Thời gian trôi đi như hành vân lưu thủy, trong nháy mắt đã tới tháng tư ngày mười sáu. Vừa sáng tinh mơ, Bình vương phủ giăng đèn kết hoa bắt đầu nghênh đón từng nhóm từng nhóm khách nhân. Ngay cả Hiên Viên Thanh cũng không thèm để ý đến Dịch Tà Chi ở Đại Danh quốc đang la hét đòi san bằng biên ải để bắt giữ mình mà vội an bài ổn thỏa hết thảy rồi trở về.
Gần đến buổi trưa, đột nhiên từ cuối phố xuất hiện vài trăm thái giám đứng hầu hai bên đường. Tất cả mọi người liền minh bạch, đây là hoàng đế muốn ngự giá thân chinh tới, từ đó có thể thấy rõ sự sủng hạnh với Bình vương phủ.
Hiên Viên Thanh cùng Bình Vương gia và Hiên Viên Chiếu sớm đã đứng ở trước đại môn. Trong phút chốc, một cỗ long kiệu hoa lệ chậm rãi tiến tới cửa. Hoàng đế tuổi trẻ anh tuấn, cao quý bất phàm được thiếp thân thái giám dìu đỡ hạ bước xuống long kiệu, nhìn thấy Hiên Viên Thanh, liền cười nói: "Cám ơn trời đất. Trước đây trẫm nghe nói cái tên Dịch Tà Chi kia muốn dốc toàn quân đi bắt ái khanh, vốn có chút lo lắng, hiện giờ ái khanh mạnh khỏe, vậy là trẫm yên tâm rồi."
Mặt Hiên Viên Thanh đỏ lên, rồi lập tức khôi phục thái độ bình thường, thản nhiên nói: "Tên Dịch Tà Chi kia muốn xâm chiếm đất đai Lộc quốc, bắt giữ kẻ bề tôi, chỉ sợ không có bản lãnh lớn như vậy. Hoàng thượng cứ yên tâm, chờ đến cuối mùa xuân, thần sẽ mang đại quân quét sạch thảo nguyên Đại Danh quốc, mang Trường Thọ Ngư nơi đó về chúc thọ bệ hạ." [ko biết có chuyện về a của Chiếu nhi ko, ta rất muốn xem chuyện tình của a này chắc sẽ thú vị lắm, hôm nào đẹp trời ta sẽ tìm thử!!!]
Hoàng đế cười nói: "Đã định như vậy rồi, trẫm chờ ngươi." Hắn nói xong lại chuyển hướng sang Bình Vương gia cùng Hiên Viên Chiếu, bên khóe miệng ẩn chứa một nét cười thoáng hiện nói: "Mắt nhìn người của lão vương gia đúng là chuẩn xác thần kì. Tứ hôn vừa mới ban, bẵng một vài ngày, chữ viết ma chê quỷ hờn của Chiếu nhi đã trở nên thật có tiền đồ. Trẫm nhìn thiếp mời, trong lòng quả thực vui mừng a."
Hiên Viên Chiếu khụ một tiếng, nét mặt không khỏi hơi hơi phiếm hồng: "Hoàng đế ca ca, cái kia…Ngươi không nên vui mừng, đó là chữ của vương phi ta viết. Y sợ các ngươi xem không hiểu chữ của ta rồi đến nhầm nhà cho nên mới giành phần viết thiếp. Thế nào? Chữ đó rất đẹp sao?"
"Nga, thì ra là thế." Hoàng đế mị mắt, khóe miệng hơi co rút mấy cái.
"Còn nữa còn nữa, Ly Lạc là mỹ nhân do ta coi trọng, không quan hệ gì đến mắt nhìn người của cha ta. Hoàng đế ca ca ngươi phải biết rõ ràng chân tướng sự thật a." Hiên Viên Chiếu tiếp tục đắc ý bổ sung.
"Nga, nguyên lai là trẫm không biết rõ chân tướng." Khóe miệng hoàng đế lại vừa co rút.
"Khụ khụ, sắp đến trưa rồi, vẫn thỉnh hoàng thượng dời long bước đến đại đường chủ hôn cho hai đứa nhỏ." Bình vương gia khụ hai tiếng, nhanh chóng giảng hòa. Ai, con trai thành hôn thật không dễ dàng a. Thế mà tiểu tử hỗn láo này còn muốn nạp thiếp. Miễn đi, vừa mệt vừa đói, hắn không muốn phải chịu cái tội cái vạ này.
