Mặt trời chói chang nhô lên cao, dương liễu hai bên quan đạo cành nhánh khoan thai rủ xuống.
Một đám dân chạy nạn độ hơn mười người đang chầm chậm di chuyển trên đường, trong đó toàn bộ đều là lão phụ yếu nhược, tuyệt không có một vị trung niên nam tử nào, khiến cho đám người thoạt nhìn so với những nhóm khác càng thêm chật vật đáng thương.
Thỉnh thoảng có người nào đó ngã xuống, rồi lại gắng chút tàn lực đứng lên, ai cũng biết, trong hoàn cảnh không một miếng nước một mảnh lương thế này, nếu ngã xuống mà không đứng dậy, vận mệnh bọn họ chỉ có một kết cục duy nhất là tử vong.
"Khát quá…khát…" Một lão nhân lại vừa ngã xuống, hắn động vài cái, rốt cuộc kiệt sức không đứng dậy được, chỉ có thể liếm đôi môi khô nẻ đã nứt ra, sau đó ngửa mặt lên trời nhìn lá liễu thì thào tự nói, thần trí đã có chút mơ hồ.
"Lỗ gia gia…Lỗ gia gia người đừng như vậy, chúng ta đi một đoạn nữa, có lẽ phía trước còn có thôn trấn có thể cho chúng ta xin được ngụm nước." Một thiếu niên ước chừng mười bốn mười lăm tuổi ngồi xuống bên người lão nhân không ngừng cổ vũ hắn, còn vươn đôi tay gầy gò định kéo hắn lên.
Thiếu niên có gương mặt trái xoan, mặc dù cằm gầy nhọn, song ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần vẫn khiến cho y có một cỗ phong tư động lòng người. Không ai có thể tin thiếu niên này chính là người dẫn đầu đám dân chạy nạn.
Cơn khát cực độ làm cho mọi người đều lãng quên cái bụng đói đang réo vang. Hiện tại chỉ cần một chén nước, chính là đã ban cho bọn họ ân huệ lớn nhất trong đời.
Tiếng vó ngựa vang lên từ đằng sau, thiếu niên quay đầu lại, một cỗ xe xa hoa thắng vào mười sáu con ngựa hoặc đen tuyền hoặc trắng tinh đang tiến đến, đoạt hết ánh nhìn của y. Mặc dù không biết mười sáu con hãn huyết bảo mã này quý giá đến nhường nào, nhưng tư thế mạnh mẽ lao đi đầy oai hùng như vậy cũng đã làm cho y hâm mộ không thôi.
Xe ngựa phóng qua đám dân chạy nạn, rồi ngừng lại ở trước mặt bọn họ.
Mành xe hoa lệ kéo lên, một tiểu oa nhi phấn điêu ngọc mài nhảy xuống. Phía sau hắn là hai gã ngân y nhân, trên mặt không chút biểu tình nhìn đám người quần áo tả tơi, chỉ có đám dân chạy nạn bên này đang kinh ngạc.
Tiểu nam hài ngẩng cao đầu, có chút kiêu ngạo chạy đến, ánh mắt xem thường xẹt qua mặt mỗi người, rốt cuộc nhìn thấy thiếu niên còn chưa nâng được Lỗ gia gia đứng dậy kia, mắt hắn đột nhiên sáng lên.
"Ngươi tên là gì?" Nam hài chỉ cao đến nửa người thiếu niên bước tới bên cạnh y, một đôi con ngươi sáng rực nhìn chằm chằm, thái độ cao cao tại thượng làm cho lông mày thiếu niên trong chớp mắt hơi nhíu lại.
"Ly Lạc." Dù có bất mãn, thiếu niên vẫn dốc sức dùng giọng điệu ôn hòa trả lời, thái độ y bình tĩnh đúng mực, mặc cho bộ dáng mệt mỏi, vẫn toát ra một cỗ khí chất vô hình. Hai người áo trắng phía sau nam hài nhìn thoáng qua, đều lặng lẽ gật đầu.
"Ly Lạc." Bé trai thì thào lặp lại một lần, sau đó một phen kéo kéo Ly Lạc nói: "Ta tên gọi Hiên Viên Chiếu, hứng thú chính là thu thập mỹ nhân, ngươi lớn lên rất phù hợp với tiêu chuẩn mỹ nhân ta định ra, ta muốn mua ngươi." [Ta khoái cái chí hướng vĩ đại của Chiếu nhi!]
Rõ ràng chỉ là một tiểu oa nhi năm sáu tuổi, giọng điệu đã nhuốm mùi ăn chơi trác táng, giống như tên công tử nhà giàu đi càn rỡ cưỡng đoạt dân nữ.
