngực nhấp nhô kịch liệt, thật lâu sau mới ngẩng đầu lên, ôn nhu nói: "Ngươi đã nói như vậy, ta còn có thể nói không sao? Thân là vương phi của ngươi, đương nhiên nên lấy ý kiến của phu quân làm trọng, có phải không?"

Y tươi cười quyến rũ, làm cho Hiên Viên Chiếu trong phút chốc đắc ý hí hửng, hắn ngạc nhiên vui mừng nhích sát vào thân thể Ly Lạc: "Nói như vậy, ngươi là muốn vì ta mà học tam tòng tứ đức đúng không Ly Lạc?"

Trong nháy mắt Ly Lạc thu lại vẻ tươi cười, trừng mắt hung tợn nhìn Hiên Viên Chiếu, thanh âm xót xa bùi ngùi hỏi: "Biết chuyện ta chán ghét nhất là gì không?"

Trán Hiên Viên Chiếu phút chốc đổ mồ hôi lạnh: "Nga… tựa hồ… tựa hồ là… là chán ghét người khác… coi ngươi… coi ngươi là nữ nhân…" Xong rồi, chỉ tại mình đãng trí, sao có thể vì lão hổ trước mắt ngẫu nhiên lộ ra một dáng mèo nhu mị mà đem y biến thành mèo chứ?

"Vậy ngươi hẳn là biết nên làm thế nào chứ?" Ly Lạc xoay người, một lần nữa nằm xuống. Mà Hiên Viên Chiếu thì vẻ mặt cầu xin đứng lên.

"Ta… ta biết rồi Ly Lạc, đêm nay ta sẽ mang theo ván giặt vào nhà, u u ô…" [cái này còn gì là chí khí nam nhi nữa (⊙.⊙)]

Quốc sư Độc Cô Khung đột ngột trở về khiến cho triều đình trong ngoài đều cực kì kinh động. Hoàng thượng đích thân đến ngôi đình cách kinh thành mười dặm nghênh đón, ngày thứ hai sau khi Độc Cô Khung quay về, lệnh cho bách cung đến ngự hoa viên vì quốc sư đón gió tẩy trần.

Một nhà Bình vương phủ tự nhiên ở trong nhóm được mời, Bình vương gia đối với Độc Cô Khung dường như không có hảo cảm, chỉ để cho con trai Hiên Viên Chiếu mang Ly Lạc vào, còn mình thì nói phải tiếp gia tín của con cả Hiên Viên Thanh, không đi được.

Ly Lạc cũng không muốn đi, y sợ mình nhìn thấy Cừu Năng lại xúc động mà không kìm được, bất quá Hiên Viên Chiếu nói hoàng thượng đã sớm muốn gặp y, hôm nay nhược như từ chối, sợ rằng không nể mặt hoàng thượng. Y bất đắc dĩ, không thể làm gì khác ngoài thay quần áo rửa mặt, theo Hiên Viên Chiếu đi dự tiệc.

Đến ngự hoa viên, các đại thần sớm đã có mặt. Thục nữ các viện cùng tài tử văn nhân, quý phụ cáo mệnh, thần tử nam tước hợp thành từng nhóm, tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng có nhã hứng.

Ly Lạc cùng Hiên Viên Chiếu xuất hiện lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, y cũng tự nhiên nhìn lại từng người một, trong lòng âm thầm than thở, Lộ quốc cường đại không phải không có đạo lý. Vốn nên nhiều kẻ ăn chơi tụ hội, đập vào mắt lại đều là những nhân vật xuất sắc cực kì, cũng khó trách dân giàu nước mạnh tứ hải thăng bình.

Hiên Viên Chiếu cùng các vương gia và đại thần quen thuộc bắt chuyện, một bên đem Ly Lạc giới thiệu cho bọn họ. Đến lượt Thất vương gia cùng Cửu vương gia, Thất vương gia Hiên Viên Chiêm liền cười nói: "Nghe nói đường đệ luôn sợ vợ như sợ cọp, hôm nay nhìn thấy, vương phi lại là phong hoa vô song ôn nhuận động lòng người, thật sự không thể làm người ta liên tưởng đến sư tử Hà Đông, chẳng lẽ lời đồn đại là nhầm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!