"Tiểu vương gia, ta muốn đi ngủ, thỉnh ngài cứ tiếp tục ngắm hoa ngắm trăng đi." Khóe miệng Ly Lạc lại lộ ra một nụ cười, sau đó xoay người đi thẳng, trong lòng thở ra một hơi, thầm nghĩ xem ra hiệu quả không tồi, ít nhất Chiếu nhi lúc nãy cũng đã nhìn mình không chớp mắt.
Song Ly Lạc không nghĩ đến, hiệu quả của trận múa kiếm so với tưởng tượng của y còn tốt hơn nhiều, cũng bởi vì y xoay người sang chỗ khác, cho nên không phát hiện Hiên Viên Chiếu phía sau cơ hồ lập tức hai mắt sáng lên, nước miếng suýt nữa từ trong miệng chảy xuống.
"A a a a…" Hắn hưng phấn ở dưới tàng cây hạnh liên tiếp phát ra những tiếng cười cố nén. Hắn vốn muốn mua Ly Lạc về để trút giận, không nghĩ tới y còn xinh đẹp như vậy, ha ha ha, nếu như bình thường dung mạo y chỉ có thể tính là trên trung bình, khi đứng múa kiếm giữa nguyệt hoa lại đẹp đến giật mình.
"Ta muốn lấy y làm thiếp, hắc hắc, đến lúc đó sẽ đem y đặt ở trên giường làm chuyện trong cấm thư cùng xuân cung. Không sai, khiến cho y trở thành thiếp của ta, tuân thủ tam tòng tứ đức, đây mới là biện pháp làm cho y cúi đầu hay nhất."
Hiên Viên Chiếu ở trong lòng tìm cớ, cố quên rằng thật ra sâu trong nội tâm hắn đối với Ly Lạc chính là khát vọng. Hắn phải làm như vậy, vì với một người hết lần này đến lần khác làm mình mất mặt, hắn lại nói nhị kiến chung tình thì mặt mũi còn biết để đâu a.
Ngơ ngẩn dưới ánh trăng sáng, trong đầu phảng phất vẫn là bóng dáng tiêu sái kia, hoa lạc tung bay kiếm khí phóng túng, thật sự là cảnh tượng xinh đẹp tột cùng.
Hiên Viên Chiếu táp đầu lưỡi, thần thái sáng láng đi vào phòng, ánh mắt không tự chủ hướng về phía Ly Lạc đang nằm trên giường mà ngắm nghía.
Ly Lạc bình yên ngủ nơi đó, chiếc chăn mỏng chỉ đắp ngang lồng ngực, tấm áo lót trắng như tuyết mở cổ, lộ ra một đoạn da thịt như nguyệt quang, ngực hơi hơi nhấp nhô, ngầm báo chủ nhân của nó đang say giấc.
Nuốt nước miếng một cái, Hiên Viên Chiếu trong lòng đột nhiên nổi lên cảm giác quái dị, tựa hồ…tựa hồ cảnh tượng này hắn đã sớm chứng kiến qua.
Lắc đầu xua đi ý nghĩ kì quái: Điều này sao có thể, ân, có lẽ là bởi vì lúc này Ly Lạc phù hợp nhất với hình tượng quyến rũ gợi cảm trong lòng mình, cho nên mới làm cho mình có cảm giác quen thuộc. Dù sao yêu thích mỹ nhân như mình, từ nhỏ đến lớn trong đầu đã vô số lần hình dung ra cảnh tượng mỹ nhân nằm ngửa trễ tràng xiêm áo.
Hắn không kìm được lặng lẽ cất bước tiến lên, vốn định ở trên môi Ly Lạc nhẹ nhàng nhấm nháp một phen, dù sao từ trước đến giờ đây là lần đầu tiên hắn đụng chạm một tiểu mỹ nhân. Nhưng ngẫm lại, Ly Lạc trở vào chưa được lâu, vạn nhất bị y đương trường bắt quả tang, khiến Bình nhị Bình tam cũng tỉnh dậy xem náo nhiệt, như vậy mặt mũi mình còn biết để đâu, bởi vậy không thể làm gì khác hơn là than nhẹ một tiếng, thầm nghĩ chờ đem y cưới về rồi, đến lúc đó muốn làm gì cũng được.
Nghe tiếng bước chân đi xa, trong lòng Ly Lạc hiện lên một tia mất mát, y không biết vì sao Hiên Viên Chiếu tiến đến, nhưng kết quả vẫn là lặng lẽ rời khỏi. Chợt thấy lo lắng, Ly Lạc biết hiện tại dung mạo mình kém xa mười hai năm trước, huống hồ đã hai mươi bảy tuổi, đích xác cũng không còn gì thanh xuân hấp dẫn. Hiên Viên Chiếu vốn là kẻ ưa chuộng mỹ nhân, khiến cho hắn yêu thương mình có phải là ý nghĩ kiêu ngạo nhất thời.
Bởi vì tâm tư này, Ly Lạc cả đêm không thể ngủ ngon. Đến canh tư tựa hồ nghe thấy Hiên Viên Chiếu ở trong phòng kêu to một tiếng, y nửa tỉnh nửa mê đi vào xem xét, đối phương lại yên ổn nằm trong đống chăn, không biết mộng đẹp gì, trên mặt cười tươi như hoa nở.
