Chương 5: (Vô Đề)

Đã trót huênh hoang lý tưởng vĩ đại với Ly Lạc, Hiên Viên Chiếu rốt cục đành phải nghiêm túc rèn luyện công phu.[cái danh dự của người đàn ông tạo động lực đúng thật là khủng khiếp] Mặc dù cuối cùng chân hắn vì đứng trung bình tấn mà không ngừng run rẩy, cả người đau nhức đến rớt nước mắt nhưng bất luận thế nào, nhiệm vụ trung bình tấn xem như đã miễn cưỡng hoàn thành.

Ba ngày sau đó, tiểu vương gia điêu ngoa ác liệt đều bị đích thân Ly Lạc giám sát, mỗi ngày trôi qua khổ không thể tả, học văn tập võ, mặc dù tiến bộ thần tốc, nhưng trong lòng hắn nỗi tức giận còn tích lũy gấp bội.

Có áp bức tất nhiên có phản kháng, trầm mặc chịu đựng sẽ dẫn đến lẳng lặng diệt vong. Hiên Viên Chiếu tuyệt không nguyện ý lẳng lặng diệt vong, cho nên hắn lựa chọn bộc phát.

"Bình Tam, mang cho ta sợi dây." Tiểu vương gia Hiên Viên hai tay phát huy tinh thần bất khuất, dùng sức ôm lấy cây cột cạnh cửa, một bên lớn tiếng hô gọi tùy tùng.

Bình Tam chạy tới, thở hổn hển giơ lên một đoạn dây: "Ta nói này tiểu vương gia, ngài muốn làm gì vậy?" Thật sự không hiểu, chẳng lẽ tiểu vương gia định trói Ly Lạc? Xét đến sức lực của hắn, chuyện này sao có thể?

"Trói ta vào cây cột này." Hiên Viên Chiếu vẻ mặt lẫm liệt hạ lệnh, thấy Bình Tam há hốc miệng không thể khép lại, hắn gấp đến độ đạp cho Bình Tam một cước: "Nhanh lên một chút, nói gì hôm nay ta cũng không đi ra ngoài, đề phòng y tra tấn xương cốt ta, ngươi phải trói ta cho chắc vào."

"Tiểu vương gia, ngài… ngài là vì muốn đối kháng với thủ pháp phân cân thác cốt nên muốn đem trói chính mình vào ư?"

Cằm Bình Tam gần như muốn trật khớp, tại sao tiểu vương gia đọc sách thánh hiền vài ngày chẳng những không thông minh lên, ngược lại còn ngốc nghếch đi?

"Nói nhảm, còn phải hỏi sao? Ta mặc dù không nhịn được đau, nhưng bị trói thế này, không nhịn cũng không được, cái này gọi là cường chế để bảo vệ, hiểu chưa?" Hiên Viên Chiếu tiểu vương gia ngước đầu, bộ dáng thấy chết không sờn.

"Nhưng là… nhưng là…" Sắc mặt Bình tam càng thêm bất khả tư nghị: "Nhưng Ly Lạc cũng có tay đó tiểu vương gia, y… y chỉ cần cởi trói cho ngài… đến lúc đó ngài làm thế nào mà cường chế để bảo vệ?"

"Nga… A… Đúng vậy… Y cũng có tay… "   [bị vợ dạy bảo ko biết kiến thức tăng bao nhiêu nhưng ta thấy Chiếu nhi ngu hơn bình thường lun rùi chắc bị đánh nhiều quá sinh lú] Sắc mặt Hiên Viên Chiếu liên tục biến đổi, cuối cùng trút giận lên Bình Tam: "Đồ đần, các ngươi đều là đồ đần, nhìn thấy bổn vương chịu khổ cũng không nghĩ ra cách giải cứu, thời điểm mấu chốt đều không thể trông cậy được…"

"Mặc kệ, bổn vương nhất quyết ra ngoài, cùng lắm thì bỏ y…" Hiên Viên Chiếu hùng hổ hô to: "Ta phải đi tìm phụ vương." Hắn nói xong liền phất tay áo đi thẳng.

"Tiểu vương gia… có phải hắn cố ý hù dọa Ly Lạc không?" Bình Tam ngơ ngác hỏi Bình Nhị vừa bước vào, đang nghệch ra nhìn bóng lưng Hiên Viên: "Bất quá cũng có thể đầu óc hắn thật sự hỏng rồi, xong hết rồi, ngươi nói nếu đầu óc hắn hỏng thật thì làm sao bây giờ?"

"Đừng nghĩ nhiều." Bình Nhị gõ Bình Tam một cái: "Hắn muốn dọa Ly Lạc đó, dù đầu óc có biến thành ngu ngốc, hắn cũng biết đây là do hoàng thượng tứ hôn, nói bỏ là bỏ được sao?"