Bất quá nghĩ đến còn có hôn lễ của đứa con lớn cần xử lý, nói gì cũng không tránh khỏi. Hơn nữa khẳng định hoàng đế còn có thể đích thân tới. Bình vương gia nghĩ đến đó, hận không thể đóng gói luôn Hiên Viên Thanh đưa cho Dịch Tà Chi. Lập tức, ý nghĩ ích kỉ này khiến hắn áy náy không thôi. Đấy là con mình a, sao có thể nguyền rủa hắn như vậy.
Hoàng đế đích thân tới là vinh quang chói lọi đến mức nào, lúc này địa vị Bình vương phủ ở kinh thành trong mắt người khác là cực kì lớn. Đại tiệc bày ra hơn trăm bàn, xếp đầy đường cái quan, chiêu đãi dân thường cùng tăng lữ khất cái qua lại. Trời cũng chiều lòng người, thời tiết đẹp lại vắng gió, người trên đường bu lại như ong hút mật, ăn uống tưng bừng vui vẻ.
Đến tối, trong phủ lại bày ra mấy chục bàn tiệc dùng để chiêu đãi những quý môn quan hệ thân tình. Náo nhiệt đến giờ tuất mới chấm dứt, Hiên Viên Chiếu trong lòng sớm đã chờ đến không nhịn được. Hết lần này tới lần khác luôn xuất hiện mấy tên phú quý công tử thối tha cùng đám ca nhi mèo mả gà đồng xắn tay áo lên đòi nháo động phòng.
Cũng may bên người Hiên Viên Chiếu còn có hai nô tài võ công cao cường, liên hiệp với Bình Đại, Bình Tứ, Bình Ngũ thành Ngũ Tôn thần giữ cửa Hà Phong Hiên. Đừng nói đến người, ngay cả một con ruồi cũng không bay lọt.
Nói đùa, ai chẳng biết tâm tình chú rể đêm động phòng hoa chúc a. Bọn họ còn muốn đem điểm tâm vào ăn sao?
Ly Lạc mặc dù là tân nương, nhưng lại không đội phượng quan, chỉ mặc một bộ hồng bào, lẳng lặng ngồi nơi đó. Ánh đèn chiếu rọi, càng làm cho y tăng thêm vài phần quyến rũ. [cái này gọi là người tình trong mắt hóa tây thi nha]
Lẳng lặng nhìn xung quanh căn phòng, mười hai năm trước, y từng ở chỗ này cùng Chiếu nhi chung chăn chung gối, ưng thuận cả đời hẹn ước. Mặc dù chỉ là câu nói đùa khi bé, nhưng mãi cho đến bây giờ, trong lòng y vẫn ấm áp vô cùng. Không nghĩ tới mười hai năm sau, y lại có cơ hội kéo dài giấc mộng mười hai năm trước. Giờ khắc này, Ly Lạc đang cảm nhận được niềm hạnh phúc trước nay chưa từng có.
"Dưới đèn ngắm mỹ nhân, quả nhiên là càng xem càng đẹp a." Cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra, khác với những chú rể khác bộ dáng say khướt, Hiên Viên Chiếu thần thanh khí sảng bước vào.
Ly Lạc không nhịn được cười ra tiếng: "Ta còn tưởng tiểu vương gia sẽ phải sấp ngửa đi vào, nào ngờ nhìn thấy vẫn hoàn hảo lắm, chẳng lẽ ta đánh giá thấp ngươi, kì thật tửu lượng ngươi rất cao?" Y cố ý chế nhạo, không ngờ vừa mới đứng dậy, đã bị Hiên Viên Chiếu nhào vào trên giường.
"Tửu lượng ta mặc dù không cao, nhưng tâm cơ không thiếu. Những người đó muốn ngăn cản ta, đạo hạnh hãy còn kém lắm." Hiên Viên Chiếu rốt cuộc có thể quang minh chính đại vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của Ly Lạc. Càng nhìn ngắm vẻ mặt y, hắn lại càng mê mẩn.