Bình nhị Bình tam gọi y thức dậy rửa mặt. Bên kia Hiên Viên Chiếu cũng rời giường, lề mà lề mề tiến lại bên này, đột nhiên nói với ba người bọn họ: "Các ngươi ra ngoài một chút, ta có chút chuyện muốn làm."
Bình nhị Bình tam vô cùng kinh ngạc, Hiên Viên Chiếu bình thường chính là người áo mặc đến tay, cơm đến há mồm, từ nhỏ đến lớn trừ ăn uống ngủ nghỉ, hắn chưa từng phải làm việc gì.
Khác thường, rất khác thường. Ba người phút chốc lòng hiếu kì nổi lên, nhất là Bình nhị, hắn cười hỏi: "Tiểu vương gia, có chuyện gì phân phó chúng ta hoặc nha đầu làm là được, ngày vừa mới sáng, trừ bỏ hầu hạ ngài rửa mặt, chúng ta còn có thể làm gì nữa đâu?"
"Các ngươi muốn làm gì thì tùy, chạy quanh hậu hoa viên một vòng rồi về cũng được." Hiên Viên Chiếu trợn mặt, mỗi tay một người đẩy ra ngoài, còn lại Bình nhị mặt dày nhất, hắn dùng cước đá thẳng đi.
Đợi đến khi ba người kia ở ngoài đoán nửa ngày cũng không ra manh mối, bọn họ mới nghe thấy thanh âm Hiên Viên Chiếu triệu về rửa mặt.
Bình nhị Bình tam không ngừng nhìn tiểu vương gia nhà mình, ánh mắt Hiên Viên Chiếu thủy chung chỉ hướng về phía Ly Lạc. Đến khi rửa mặt xong, hắn thản nhiên phân phó: "Ly Lạc, ngươi bảo tổng quản dẫn đi làm mấy bộ quần áo tơ lụa coi được." Nói xong, cũng không lệnh cho Bình nhị Bình tam đi theo, cứ hướng thư phòng Bình Vương gia mà tiến.
"Nhìn không phát hiện điều gì sao?" Bình nhị Bình tam cùng Ly Lạc tụ lại thì thầm.
Mọi người cùng nhau lắc đầu, cuối cùng Bình tam ngập ngừng: "Ta…ta nhìn thấy hình như trên giường thiếu…thiếu đệm giường." [mọi người tự tưởng tượng là biết liền, ta ko nói trắng ra đâu]
"Thiếu đệm giường? Vậy thì có gì mà chuyện bé xé ra to?" Bình nhị nhíu mày: "Tiểu vương gia quăng đồ vật hằng hà sa số, một cái đệm giường…Ân, bất quá hắn vô duyên vô cớ ném giường đệm đích thị có chút kì quái a, giả sử bị dính nước miếng, để cho bọn hạ nhân giặt sạch là được rồi, ném đi làm gì?"
Sở dĩ bọn họ biết giường đệm không có tẩy, là bởi vì tiền viện hậu viện đều không có giường đệm đang phơi. Đột nhiên Bình nhị mắt sáng lên, hắc hắc cười nói: "Đúng rồi, nước miếng đương nhiên không có gì, nhưng nếu như là vật khác ở trên, khiến cho tiểu vương gia khó mở miệng…Hắc hắc…"
Hắn ánh mắt sáng lóa nhìn về phía Ly Lạc: "Nói, tối hôm qua rốt cục ngươi thi triển thủ đoạn gì làm cho tiểu vương gia…Khụ khụ…Nói…"
Ly Lạc đương nhiên hiểu được ý tứ của hắn, vẻ mặt không khỏi đầy hắc tuyến, lườm hắn một cái: "Nhị ca đúng là gìa mà không đứng đắn, ta bất quá chỉ luyện kiếm trong chốc lát mà thôi." Nói là nói như vậy, mặt y vẫn không thể không nổi lên một tia đỏ ửng, không chờ Bình nhị tiếp tục chế nhạo, liền quay đầu rời đi.
"Ngươi nói xem đó không phải vẻ mặt chột dạ sao?" Bình Tam nhìn bóng lưng Ly Lạc có vẻ đăm chiêu.
"Quên đi, chúng ta cứ chậm rãi xem kịch vui thôi, Ly Lạc này a, thật sự là không đơn giản, tiểu vương gia đúng là ác nhân liền có ác nhân trị mà, ta không thể chờ được nhìn hắn bị Ly Lạc thu thập." Bình nhị hắc hắc cười gian.
"Nói thế nào tiểu vương gia cũng là chủ tử của chúng ta, mấy năm nay đối với chúng ta cũng không kém." Bình tam tựa hồ rất áy náy nói, bất quá điệu cười gian trên mặt lại đang bán đứng tâm ý thật của hắn.
Cùng lúc đó, trong thư phòng Bình Vương gia.
Hiên Viên Chiếu một bên đi lại không ngừng, một bên lo lắng hướng ngoài cửa sổ nhìn quanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!