"Xin lỗi, không bán." Ly Lạc chán nản đẩy Hiên Viên Chiếu ra: "Ngươi bao nhiêu tuổi? Răng đã mọc đủ chưa còn không biết, thế mà đã học được thói con nhà phú quý, này cũng xem như thiên tài đi."
Bởi vì quốc gia diệt vong, gian thần hãm hại khiến cho cả nhà bỏ mạng, bản thân trở thành dân chạy nạn, thiếu niên không kìm được châm chọc.
"Lớn mật, ngươi bất quá chỉ là một tên dân đen, dám chế giễu tiểu vương gia của chúng ta." Một trong hai ngân y nhân hừ lạnh một tiếng, nhất thời khiến cho mấy người phụ nhân nhát gan run rẩy ôm lấy nhau.
"Cái gì? Dám chế giễu ta, lá gan thật không nhỏ." Hiên Viên Chiếu cũng bắt chước kêu lên, nghĩ nghĩ một chút rồi quay đầu lại hỏi: "Bình Tam, chế giễu nghĩa là gì?"
"Khụ khụ, chế giễu chính là…" Bình Tam ho khan hai tiếng: "Khởi bẩm tiểu vương gia, chế giễu chính là…Chính là câu nói sau này tiểu vương gia sau này sẽ thường xuyên nghe thấy."
"Quên đi, quên đi." Hiên Viên Chiếu vung tay lên, một chiếc quạt giấy chế tạo tinh xảo liền xuất hiện trong tay hắn, hắn phe phẩy mấy cái, đại khái cảm giác động tác này rất tiêu sái, bất quá bởi vì tuổi còn nhỏ, chỉ hiện ra vẻ đáng yêu hết sức, hoàn toàn không có nửa điểm tiêu sái lộ ra.
"Nể tình ngươi là một tiểu mỹ nhân, ta không cùng ngươi so đo." Hiên Viên Chiếu phất tay áo nhỏ nhắn: "Nói đi, muốn bao nhiêu tiền ngươi mới bằng lòng bán mình cho ta?"
Ly Lạc nhìn Hiên Viên Chiếu tràn ngập tự tin, lại nhìn lão phụ yếu nhược bên người, cúi đầu nghiêm túc cân nhắc trong chốc lát, rồi đột ngột ngẩng lên, quả quyết nói: "Ta không cần tiền, nếu ngươi có thể an trí thỏa đáng cho bọn họ, để cho họ nửa đời sau không phải lo ăn lo mặc, ta liền đi theo ngươi."
"Thật vậy không? Không phải lo ăn lo mặc là ý gì? Ngươi nói đi, ta nhất định sẽ làm theo." Hiên Viên Chiếu hết sức phấn khởi nói, dù sao đây chính là tiểu mỹ nhân đầu tiên hắn mua được, trước kia chưa từng có mỹ nhân nào coi lời của hắn là thật.
"Chính là ngươi để cho bọn họ sau này có chỗ ở, có thể ăn no mặc ấm." Ly Lạc đứng dậy, cẩn thận quan sát Hiên Viên Chiếu, y không thể tin nam hài này thật sự đồng ý vì mua mình mà tiếp nhận từng ấy dân chạy nạn.
"Bình Nhị, chuyện này giao cho ngươi." Hiên Viên Chiếu xoay người phân phó cho một ngân y nhân: "thôn trang của đại ca ở ngay phía trước không xa đây, ngươi đem hết thảy những người này đến đó, dựa theo lời mỹ nhân mà làm."
Hắn nói xong bèn kéo tay Ly Lạc: "Đi, chúng ta lên xe."
"Hắn nói thật đấy chứ?" Ly Lạc lấy cớ muốn cùng mọi người nói chuyện, để cho Hiên Viên Chiếu lên xe trước. Nhìn thấy bóng lưng hắn vào xe, y vẫn có chút không thể tin được, chỉ có thể thỉnh giáo hai người áo trắng bên cạnh.
"Là thật." Bình Nhị gật đầu: "Các ngươi là người Hạ triều à? Nghe nói Hạ triều nửa năm trước mới bị nước khác tiêu diệt, sau đó lại gặp hạn hán. Chúng ta trên đường đến đây đã gặp rất nhiều dân chạy nạn."
Thiếu niên cười khổ gật đầu, suy nghĩ một chút lại nói: "Hiên Viên Chiếu kia…Chính là tiểu vương gia, hắn…Tuổi hắn còn nhỏ mà đã học theo bộ dáng của ai vậy?" [Rõ ràng là bé thần đồng mà, mới 6 tuổi đã dụ được người khác yêu mình rồi đó thôi, hé hé!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!