"Kì quái, Ly Lạc cũng không phải người đẹp nhất ta từng thấy, thậm chí không thể xem như một tiểu mỹ nhân diễm lệ. Nhưng tại sao ta đối với ngươi lại có loại dục vọng muốn chiếm giữ? Chẳng lẽ chỉ bởi vì trường múa kiếm nọ? Không…không phải vậy…Đến tận cùng là vì sao?" Hắn thì thào những lời vô nghĩa: "Tựa hồ…tựa hồ từ rất lâu trước kia, rất lâu rất lâu trước kia, trong lòng đã có ngươi, có ngươi như vậy…" Hắn đột nhiên cúi xuống hôn người ở dưới.
Môi cùng môi, lưỡi cùng lưỡi, thay nhau quấn quýt triền miên. Không tới nửa khắc, cả hai người cùng thở dốc, hai gò má Ly Lạc cũng nhuộm một nét hồng thoáng hiện động lòng người.
"Chờ đã…chờ đã…ngươi biết không…kì thật…kì thật rất nhiều người đều bỏ qua đêm động phòng hoa chúc." Ly Lạc thở dốc nhìn Hiên Viên Chiếu, mị nhãn như tơ: "Chẳng lẽ…ngươi tối nay…tối nay không thể để cho ta chuẩn bị sao?" Một ngón tay thon dài của y nhấn nhấn vào môi Hiên Viên Chiếu, nét mặt mang ý cười, vẻ nhu mị nói không thành lời.
"Ngươi cho ta là loại nhược phu sao?" Hiên Viên Chiếu thật là không nhịn được, một phen giật ra bào phục của hai người: "Ly Lạc, thật không biết ngươi còn có vẻ mặt như vậy. Ta chỉ mới nhìn thấy bộ dáng ngươi múa kiếm dưới hoa. Thành thật mà nói, mặc dù như vậy cực kì đẹp, nhưng quá lẫm liệt, sẽ làm lòng ta phát run."
Ly Lạc ngấm ngầm cười, thầm nghĩ: Yên tâm đi, tối nay ngươi để cho ta phát run, ngày mai đến lượt ta làm cho ngươi run lên. Bất quá lời này đương nhiên không thể nói ra, y chỉ lộ ra vẻ mặt tươi cười sáng lạn, khiến cho Hiên Viên Chiếu lại một lần nữa trầm mê trong thân thể nóng bỏng của y, đồng thời làm cho chính mình cũng lại một lần nữa thất thủ.
Phù dung trướng ấm đêm xuân ngắn ngủi. Trong Hà Phong Hiên ấm áp, Hiên Viên Chiếu vẻ mặt thỏa mãn vẫn đương say ngủ, khóe miệng hắn lộ ra một nét cười thoáng hiện như con chồn vừa ăn vụng được đại công kê (gà trống lớn), lại liên tục có nước miếng đáng xấu hổ nhỏ giọt, làm cho người ta không thể không hoài nghi hắn làm loại chuyện gì trong mộng.
"Tiểu vương gia, rời giường." Ngoài trướng đột nhiên vang lên một tiếng nói thanh thúy như ngọc, thoáng cái đã khiến Hiên Viên Chiếu bừng tỉnh, he hé mắt nhìn trướng tử vừa được vén lên, chỉ thấy Ly Lạc thần thanh khí sảng đứng ở đầu giường, trên tay cầm một cây roi liễu mềm dẻo như vừa mới vót, vẻ mặt nghiêm túc như đang đứng trước mặt kẻ cần chấp hành gia pháp. [quay đầu là bờ ai ngờ là Biển, bể khổ cô biên kỳ này Chiếu nhi sẽ biết thế nào là giẫm phải gai ]
"Ly Lạc…ngươi…làm cái gì vậy?" Hiên Viên Chiếu kinh hãi, dự cảm không tốt trong lòng càng lúc càng gia tăng mãnh liệt.
Nhưng…khó có khả năng. Rõ ràng đêm qua thân thể Ly Lạc còn muôn vàn quyến rũ phong tình vạn chủng, từng lời nói từng nụ cười đều lộ vẻ thâm tình quyến luyến. Nhược như chuyển biến, cũng không thể chuyển biến nhanh như vậy.
Sư tử Hà Đông gầm thét như trong điển cố nguyên đã là một con sư tử cái. Chưa từng nghe nói đến chuyện một con cừu ôn thuần xinh đẹp sau một đêm lại biến thành sư tử Hà Đông, chuyện quá ly kỳ a.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!