Trong thư phòng, Bình vương gia vẻ mặt tươi cười như lão hồ ly ngồi nghe con trai bất bình tức giận kể rõ lý do bỏ vợ, đợi hắn rốt cuộc nói xong, mới ho khan hai tiếng, cười híp mắt hỏi: "Con trai, là do Ly Lạc phạm tội nghiêm trọng không tả xiết, ngươi không thể nhịn được cho nên mới kiên quyết muốn bỏ vợ có phải không?"

"Không sai thưa cha." Hiên Viên Chiếu mắt đẫm lệ, sán đến gần lão vương gia: "U u ô, ta vẫn biết phụ thân thương ta nhất, u u ô… "

"Ân, cha đương nhiên thương ngươi, bất quá, lúc đầu ngươi muốn kết hôn với Ly Lạc sao không nghĩ đến chuyện này? Ngươi rõ ràng biết Ly Lạc võ công cao cường đúng không?" Vương gia vẫn cười híp mắt.

"Nga… ta… ta lúc ấy… lúc ấy không nghĩ tới…" Trong lòng Hiên Viên Chiếu xẹt qua một tia dự cảm bất hảo. [sao e nghĩ tới đc em bị người ta bán mà còn vui vẻ đếm tiền dùm người ta nữa mà, cũng ko trách ai đc bị chính ô cha yêu thương của mình tính kế sao có thể đề phòng, thui chịu chấp nhận số phần đi e ơi]

"Ngươi không nghĩ tới? Ngươi thấy lý do này có thể tâu với hoàng đế ca ca của ngươi được sao?" Vương gia vẫn vẻ mặt tươi cười.

"Nga…"Hiên Viên Chiếu xoa xoa lệ nóng trong mắt, ngưng thần suy nghĩ.

"Hoàng đế tứ hôn, kết quả ba ngày sau ngươi bỏ vương phi, ngươi nghĩ hoàng đế ca ca vốn thương yêu ngươi có thấy đau lòng không khi biết tình cảnh ấy?" Vương gia càng tươi cười sung sướng, mà Hiên Viên Chiếu bắt đầu toát mồ hôi lạnh.

"Nhưng… nhưng là ta có lý do…" Hiên Viên Chiếu lắp bắp nói, trong lòng âm thầm phát hiện ra vận khí hắn thật sự rất không tốt.

"Nga, lý do gì?" Lão vương gia nhướn cao lông mày, tựa hồ đã sớm biết con trai sắp nói gì.

"Y… y dám đối với phu quân là con quyền đấm cước đá, đây là tội đại bất kính…" Hiên Viên Chiếu lầm bầm như muỗi kêu, đã lờ mờ biết được lão cha hắn sẽ nói gì sau đó.

"Y làm như vậy là vì sao? Là vì cho ngươi thành tài. Ngươi thấy hoàng thượng sẽ vì lý do đó mà đồng ý cho ngươi bỏ y sao? Hiện tại ca ca ngươi trấn thủ biên quan, hoàng thượng xưa nay thương ngươi, ngài so với cha ngươi là ta còn hi vọng gấp bội rằng ngươi sẽ có khả năng…"

Lần này không chờ Bình vương gia nói xong, Hiên Viên Chiếu uể oải ngắt lời: "Được rồi, ta biết rồi, dù sao nói đi nói lại, ta chính là khó có khả năng bỏ rơi Ly Lạc, tối thiểu trong thời gian ngắn ta không thể bỏ rơi y, phải vậy không?" Hắn hoàn toàn bỏ hẳn kế hoạch phản kháng.

"Chậc chậc, con ta quả nhiên thông minh thiên phú a, mới ba ngày đã trở nên hiểu chuyện như vậy." Bình vương gia ha ha cười, còn Hiên Viên Chiếu thật sự không vừa mắt bộ dáng tươi cười như lão hồ ly của cha hắn.

"Cha, ta đích thật là trở nên thông minh hơn, thông minh đến mức ta vừa nghĩ ra, chuyện ta lấy Ly Lạc trừ việc ta chủ động nói muốn kết hôn với y, còn lại đều là âm mưu của ngài và hoàng đế ca ca, các ngài chính là nhìn không được ta thảnh thơi sống qua ngày." [giờ mới nghĩ ra có thể hơi muộn   ]

Vẻ mặt tươi cười của Bình vương gia bỗng nhiên cứng nhắc, một hồi lâu sau mới hắc hắc cười khan nói: "Khụ khụ, đứa con trai này, ngươi biến thành thông minh lão cha thật cao hứng, nhưng cũng không cần nhanh như vậy chứ."

Hiên Viên Chiếu tức giận xoay người bỏ đi, kiếp trước hắn đến cùng đã tạo ra tội nghiệt gì để đến kiếp này gặp được người cha như vậy chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!